Bốn điều dễ nhận thấy trong phin Cô gái xấu xí...

Bộ phim Cô gái xấu xí đã khởi chiếu được hơn 10 tập, xem phim có 4 điều dễ nhận thấy duới đây:
1 Những người bạn thực sự tốt sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn
Trong phim, Huyền Diệu có một cậu bạn thân thiết từ thuở nhỏ là Linh Lâm. Vì là một cô gái ngây thơ và luôn khao khát có một tình yêu đẹp như bao người bạn gái khác, Huyền Diệu đã bị Tuấn, một thanh niên lêu lổng lừa rủ đi chơi rồi sau đó bị bỏ “bom”.
Với tư cách là một người bạn, khi phải chứng kiến cô bạn thân Huyền Diệu bị người khác trêu trọc khiến cho phải khóc thầm, Linh Lâm đã lao đến và đòi phải “tính sổ” với lũ bạn hư hỏng ấy. Mặc cho bị đánh và bị hạ nhục, Linh Lâm khẳng khái nói rằng: “Huyền Diệu như là em gái tao. Tao không cho phép tụi mày trêu đùa nó!”.
Ở công ty thời trang, Huyền Diệu bắt đầu kết bạn với nhóm các cô nhân viên văn phòng và trở thành một thành viên của nhóm ấy. Khi bị Phương Trinh đe doạ, cả hội đã không sợ bị đuổi việc mà bênh vực Huyền Diệu xấu xí đáng yêu hết lòng.
Như lời Hương - một thành viên trong nhóm thì: “Chúng ta là một đội. Chúng tớ không cho phép bất cứ kẻ nào được bắt nạt cậu!”
Huyền Diệu thật may mắn vì cô ấy đã có được cho mình những người bạn chân chính, những người không nghi ngại mà xả thân vì bạn bè, hi sinh cho bạn bè và sẽ-không-bao-giờ-bỏ-rơi-bạn.
2. Dù bạn không xinh, nhưng người khác cũng phải ngước nhìn!
Huyền Diệu rõ ràng xứng đáng với cái danh xưng “cô gái xấu xí”: ăn mặc lỗi mốt, răng bị niềng, mái tóc thì xoăn tít như mì tôm nguội, cộng thêm cặp kính cận to tướng. Thế nhưng, sau cái cảm giác bên ngoài ấy, Huyền Diệu là một cô gái có tri thức, biết vươn lên và có một tâm hồn trong sáng, cao thượng, ai ai cũng thấy yêu quý, nể phục.
Bằng kiến thức rộng lớn của mình, rất nhiều lần Huyền Diệu đã giúp tổng giám đốc An Đông thoát khỏi những “bàn thua trông thấy”. Nếu như ban đầu, người ta e sợ vẻ ngoài của cô thì dần dần, họ đều bị cô chinh phục. Ngay chàng phó tổng giám đốc Mạnh cũng phải hết sức khen gợi Huyền Diệu, mặc dù, anh ta đã từng coi An Đông như một kẻ “có vấn đề” vì đã tuyển cô thư kí xấu xí ấy.
Vậy đấy, vẻ ngoài chỉ là cái nhìn chủ quan còn tâm hồn sâu sắc mới là cái để bạn chinh phục lòng người. Huyền Diệu rõ ràng không phải là một cô gái xinh đẹp, nhưng ai cũng phải nể phục.
3.Kiêu ngạo và lầm tưởng về bản thân sẽ không được gì cả
Phương Trinh là một cô gái có nhan sắc, lại là bạn thân của thành viên hội đồng quản trị Mai Lan, vì thế cô ta luôn luôn kênh kiệu và cho mình cái quyền được cao hơn một bậc so với kẻ khác. Không nói chuyện với ai, không kết bạn, Phương Trinh dường như chỉ có một mình trong cái công ty này.
Phương Trinh luôn nói với tổng giám đốc rằng: “Anh hãy cho em cơ hội. Em tin rằng em sẽ làm tốt hơn cô ta (Huyền Diệu)”. Nhưng thực tế, Phương Trinh không hề có một chút trình độ chuyên môn nào. Cô ấy luôn phát ngôn những cấu tỏ vẻ coi thường cô thư kí xấu xí như: “Con bé đó mà dám so sánh với mình à? Cô ta không đáng!”
Ngày ngày chỉ biết dính lấy cái gương và hộp phấn, cô ấy nên hiểu rằng “áo khoác không làm nên thầy tu”, thực tài, năng lực thật sự và khả năng chân chính mới là cái đáng quý.
4.Sự ghen tuông vô lối sẽ giết chết tình yêu
An Đông là một con ngựa chứng tìm về với sự thuần hậu, một kẻ có quá khứ “mải mê chinh chiến và yêu đương” với vô số những cô bạn gái là người mẫu, diễn viên, thế nhưng cuối cùng lại quyết định tìm bến đỗ cuối cùng là Mai Lan (một cô em thanh mai trúc mã).
Bởi vì An Đông đẹp trai, giàu có, lại lãng tử nên mặc dù đã được cầu hôn nhưng chưa bao giờ Mai Lan có thể yên tâm vì mình đã trói chân được anh chàng. Nếu như cô ấy không quá ghen tuông, không quá lấy những mâu thuẫn cá nhân đem vào công việc thì có lẽ An Đông đã chịu an phận.
Người con gái khôn ngoan trong tình yêu là người biết lấy “lạt mềm buộc chặt”. Cách tốt nhất để giữ người mình yêu là hãy hoàn thiện bản thân để đối tượng thấy bạn mới là người anh ta cần nhất. Còn nếu chỉ biết chăm chăm đi đấu đá, bám riết lấy người yêu để giữ lấy, không cho anh ta cơ hội, chỗ thở, chỉ khiến anh ta thấy bạn ngày càng đáng sợ mà thôi.
Tình yêu cũng cần có những khoảng trống. Đó là khi chúng ta được sống với chính bản chất con người mình mà không phải lo lắng cho bất cứ ai. Nếu cố bóp nghẹt không gian, bóp nghẹt tình yêu thì nó sẽ dễ tan vỡ lắm!

Mực Tím
(Theo TP.Online 17.3.2008)

Nuôi mèo sẽ giảm nguy cơ mắc bệnh tim

Một nghiên cứu mới chỉ ra rằng việc nuôi một chú mèo trong nhà sẽ giúp người chủ giảm được nguy cơ bị đau tim cũng như các bệnh tim mạch khác. Nghiên cứu này được thực hiện bởi các chuyên gia trường đại học Minnesota, tìm hiểu trên 4.435 người ở độ tuổi 30 đến 75, chỉ ra rằng nguy cơ bị đau tim ở những người có nuôi mèo giảm được 40% so với những người không hoặc chưa bao giờ nuôi mèo, và nguy cơ tử vong từ các bệnh tim mạch khác giảm được 30%. Các nhà nghiên cứu giải thích, những chú mèo có thể giảm được nguy cơ stress, buồn chán của người chủ. Như vậy giúp giảm được nguy cơ mắc bệnh tim. Việc trò chuyện với thú cưng giúp chúng ta cảm thấy dễ chịu hơn.Họ cũng chỉ ra rằng việc nuôi một chú mèo trong nhà có thể như một phương pháp giúp chữa khỏi được stress, và là một phương pháp ít tốn kém.

Vĩnh Toàn
(Bài tham khảo trên mạng)





Mừng sinh nhật ông Vĩnh Ngọc

Mừng sinh nhật ông Vĩnh Ngọc

Cụ Quang sinh được chín con

Mười hai con giáp chỉ còn thiếu ba

Trưởng nam nắm mệnh con Trâu

Thứ nam Rồng cuộn tung bay khắp trời

Ngoại trừ Châu Úc, Mỹ, Phi

Còn như Châu Á, Châu Âu là nhà

Khi Nhật, lúc Pháp, Đức, Nga

Thăm hai cháu nội cùng bà quí Phi

Chỉ huy xí nghiệp, công ty

Thanh tra, kiểm định an toàn giao thông

Công trình rải khắp nơi nơi

Gần như Ngọc Khánh, xa thời Hà Giang

Sơn La, Bắc Cạn, Lai Châu

Được ăn mắm ngóe ... khi sang nước Lào

*

* *

Về hưu mà có nghỉ đâu

Gia phả, hồi ký cũng đều một tay

Kho tư liệu nhà năm ba

Việc riêng, việc nước, các nhà, các chi

Ai cần hỏi, đáp ứng ngay

Thông tin chi tiết, chữ câu đủ đầy

Nhân sinh nhật sắp tới nơi

Chúc ông mạnh khỏe, vui chơi đều đều!

Nước có chủ, nhà kỷ cương

Mong ông vẫn cứ chủ trương tiến hành./.


Kim Anh

15.3.2008

NHÂN NGÀY SINH NHẬT

Ô. Phạm Vĩnh Hải (đã tạ thế ngày 11/12/2006)có con trai là Phạm Hòang Việt (sinh ngày15/03/1978) và cháu ngọai Dương Hương Quỳnh (sinh ngày 12/03/1945 con của con gái Phạm Vân Hương )có ngày sinh nhật cùng vào tháng 3 này. Nhân dịp này chúc mừng hai cháu Việt và Quỳnh sức khỏe và nhiều may mắn . Nhớ lại cách đây gần 20 năm cả chi họ đã hợp sức giúp đỡ Ô.Hải để chuyển hai cháu Việt và Hương từ Hải Phòng lên Thái Nguyên ở nhà Ông Bà Nguyên & Lan, vì bố mẹ các cháu đang gặp khó khăn.Từ đó cả chi họ đều góp công, góp của xây dựng cuộc sống mới cho gia đình Ô Hải, mà những người có công nhất là Ô Ngọc, Ô Thắng và đặc biệt là gia đình Ông Bà Lan&Nguyên ở TN.Các cháu Hương&Việt đã được chăm sóc đủ về vật chất và tinh thần như con ruột của gia đình Bà Lan, trong hòan cảnh bản thân GĐ Bà Lan cũng có nhiều khó khăn. Cho đến khi Ô. Hải về hưu (1991) vẫn còn được sự quan tâm giúp đỡ của chi họ để ổn định cuộc sống mới. Cháu Việt là người có tài, có năng khiếu về âm nhạc, nhưng cháu đã không nghe lời khuyên dạy dỗ của gia đình và họ hàng nên đã không phát triển đựơc tài năng và còn làm buồn lòng gia đình và họ hàng. Trước khi bố cháu sắp ra đi về cõi vĩnh hằng, họ hàng đã tìm mọi cách liên hệ với cháu về thăm Bố trước khi lâm chung. Giờ này dù cháu ở đâu, mong cháu nhớ đến hình ảnh sau, để tự vươn lên sống lành mạnh cho xứng đáng với Bố cháu vốn là một sĩ quan của QĐNDVN

Ngày 63 tuổi, nhớ bài học tuổi trẻ.

Thế là đã qua cái ngày 12.3.2008, ngày tôi vừa đúng 63 tuổi. Theo ngày ta phải là 64, đang buớc vào tuổi 65 đấy.
Ghê thật!
Nếu là ngày xưa đã được gọi là cụ được ngồi nâm trên của làng, xã gắp một miếng lưỡi lợn luộc mỏng tanh như trong câu chuyện Việc Làng của nhà văn nổi tiếng Nam Cao.
Sáng hôm rồi ra cửa hàng mua móm đồ mình gọi chị, cô bán hàng cứ một điều "bác bác, cháu cháu". Đến đầu ngõ gặp đôi bạn thanh niên hỏi đường, lại một điều “ông ông, cháu cháu”. Về đến nhà thừ người tự hỏi “mình đã già đến thế thật rồi ư?.”
Lại nhớ mới ngày nào mọi việc to nhỏ, nặng nhọc cánh các bác lớn tuổi đều gọi tới với một lí do “trẻ”. Thời trai trẻ sug sức, lại muốn thể hiện tài năng hăng hái ngày đêm, mưa gió xông pha bất cần, cũng là vì “trẻ”. Đến đợt lên luơng ngày đó còn phân chỉ tiêu phải bình xét (chứ đâu được như bây giờ đến hẹn lại lên), đều nhường hết cho các bác cũng là lí do trẻ.
Rồi đến dịp xét lên quan, phong tước cũng chẳng thèm lên tiếng kệ cho thiên hạ ì sèo, đấu đá vì ta đây vẫn còn trẻ. Ngày tháng thoi đưa thoắt cái đến ngày về hưu, cũng tắp lự lên đường, “rũ áo từ quan” chẳng một phút đắn đo, chẳng đòi hỏi nhiễu nhương, cũng vì một lí do "người sắp già, nhưng trí vẫn còn trẻ".
Bây giờ 63, sắp lên hàng “lão” lại sắp có một chân trong lớp “xưa nay hiếm”. Tự ngẫm 63 năm qua cuộc đời và sự nghiệp cũng mới chỉ tròn vai, chẳng có gì đặc sắc để khoe. Khi về gìa nhìn lũ trẻ thời nay, tự thấy mình còn nhiều điều thua chúng. Ngẫm thấy đường còn dài, muốn lấy lại “bài học tuổi trẻ” ngày xưa sao cho thanh thản, cố “sống vui, sống khỏe, sống có ích” giống như các bác nhà mình để con cháu thêm gần, thêm tin.

P.V.Thắng
(Ảnh: Tết Mậu Tý)


Một chút tự bạch.

Một chút tự bạch.
Tháng ba, mười hai, bốn nhăm.
Là ngày sinh nhật sáu ba ấy mà.
Sáu ba tuổi, vẫn chưa già.
Vẫn còn Xuân chán, mặm mà tình Xuân.
Ngày Xuân còn chút bâng khuâng.
Bâng khuâng một nỗi, việc nhà chửa xong.
Bao giờ cho hết móng ngong.
Để cho ta thoả nỗi mong tối ngày.

Vĩnh Thắng

Gửi chú Vĩnh Thắng

Gửi chú Vĩnh Thắng
Sáng chiều ra ngắm Hồ Tây.
Mấy vòng tản bộ, thêm phần dẻo dai.
Lại thêm lấy hứng viết bài.
Đưa lên Blog nhà mình-năm ba *.
Ngoại trừ siêu thị dạo chơi.
Họp hành đoàn thể, lại mời bạn thân.
Ngồi bên Laptops xuất thần.
Luớt trên bàn phím mấy bài "tỉ tê".
Khen ai khéo chọn nơi này **.
Hồ Tây thơ mộng, gợi nhiều ý hay.
Chúc mừng sinh nhật sáu ba***.
Chung tay "Bờ lốc" mỗi ngày thêm hay

Kim Anh.
Chú thích:
* Blog 53 Cụ Quang
** cô Minh chọn mua nhà gần hồ Tây.
***sinh nhật chú Thắng12.3.1945.

Mấy vần gửi Hồng Phương

Mấy vần gửi Hồng Phương
Nhà ta có Lê Hồng Phương.
Tuổi trên năm mươi tính tình ương, nhộn.
Trên bục giảng - mặt nghiêm nghiêm.
Về nhà thư giãn vui vui thơ hài.
Vang ngân những tiếng cười ròn.
Bớt phần trống trải, nhớ con xa nhà.
Mai Anh con gái thông minh.
Xinh xinh, nhỏ nhắn nhưng đầy quyết tâm.
Tiểu thư vang bóng một thời.
Ông bà chiều chuông, không rời cháu yêu.
Chúc Phương mãi mãi vui tươi.
Thêm nhiều tác phẩm, làm nghiêng ngả cười.

Kim Anh

Bản đồ xem từ vệ tinh













Tình cờ cháu vào xem được trang web này, thấy hay hay nên post lên blog để nhà mình vào xem và cùng tìm, đánh dấu khu nhà 53 Lãn Ông ở đâu ạ.

Bản đồ này có thể zoom vào nhìn thấy rất rõ các khu phố. Các bác chọn Hà Nội rồi sau đó dùng cái khung phía bên tay trái để điểu chỉnh zoom ạ. Nếu tìm được nơi quen thuộc thì có thể đánh dấu lên bản đồ đó bằng cách vào "add place" ở trên cùng phía tay trái.

Trang web: http://wikimapia.org/


CHÚC MỪNG SINH NHẬT


Ảnh chụp thời gian Ô Thắng công tác ở Berlin- Đức

Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 63 cũa Ô.Phạm Vĩnh Thắng (12/03/1945 - 12/03/2008).Trải qua quãng thời gian dài trên 60 năm Ông đã kinh qua nhiều lĩnh vực công tác khác nhau từ cán bộ kỹ thuật bình thường, rồi tham gia quân đội trưởng thành qua các chiến trường, sau công tác quản lý và công tác ngọai giao ở TW và nước ngòai với các nhiệm vụ phức tạp và trọng trách khác nhau, nhưng đã hòan thành tốt các công việc được giao.Ông còn hậu thuẫn cho gia đình mà vợ, và con trai đều họat động đối ngọai. Nhân ngày sinh nhật lần thứ 63 chân thành chúc Ông dồi dào sức khỏe, gia đình an khang, gặp nhiều may mắn và truyền lại kinh nghiệm và bản lĩnh công tác
cho con, cháu và giới trẻ chi họ nhà ta.

Ô.Phạm Vĩnh Thắng thăm Trung Tâm Phát Triển Trí Thức Trẻ ở Tp HCM

Gia đình Ông Bà Chí&Dzi ở Tp HCM

Hậu 8.3

Hậu 8.3

Sáng sớm nay 9.3, bác Kim Anh goi điện cho tôi bảo có bài thơ mới Gửi cô Kim Dung trên Blog 53, cậu nhớ xem. Còn tôi lại đang nhẩn nha nhớ mấy vần thơ viết về chị em, về ngày 8.3.
Từ bé khi chứng kiến “khí thế khủng khiếp của giới mày râu” chào đón ngày này, rồi từ khi lớn lên trực tiếp tham gia tôi đã đuợc nghe một vài vần thơ, đoan thơ vui viết về ngày 8.3.
Đoạn thơ ngắn dưới đây theo thể ca dao truyền miệng, chẳng biết ai là tác giả. Ý tứ thì như nhau, nhưng câu chữ nơi này nơi khác có thể thay đổi tùy theo hoàn cảnh và được phổ biến rộng rãi vào dịp 8.3, hầu như ai cũng thuộc nhất là cánh cơ quan công sở:
Hôm nay mồng tám, tháng ba.

Chị em phấn khởi đi ra, đi vào.
Anh em đon đả mời chào.
Chị em phấn khởi (lại) đi vào đi ra.

Cũng về đề tài phụ nữ có một bài thơ đồn là của nhà thơ Bút Tre nổi tiếng quê Vĩnh Phú, tôi cũng không dám khẳng định có chính xác là của ông hay là thơ dân gian truyền khẩu, hoặc giả là khởi điểm của ai đó nhưng ngầm mượn danh ông để cho thêm phần hấp dẫn. Nội dung bài thơ này ca ngợi chị em phụ nữ ta tài giỏi, bắn rơi máy bay Mỹ trong thời gian chống chiến tranh phá hoại bằng không quân.
Vì bài thơ đã có từ mấy chục năm nay nên rất tiếc là tôi không nhớ được tên bài, hiện chỉ còn nhớ được hai câu cuối rất khí thế, xem ra giọng thơ có mùi vị "đặc sản" kiểu Bút Tre:

Chị em phụ nữ tài thay.
Bắn máy bay Mỹ rơi ngay…nhà mình.

Mấy vần thơ trên tôi nghĩ ở nhà ta nhiều vị, nhất là các vị lớn tuổi và yêu thơ chắc là có biết và còn nhớ.
Hậu ngày 8.3, xin giới thiệu để quí vị đọc cho vui.

Vĩnh Toàn

CHÚC MỪNG SINH NHẬT

T.S Lê Hồng Phương ( Ngòai cùng bên trái ảnh)

Ngày hôm nay 10/03 /2008 là ngày sinh nhật lần thứ 57 ( 10/03/1951 -10/03/2008) của TS Kinh Tế Lê Hồng Phương thứ nữ của Hai Bác Đòan Hưng Nông& Phạm Kim Thoa. Sau nhiều năm tu nghiệp và tốt nghiệp Tiến Sĩ ngành Kế Tóan-Tài Chính ở Liên Xô cũ, khi về nước đã tham gia giảng dạy và phụ trách Khoa của Trường ĐHKT và ĐH Mở HN, đã có nhiều cố gắng xây dựng gia đình hạnh phúc và đào tạo con gái rượu là cháu Mai Anh là học sinh giỏi nhiều năm liên tục ở Trường Phổ Thông, nay đang tu nghiệp ở bên Mỹ bằng kết quả thi giành được học bổng toàn phần.
Chúc Mừng TS Lê Hồng Phương sức khỏe, thành đạt và gia đình hạnh phúc.
Dười đây là Thơ vui của tác giả Lê Hồng Phương :

Thơ chúc Tết Mậu Tý

Nhân dịp xuân Mậu Tý
Chúc mọi người yêu quí
Vạn sự được như ý
Khỏe mạnh như lực sĩ
Không ai mắc bệnh chi
Tâm hồn luôn từ bi
Đều đẹp như Tây Thi
Thân hình như quả bí
Không đến nỗi béo phì
Duyên dáng như nghệ sĩ
Thông minh như Tiến sĩ
Hát hay như ca sĩ
Đàn giỏi như nhạc sĩ
Vẽ đẹp như họa sĩ
Văn hay như nho sĩ
Võ giỏi như chiến sĩ
Cư xử thật tế nhị
Năm mới thêm Cu Tý
Nhà ai có của quí
Nhớ cài then thật kỹ
Chúc Ông Bà Anh Chị
Đi đâu được thì đi
Còn thì ngủ li bì
Không cần phải làm gì
Lúc đói đã có mì
Nhận được nhiều lì xì
Tiền luôn đầy trong ví
Tiêu pha không cần nghĩ
Áo quần đầy hàng núi
Không lúc nào phải nuy
Mặc áo nhớ cài khuy
Sức khỏe là vốn quý
Giữ gìn đừng phung phí
Ăn uống cần giữ ý
Kẻo không lại bị lị
Bia rượu đừng túy lúy
Cờ bạc đừng tỷ thí
Đừng ăn chơi hú hý
Thông thóang không đố kỵ
Đầy nghị lực ý chí
Nói năng thật chí lý
Làm việc thật chăm chỉ
Luôn trăn trở xuy nghĩ
Sao cho sếp vừa ý
Đơn trình luôn được ký
Qua đò không phải lụy
Thỉnh thỏang được đi Mỹ
Thăm thú cảnh Pari
Tiện thể vòng qua Ý
Rồi ghé Thổ Nhĩ Kỳ
Du lịch Rumani
Thường thức Bún gà Ri
Lai quặt xuống Châu Phi
Thăm Ê ti o pi
Rồi tút về Malai
Đâu đâu cũng mêly
Đến đây thì tôi bí
Mọi người nghĩ thêm đi
Còn tôi thì xin nghỉ

Gửi cô Kim Dung

Gửi cô Kim Dung
Nhân ngày mồng tám, tháng ba.
Mừng hai bác cháu vui cùng bé Minh.
Nay xa tuy cũng nhớ nhà.
Nhưng vừa thư giãn, dạt dào ý thơ.
Bấy lâu chưa đuợc viết ra.
Bâng khuâng cảm xúc nay thành nhà thơ.
Thực lòng nên được cảm thông.
Từ nay Dung hãy phát huy đều đều.

Kim Anh

CHÀO MỪNG NGÀY MÙNG 8 THÁNG 3

Bác Phạm Thị Kim Anh


Cháu Phạm Phi Nga
Hôm nay là ngày 8 tháng 3 năm 2008 là ngày mà cách đây 31 năm Liên Hiệp Quốc đã công bố là Ngày Phụ Nữ Quốc Tế ( 8/03/1977), đó là ngày ghi lại thành quả đấu tranh lâu dài và lặng lẽ của hàng triệu phụ nữ trên thế giới để giành được sự bình đẳng với nam giới trong hầu hết các lĩnh vực do thói xấu " trọng nam khinh nữ ",bắt đầu từ năm 1857 khi các nữ công nhân dệt ở New York(Mỹ) đấu tranh để có điều kiện làm việc tốt hơn và đòi thành lập công đòan để bảo vệ quyền lợi của mình. Tuy một số nước trên thế giới còn có ngày lễ Mother's Day, nhưng VN và nhiều nước đã công nhận ngày 8/3 là Ngày lễ chính thức Phụ Nữ Quốc Tế. PNVN hiện chiếm khỏang 51% lực lượng lao động, và đóng vai trò chính trong họat động sản xuất nông nghiệp ở nông thôn, xa xưa PNVN hầu hết chỉ làm nhiệm vụ " tề gia nội trợ", nhưng xã hội càng văn minh và phát triển vai trò của PNVN ngày càng thay đổi nhanh chóng, sơ bộ trong Quốc Hội tỷ lệ PN chiếm khỏang gần 28%, nữ giới tốt nghiệp đại học chiếm khỏang trên 36%, sau đại học khỏang 34% là thạc sỹ và 26% là tiến sỹ., nhiều ngành nghề phức tạp mà trứớc đây chỉ dành cho nam giới, nay đã có nhiều phụ nữ đảm nhiệm .Ngày 21/01/2002 CP đã phê duyệt " Chiến lược quốc gia vì sự tiến bộ của PNVN đến năm 2010", do còn nhiều thách thức vẫn tồn tại như nạn bạo hành trong gia đình, nạn buôn bán phụ nữ nghèo để lấy chồng nước ngòai dẫn đến nhiều thảm cảnh đau lòng do không có tương lai và hạnh phúc,thậm chí còn có người phải hy sinh cả tính mạng, cá biệt còn có chị em bị lôi cuốn vào các tệ nạn xã hội như cờ bạc, ma túy, mãi dâm., ..dẫn đến ly hôn hay mang bệnh tật hiểm nghèo như HIV ảnh hưởng đến con, cháu và hạnh phúc gia đình, trái với thuần phong mỹ tục của nhân dân ta.
Nhân ngày 8/3 nhiệt liệt chúc mừng tất cả các thành viên nữ của chi họ nhà ta từ Bác Phạm Thị Kim Anh hiện cao tuổi nhất 73t đến các cháu gái mới ra đời trong thời gian gần đây như Dương Hương Quỳnh (2001 cháu ngọai của Ô.Phạm vĩnh Hải, Nguyễn Hạnh Linh ( 2005 cháu nội Bà Phạm Kim Lan ).....Đặc biệt chúc mừng cháu Phạm Phi Nga con gái rượu của Ông Bà Phạm Vĩnh Ngọc&Ngô thị Phi có ngày sinh nhật lần thứ 36 trùng vào ngày đại lễ này (8/03/1972-8/03/2008).Vai trò của các thành viên nữ cao và trung niên của chi họ nhà ta thật oai phong lẫm liệt, có thể lấy lời tựa tên cuốn tiểu thuyết mới ra đời năm 2008 của nhà văn Lý Lan để tôn vinh là " Đàn bà làm ra lịch sử", tức công nhận đàn bà vốn cho là giới yếu đuối, nói nhiều, có khi ngoan ngõan có khi bướng bỉnh lại có công lớn tạo ra lòai động vật cao cấp là con người, trong đó có đàn ông chúng ta . Hầu hết các đức lang quân chi họ nhà ta mắc bệnh "sơ vơ ", hiền lành, tự giác và chăm chỉ nên rất nghiêm túc thực hiện chủ trương nam nữ bình đẳng, vì nhận rõ vai trò tề gia, và quản lý gia đình tốt của các bà , các cô và các em...
Nhiệt liệt chúc mừng Ngày Phũ Nữ Quốc tế và Việt Nam

Vịnh thơ bác Dung

Vịnh thơ bác Dung

Hôm nay ngày sáu, tháng ba.
Đọc bài thơ mới phương xa gửi về.
Mừng, vui, thương, nhớ bộn bề.
Nghĩa tình bà cháu tràn trề ngày Xuân.
Mong sao bác hết bâng khuâng.
Để cho bên ấy, bên này...cùng vui.

Thơ Bút bi.
Chú thích:
- Phương xa gửi về: bà Dung từ Đài Loan gửi thơ cho Blog 53...
-Bà cháu: Cháu Phan Thế Minh và bà Dung.
-Bên ấy, bên này cùng vui: Đài Loan, Hà Nội cùng vui.

Tài dùng người tài

Tài dùng người tài
Dịp này dư luận đang bàn tán hiện tượng công chức rời bỏ công sở ra làm ngoài, báo chí đưa tin có vị tới hàm Vụ trưởng của một cơ quan lắm bổng lộc cũng rũ aó ra đi.
Chuyện ồn ào đến nỗi ông Bộ trưởng Bộ Nội vụ phải đăng đàn, trấn an dư luận đang nghiên cứu quốc sách. Công bằng mà nói tôi cũng như các bác nhà mình đã từng được hưởng nhiều bổng lộc, nhưng ít nhiều cũng từng là nạn nhận của việc sử dụng người tài trong những năm còn là công chức. Có nhiều nguyên nhân làm quan chức muốn từ bỏ nhiệm sở, rồi đây sẽ còn có nhiều cuộc thảo luận, hội thảo, nhiều công trình nghiên cứu về đề tài này..v..v…Trong phạm vi gia đình từ góc độ bài viết “Chúc mừng ngày thầy thuốc Vệt Nam” của hai cháu Minh Hoa, lại đúng dịp học tập tấm gương Hồ Chí Minh tôi liên tưởng tới cách dùng người tài của cụ Hồ.
Cũng qua bài viết của Minh Hoa chúng ta đã được biết về những đóng góp của hai cụ GS.Đỗ Xuân Hợp, Đỗ Xuân Dục cho nền y học nước nhà. Rõ ràng là vào thời điểm năm 1945 và sau này hai cụ đều là trí thức yêu nước, không phải là đảng viên công sản thế mà hai cụ vẫn được giao trọng trách xứng đáng. Với cụ Đỗ Xuân Hợp tôi đặc biệt đề cao chức Cục trưởng Cục Quân y của Quân đội, vì tầm quan trọng của chức vụ này trong thời gian 9 năm kháng chiến chống Pháp. Khi hòa bình lập lại tôi nhớ cụ Đỗ Xuân Hợp còn là thành viên Ủy ban Thường Vụ Quốc hội nhiều khóa. Còn cụ Đỗ Xuân Dục là trí thức có nhiều năm sống trong thành Hà Nội thời kháng chiến chống Pháp. Khi hòa bình được lập lại vào năm 1954, cụ Đỗ Xuân Dục vẫn được giao chức Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai một bệnh viện lớn nhất nhì miềm Bắc lúc đó. Do thời đó công sở, vụ, viện còn hiếm chứ chưa nhan nhản như bây giờ, nên đạt tới chức vụ đó cũng đã được ngưỡng mộ lắm.
Hai cụ Đỗ Xuân Hợp và Đỗ Xuân Dục kính mếm với xuất sứ như thế, trong một hoàn cảnh như thế của đất nước mà được tin dùng như thế cùng với nhiều vị trí thức tiền bối lừng danh khác đã có những đóng góp quí báu cho đất nước, càng in đậm dấu ấn “tài dùng người tài” của Cụ Hồ Chí Minh.

Phạm Lê.

Happy Birthday to You!

Happy Birthday to You!

Nhân dịp tháng 3 là gia đình Phạm Vĩnh có số lượng sinh nhật nhiều nhất trong một tháng, cháu xin gửi đến các bác,
anh chị và các cháu video card Happy Birthday với những lời chúc tốt đẹp nhất.

Chúc cả nhà sinh nhật thật vui vẻ!!!

Cháu Minh Trang

Lời hỏi thăm đến cả nhà từ bác Kim Dung

Bác Kim Dung có nhắn cháu viết lên blog lời hỏi thăm của bác Dung đến tất cả các bác và gia đình ạ . Dưới đây là bài thơ bác Dung muốn gửi đến cả nhà. Kèm theo bài thơ này cháu xin gửi lên blog mấy bức ảnh mới chụp

"Một Chiều Xuân"

Tháng Giêng một buổi qua rằm
Em đi vãn cảnh đến chùa Long Sơn
Ở nơi đất bắc Đài Loan
Chùa này nghe nói vô cùng linh thiêng
Chùa xây bằng đá uy nghiêm
Mấy trăm năm tuổi vẫn đông nghịt người
Ở đây có đủ hạng người
Từ già đến trẻ ai đều thành tâm
Trong lòng em rất bâng khuâng
Nhớ về quê mẹ một chiều mùa xuân
Nhớ lời căn dặn chân tình
Các anh, các chị nhà mình mến thương
Sống trong đùm bọc sẽ chia
Nặng tình,đậm nghĩa quê hương Hà Thành

Đài Bắc 05/03/2008
Kim Dung



Bác Dung chụp lúc vừa hạ cánh tại sân bay Đài Bắc.



Hai bà cháu chụp tại chùa Long Sơn Tự


Bác Dung đứng trước cổng Chùa Long Sơn Tự

Nỗi niềm của lời chúc và quà tặng.

Hôm nay là 6.3, bác Di từ TP. Hồ Chí Minh đã có lời chúc tới cháu Mai Thu Hiền một trong số các vị có ngày kỉ niệm sinh nhật trong tháng này.
Trước đó bác Kim Anh đã điểm danh 13 vị nhà ta sẽ tổ chức kỉ niệm sinh nhật trong tháng 3. Bài viết ấy vừa bung ra tôi đã nhận được nhiều lời mời, hẹn hò dự họp mặt. Thực tình tôi nghĩ các vị ấy tổ chức liên hoan là cũng nên lắm, vừa là dịp để ôn lại một ngày trọng đại của mình, vừa là để ghi nhớ công ơn bậc sinh thành. Nhưng tôi không tán thành làm linh đình quá, theo ý tôi chỉ nên “đơn giản, gọn nhẹ” giống như bác Nhu vừa kỉ niệm ngày sinh hôm 21.2.2008 vừa rồi là đúng tầm.
Phần tôi đang nhẩm tính lời chúc và quà tặng sao cho đúng người, đúng cảnh. Các vị chắc cũng đồng tình với tôi chọn lựa được như vậy để ứng với 13 vị, đâu có dễ. Bởi như các vị đã thấy mỗi lứa tuổi sở thích cũng rất khác nhau, lại thay đổi từng ngày. Ví như có bác mới hôm rồi còn say sưa với chiếc xe đạp, nay nhìn thấy nó đã rùng mình phải là ô tô mới được. Có vị tháng trước còn nhất quyết bám trụ bên chiếc TV để xem phim tình sử Hàn Quốc, nay lại chỉ thích phim hành động HBO...
Tôi nghĩ lời chúc và quà tặng đều khó vì nếu không khéo thì người vốn xưa nay thích âm thầm lặng lẽ, lại cứ đi chúc người ta hò hét tưng bừng thêm nhiều hơn nữa. Người ít tiền mua một mớ rau cũng phải tình tóan chi li, lại cứ chúc đi du lich nước ngoài suốt cả năm, cả tháng. Người muốn gìa thật nhanh, lại cứ chúc trẻ mãi không già. Người ưa được khen là ốm yếu, lại chúc khỏe mạnh phi thường. Và như tôi đây vốn thích được nhận quà giống như Cúp vô địch bóng đá thế giới bằng vàng thật, nặng 4kg5 nhưng có vị lại định mang tặng một cái tượng thạch cao “Mậu Tý” bé tí xíu bằng nhựa, nhẹ như qủa bóng bàn…v..v...
Rồi nữa lại còn nỗi lo bố trí thời gian sao cho có mặt đủ tại 13 buổi kỉ niệm ấy, vì có vị lại ở rất xa như Vũ Phương Anh ở Mátxcơva, Phan Thế Minh ở Đài Loan. Tuy đã có lời mời của hai vị này rồi đấy, nhưng nhận được giấy mời lại đâm lo. Lo là muốn đi được ít ra phải có “điều đầu tiên” để mua vé máy bay, lại phải có sẵn Hộ chiếu trong người từ mấy tháng trước (như bác Nhu), hoặc phải may quần áo từ trước đó nhiều ngày (như bác Dung trước khi đi Đài Loan) may ra mới kịp.
Rõ ràng lời chúc và quà tặng ngày kỉ niệm sinh nhật gửi tới 13 vị nhà mình quả thật là lúng túng, thôi thì chỉ xin gửi tới quí vị một lời chúc chung MOI SỰ NHƯ Ý MÌNH.
Chắc là các quí vị ấy cũng hiểu cho nỗi niềm này, mà cảm thông.

Vĩnh Thắng.
(ảnh chụp tại nhà Bác Nhu, ngày 21.2.2008)

Chúc mừng sinh nhật

Hôm nay là ngày sinh nhật lần thứ 36 của cháu Mai Thu Hiền ( 6/03/1972-6/03/2008) vợ cháu Đòan Chiến Dũng con dâu của Bà Phạm Thị Kim Anh và Ông Đòan đình Hải.Chân thành chúc mừng cháu và gia đình thành đạt và hạnh phúc.
( Ông Bà Di&Chi và gia đình ở SG)

Xôi đỗ.

Xôi đỗ.

Khi tôi đưa bài "Chào các bác Oshin ạ" lên Blog nhà mình, có quí vị gọi điện ngay cho tôi bảo chẳng nhẽ chỉ có xấu thôi à. Xin thưa quí vị theo tôi là “xôi đỗ”, có nghĩa là có tốt có xấu, nhưng tốt là đa số (“xôi”), còn xấu chỉ là thiểu số (“đỗ”). Vả lại xấu, tốt cũng chỉ là may rủi mà thôi.
Sở dĩ tôi viết may rủi là vì phần lớn Oshin bây giờ là người tứ sứ do giới thiệu qua lại, hoặc do qua trung tâm môi giới việc làm, không phải người làng xã quen biết. Vì thế may mắn thì gặp được “xôi”, còn rủi ro thì như quí vị đã biết sẽ gặp phải “đỗ” kèm theo nhiều chuyện cười ra nước mắt là đương nhiên.
Tôi xin kế quí vị nghe một câu chuyện Oshin tốt, chuyện này có thật 100%, Cô bạn của bà xã tôi là bác sĩ có phòng mạch riêng dễ đến gần 20 năm nay. Ngày Tết năm nào cũng vậy ví như Tết Mậu Tý vừa rồi, Oshin tranh thủ về quê từ trước rồi đến 26 tháng chạp đã lên để phục vụ nhà chủ. Cũng từ nhiều năm nay mọi việc của nhà ấy đều vào tay Oshin hết, ngay cả việc thu tiền của bệnh nhân đến chữa bệnh cũng là Oshin kể cả khi vợ chồng chủ nhà đi vắng. Chủ rất tin tưởng Oshin ở với chủ từ khi còn trẻ đến nay tóc đã hoa râm, nhưng chủ và khách đều rất vui vẻ, gắn bó.
Còn chuyện Oshin xấu thì cũng có, ví dụ hôm giápTết vừa rồi đến thăm ông bạn già thấy hai ông bà cắm cúi làm việc nhà, tôi hỏi “Oshin đâu rồi”. Ông ấy bảo “Từ nay nhất quyết không nuôi Oshin nữa, không chịu nổi khi nào già quá không làm được thì vào nhà dưỡng lão”. Hỏi gặng mãi ông bà ấy không chịu nói, chỉ cười trừ. Hai vị này vốn xưa nay rất tự hào là có kinh nghiệm chọn Oshin, nên khi nghe nói như vậy tôi biết ngay lần này họ đã không may gặp phải “đỗ”, Nhưng vì bệnh sĩ nên lờ tịt, không muốn nói đến đề tài này nữa.
Chuyện Oshin xấu tốt còn nhiều nhưng thôi tôi xin dừng ở đây để quí vị nhất là quí vị nhà ta đang có Oshin, cứ yên tâm tiếp tục sử dụng. Vì Oshin của các vị đang dùng hẳn phải là “xôi”, tức là Oshin tốt đấy.

Phạm Lê.

Hai điều bố xung cho một bài viết rất hay...

Hai điều bố xung cho một bài viết rất hay...
Hôm nay lần xem lại mấy bài trên Blog dừng ở bài Chúc mừng ngày Thầy thuốc Việt Nam của Minh Hoa đăng ngày 27.2.2008, một lần nữa tôi càng thấy đây là một bài rất hay có nhiều tư liệu quí hiếm về một gia đình có truyền thống và có nhiều đóng góp quí báu cho ngành Y học Việt Nam. Một ngành mà Bác Hồ đã rất trân trọng, khi Người tặng cho mấy chữ "Lương y như từ mẫu" (sau này nhiều người quen gọi là bác sĩ như mẹ hiền) và quyết định lấy ngày 27.2 hằng năm là Ngày Thầy thuốc Việt Nam.
Trước khi vào đề tôi xin được tâm sự cách đây hơn một năm khi Tuấn Minh cho ra đời "Blog cụ Quang bắt đầu từ ngôi nhà 53 Lãn Ông", ngày đó tôi đã ngờ ngợ nhưng cho đến bài này càng khẳng định rõ hơn là Minh Hoa (rất giống bác cả Di) hiện còn đang nắm giữ rất nhiều tư liệu hiếm quí về lịch sử gia đình. Mong Minh Hoa (và bác Di) nên công bố dần để anh em cùng bổ xung thêm cho hoàn chỉnh.
Tuy vậy, về bài viết này tôi xin bổ xung hai điểm như sau:
1.Nếu tôi nhớ không nhầm vào thập niên 60, cụ GS.Đỗ Xuân Hợp kính mến còn là Hiệu trưởng Trường Đại học Quân Y Việt Nam.
Có hai sự kiện làm tôi khẳng định việc này.
-Một là ngày 5.7.1963, vừa thi vào Đại học đựợc 2 ngày tôi nhập ngũ vào Đại đội 1 pháo cao xạ đóng tại Đồng Hỷ, Thái Nguyên. Khoảng tháng 9 hay tháng 10 năm đó không biết có phải do tác động của cụ Hợp hay không, mà đoàn cán bộ của ĐH Quân Y về tuyển sinh chỉ lấy đích danh có một mình tôi. Nhưng sau đó tôi không được đi, vì đơn vị đã chọn tôi đi học ngành kĩ thuật chỉ huy. Thực sự là chỉ ít lâu sau vào cuối năm đó tôi đươc gọi đi học lớp Rada quân sự 8 tháng, do chuyên gia Liên Xô giảng dạy tại khu trại giam Mỏ Chén Sơn Tây, sau sơ tán về khu đồi rừng Phù Ninh, Phú Thọ.
-Hai là vào khoảng tháng 6 năm 1964, tôi có 3 tháng nằm điều trị tại Khoa Tiết Niệu Viện Quân Y 103 ở Hà Đông trước cửa ĐH Quân Y (sau khi Mỹ bắn phá Miền Bắc về khu sơ tán ở Làng Chuông, Bình Đà, Hà Tây), lúc đó khoa này do TS.Chu làm Chủ niệm Khoa (hiện nay mộ cụ Chu nằm liền kề mộ cụ Quang, Yến tại nghĩa trang Văn Điển). Một buổi chiều cụ Hợp đã cùng đoàn cán bộ của Trường ĐH Quân Y và Viện 103 đến tận giường bệnh thăm tôi. Tôi khẳng định chuyến thăm này không phải là tình cờ, vì cụ còn dặn các BS của khoa rất cẩn thận, vì tôi là cháu của cụ. Nhờ thế mà tôi còn được Viện ưu ái lưu giữ lại hơn một tháng, chỉ có mỗi một viêc là thống kê danh sách bệnh nhân và bệnh lí của họ để được bồi dưỡng thêm cho khoẻ.
2.Theo tôi ngày Bác Hồ chọn làm ngày thầy thuốc Việt Nam không thể là ngày 27.2.1995 như Minh Hoa đã viết, mà phải là năm 1945, 1955 hay 1965 vì Bác Hồ mất vào năm 1969. Tôi nghĩ đích thị đây cũng chỉ là sai sót thường thấy do sự cố máy vi tinh mà thôi.
Có hai điều trên để tác giả tham khảo, bổ xung cho bài viết đã rất hay lại càng rất rất hay hơn nữa.

Vĩnh Thắng

( Ô Thắng đã góp ý đúng, bài viết nhân ngày thầy thuốc VN đã được sửa lại theo góp ý của Ông là Bác Hồ gửi thư vào ngày 27/02/1955 do đánh PC sai và Cụ ĐX Hợp là Hiệu trưởng Trường ĐHQY là chính xác.Thành thực cảm ơn sự góp ý quí báu và kịp thời trên )
Minh&Hoa)

Tháng 3 thật đặc biệt.

Người ta thường nói “Tháng ba, ngày tám”, nhưng đó là tháng ba âm lịch thời xa xưa. Ngày nay đa phần người dân đã no ăn, đủ ấm (trừ thiên tai đột xuất) nhiều người có khả năng về kinh tế còn đựoc ăn ngon, mặc đẹp hơn.
Tháng ba duơng lịch hàng năm là mùa lễ hội, nhiều người vừa tham gia trảy hội chùa Hương, Yên Tử, Côn Sơn, Kiếp Bạc, rồi hội Lim, Mê Linh, Đền Sóc…Các bà, các chị hễ gặp nhau ngày đầu năm là hỏi “năm mới đã đi lễ được mấy chùa?”, riêng tôi từ đầu năm đến nay đã đi được 5 chùa (truớc đây còn nhiều hơn). Đi chùa dễ nhận thấy thiện nam, tín nữ bây giờ giới trẻ nhiều hơn các Cụ-cũng có phần vì năm nay giá rét.
Tháng 3 này còn có một ngày lễ lớn của chị em, ngày được cả xã hội từ già đến trẻ, đặc biệt là cánh mày râu rất trân trọng chờ đón với những lời chúc và các món quà đầy ý nghĩa, đó là ngày Quốc tế Phụ nữ 8.3
Đấy là các lễ hội đầu Xuân của thiên hạ, còn riêng trong gia đình cụ Phạm Vĩnh Quang tháng ba này sẽ chứng kiến nhiều ngày kỉ niệm sinh nhật tưng bừng của một số vị, lần lượt là:
1.Mai Thu Hiền 6.3.1972.
2.Phạm Phi Nga 8.3.1972.
3.Lê Hồng Phương 10.3.1955.
4.Phạm Vĩnh Thắng 12.3.1945.
5.Dương Hương Quỳnh 12.3.2001 (cháu ngoại ông Vĩnh Hải).
6.Phạm Hoàng Việt 15.3.1978. (con trai ông Vĩnh Hải).
7.Đoàn Hưng Nông 17.3.1917.
8.Nguyễn Đức Nguyên 18.3.2006 (cháu ngoại Lê Hồng Vinh).
9.Phạm Vĩnh Ngọc 20.3.1940.
10.Vũ Phương Anh 23.3.1987.
11.Phạm Thị Kim Lan 24.3.1943.
12. Phan Thế Minh 25.3.2007 (cháu ngoại ông bà Tiến Phuợng).
13. Tô Minh Thu 31.3.1975.
Tất cả là 13 vị, người cao tuổi nhất là bác rể cả Đoàn Hưng Nông (91), người trẻ nhất sẽ vừa đầy năm tuổi vào ngày 25.3 là cháu Phan Thế Minh, con trai đầu lòng của Phạm Vĩnh Minh Trang và Phan Thế Thắng (cháu được du lịch Đài Loan từ trong bụng mẹ).
Mùa Xuân cảnh vật “đâm chồi nảy lộc”, người xưa bảo người sinh vào mùa Xuân hiện tại và tương lai đều sáng sủa, đẹp như hoa nở mùa Xuân. Thật vậy, chỉ điểm qua một vài vị trong số 13 vị trên đã thấy nhiều điều đáng để con cháu học tập, noi gương:
-Đầu tiên phải kể tới các vị lão làng đã nghỉ hưu như bác rể trưởng nguyên Đại tá CA Đoàn Hưng Nông (Lê Uy Vệ) ngoài công tác chuyên môn, đoàn thể gần như cả đời gắn bó với nghiệp cờ và đã thành danh, viết sách dạy cờ , 40 năm tham gia sáng lập và lãnh đạo Hội cờ Việt Nam (1965-2005).
Kế đến là nguyên Giám đốc Phạm Vĩnh Ngọc, người đã để lại dấu ấn trên nhiều công trình giao thông khắp nước. Rồi chuyên viên hóa nghiệm Phạm Kim Lan, tuy nghỉ hưu đã nhiều năm vẫn được mời đi hướng dẫn, giảng dạy nghiệp vụ chuyên môn. Từ khó khăn vất vả gặp cơ may tạo dựng cơ ngơi, bỗng chốc ‘hóa rồng”.
-Giới đương chức có Tiến sĩ Lê Hồng Phương, Phó chủ nhiệm khoa Kinh tế Đại học mở Hà nội nhiều năm đứng trên bục giảng trường đại học góp phần tham gia đào tạo nhiều tài năng cho đất nước. Tiếp đến là Mai Thu Hiền và Phạm Phi Nga cùng sinh năm 1972 tròn việc cơ quan, đảm việc nhà còn hứa hẹn nhiều thành công mới trong năm Mậu Tý. Trẻ hơn có Tô Minh Thu "ăn theo" chồng đi công tác tại Nhật Bản đảm việc nuôi dạy 2 con, lại tranh thủ tu nghiệp "nâng cấp" bằng thạc sĩ.
Vậy thế nên có thơ rằng:
“Vừa gặp nhau ngày Tết
Lại sinh nhật vui vui.
Cả thảy mười ba vị.
Là kỉ lục trong năm.
Bốn vị đã nghỉ hưư.
Còn lại đều tuơi trẻ.
Là thế hệ tương lai.
Con cháu nhà cụ Quang”.
Chúc các vị những ngày kỉ niệm sinh nhật vui vẻ, ấm tình gia đình, thắm tình bạn bè thủy chung.

Kim Anh

ĐÔI LỜI GỬI TỚI CÔ DUNG

Núi Cốc năm 2007

Nguyên tiêu được đọc thơ cô
Chúc mừng sinh nhật bác Nhu hôm rằm
Lời thơ mộc mạc đơn sơ
Nặng tình, đậm nghiã, chân thành chị em !
Rắn, Mèo quấn quýt bên nhau *
Động viên, khích lệ, sống vui tuổi già !

*
* *

Du xuân tới đất Đài Loan
Ở chơi với cháu tới khi hè về
Ngoài chơi với cháu,làm gì ?
Vi tính thành thạo, tiếng Anh đủ dùng ?
Khi về Laptops đeo hông
Nối mạng vi tính, chát cùng chị em !

“Chào các bác Oshin ạ”.

“Chào các bác Oshin ạ”.

Về đề tài Oshin vừa được nêu lên, có vị đã ngay tức khắc nhắn tin cho tôi bảo tiếp tục đi, đề tài này đang được quan tâm đấy. Vả lại hôm nay đã là 29 tháng 2, tháng này chỉ có 29 ngày như vậy ngày mai đã bắt đầu là tháng 3 rồi, mà vẫn chưa thấy bài định hướng tháng 3 cho Bog nhà mình của bác Kim Anh. Trong khi chờ đợi tôi xin kể lại một câu chuyện nhỏ dưới đây về đề tài này để quí vị cùng đọc.
Tôi biết nhà ta có nhiều vị đã và đang có Oshin và có rất nhiều kinh nghiệm sử dung Oshin như các vị Di, Nhu, Ngọc, Tiến, Hùng Hương, Hoa Minh, Hà Khanh và gần đây là bác Lan. Đã đành rằng có Oshin tiện lợi biết bao cho nhiêu gia đình neo bấn có gười già và con trẻ. Như nhà ta trước đây đã có bà Vinh Oshin sống với cụ bà dễ chừng tới hơn 6 năm, cho tới tận ngày cụ qua đời. Nhưng cũng có ngàn lẻ chuyện cười về Oshin, có chuyện cười ra nước mắt.
Số là ở xóm tôi mấy nhà liền kề đều nuôi Oshin giúp việc, tất nhiên là mỗi nhà có một yêu cầu công việc cụ thể. Nhưng cứ đến buổi chiều hằng ngày khi gia chủ đã đi vắng hết, vào quãng 15h trong khi chờ xe rác là 6,7 Oshin lại tranh thủ họp “giao ban” rất đầy đủ, ít khi thiếu. Thôi thì đủ thứ chuyện được các bà tranh nhau nói, rồi bình luận sôi nổi lắm. Nào là chuyện từ ông bà chủ yêu ghét nhau thế nào, xấu đẹp keo kiệt hay hào phóng ra sao, đến chuyện con cái ăn học, yêu đương, rồi nhà chủ sắp có chuyện gì gì đó xảy ra…
Khi chuyện nhà chủ mới chưa hết đã lại đến chuyện chủ cũ, tuốt tuột đều được đem ra kể hết. Cứ sau mỗi câu chuyện như thế thường là những lời bình phẩm, kèm theo những trận cười như nắc nẻ khoái trá, đôi khi có cả những lời ca thán chê bai. Những lần đi qua chót nghe được các bà ấy nói mà rợn tóc gáy, toàn chuyện thâm cung bí sử nhà chủ, nhiều chuyện cứ như tình sử các ngôi sao Hồng Công ấy.
Đã thành thông lệ cứ mỗi lần phải đi công việc gặp đúng giờ “giao ban” và cũng là để phòng tránh “hậu hoạ” bị mang ra “giao ban” do sơ hở gì đó của nhà tôi với cánh Oshin cận kề nhà mình, tôi cứ là phải cất tiếng chào thật to từ xa “Chào các bác Oshin ạ”.
May quá cho đến nay một phần nhà tôi vẫn còn "son rỗi" nên chưa phải nhờ cậy đến Oshin, nhưng một phần cũng là nhờ
vào câu chào ấy mà chuyện gia đình tôi vẫn đựoc "bảo tồn", chưa được đem ra "giao ban".

Vĩnh Toàn

Tin mới

Tin mới
(Theo Hà nội mới điện tử, ngày 28/02/2008)
Lễ hội Du lịch Cửa Lò 2008 sẽ khai mạc trong 2 ngày, từ 30-4 đến 1-5 tại Thị xã Cửa Lò, tỉnh Nghệ An.

Lễ hội Du lịch Cửa Lò là hoạt động mở đầu cho đánh bắt vụ cá Nam ngư dân vùng biển Nghệ An và du lịch tắm biển, nghỉ mát hằng năm; đồng thời tiếp tục hưởng ứng chương trình du lịch “Việt Nam điểm đến của thiên niên kỷ mới”.

Theo đó, cùng với các chương trình nghệ thuật múa hát với chủ đề “Sắc mới Cửa Lò”, các hội thi đua thuyền truyền thống, trò chơi dân gian cũng sẽ diễn ra trong suốt mùa lễ hội.

Cụ thể: giải thể thao, cuộc thi báo chí tuyên truyền về du lịch Cửa Lò, thi khách sạn xanh- sạch- đẹp diễn ra tại Cửa Lò (tháng 4), giải quần vợt Cửa Lò mở rộng, giao lưu các đài truyền hình Bắc- Trung- Nam với đài truyền hình quốc gia Lào, hội thảo du lịch biển miền Trung (tháng 5), giải bóng đá, bóng chuyền học sinh- sinh viên và giao lưu văn hoá văn nghệ với các đơn vị ở Thủ đô Hà Nội với chủ đề “Ba Đình về với Làng Sen” (tháng 6), các hoạt động quảng bá cho du lịch Cửa Lò (tháng 7).

Để phục vụ du khách trong dịp này, UBND Thị xã Cửa Lò đã mở 1 tuyến đường thuỷ từ bờ ra đảo Cát Chân, đưa vào sử dụng một số khách sạn và nhà hàng mới.

Các thông tin trên được đưa ra trong buổi họp báo giới thiệu về Du lịch Cửa Lò 2008 do Sở VHTT, Hội Nhà báo Nghệ An và UBND Thị Xã Cửa Lò tổ chức sáng nay (28/2) tại Hà Nội.


Phạm Lê (suu tầm)

Tin bổ xung, sauTết cháu Hoàng Thu Hà nhân chuyến công tác tại Nghệ An nghe đồn đã tranh thủ tiến hành khảo sát thực địa, chuẩn bị cho kế hoạch nghỉ hè tại Cửa Lò năm nay, giống như kì nghỉ năm 2007.

Chúc mừng

Chúc mừng
Nhân ngày thầy thuốc Việt Nam xin gửi lời chúc mừng tới bác T.S y khoa Đỗ Kim Chi kính mến, người duy nhất của gia đình ta tận lực với ngành y trong mấy chục năm nay.

Gia đình Phạm Vĩnh Thắng

TÂM, ĐỨC, NHẪN, TÀI

TÂM, ĐỨC, NHẪN, TÀI
Người già xem Ti Vi,
Ngày thầy thuốc Việt Nam.
Thắm đẫm tình nhân ái.
Lại đề cao chữ Tâm.
Cộng thêm một chữ nhẫn.
Lương y như từ mẫu.
"TÂM, ĐỨC, NHẪN, TÀI"
Mấy điều đáng quí thay.

Kim Anh
(27.2.2008)

CHÀO MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM

BS -GĐ Đỗ Xuân Dục tháp tùng Bác Hồ Thăm BV Bạch Mai năm 1955

Hôm nay là ngày thầy thuốc Việt Nam 27/02/2008, đó là ngày mà cách đây 53 năm ( 27/02/1955) Bác Hồ đã gửi thư cho ngành y tế VN với lời chúc " Lương y như từ mẫu "... " Phải xây dựng nền y học của ta dựa trên nguyên tắc khoa học, dân tộc và đại chúng, phải coi trong việc phối hợp thuốc đông với thuốc tây"....Ngày 6/02 /1985 HĐBT đã quyết định ngày 27/02 hàng năm là "Ngày thầy thuốcVN ". Thưc hiện lời dạy của Bác,từ đó đến nay ngành y tế VN đã không ngừng phát triển và trưởng thành về nhiều mặt từ tổ chức mạng lưới phòng chữa bệnh đến việc nâng cao chất lượng trong công tác đào tạo, bảo vệ sức khỏe của nhân dân với tinh thần thầy thuốc ngày càng đồng cảm hơn với nỗi đau của người bệnh, đã áp dụng nhiều kỹ thuật hiện đại từ
khâu phòng bệnh, chẩn đóan, đến điều trị các lọai bệnh phức tạp ( ghép gan, ghép thận, ghép tế bào gốc, phẫu thuật tim...) Nhà nước đã có nhiều chính sách miễn, giảm viện phí cho người nghèo và trẻ em dưới 6 tuổi ,đã giúp cho nhân dân nhiều vùng sâu , xa được tiếp cận với các dịch vụ phòng, khám, chữa bệnh....Nhờ chính sách mở cửa đã có nhiều cá nhân, tư nhân trong và ngòai nước đầu tư xây dựng các phòng khám tư, nhiều bệnh viên tư nhân với qui mô ngày càng lớn và hiện đại đã được họat động ở nhiều thành phố lớn trong nước.Ngành dược VN đã sản xuất được nhiều lọai thuốc phổ thông và biệt dược, đã có mạng lưới phân phối với nhiều chủng lọai, góp phần giảm nhẹ gánh nặng cho người bệnh trong khi thị trường thuốc nhiều khi chưa kiểm sóat được hiệu quả vì giá cả còn cao.Tuy còn nhiều khó khăn, nhược điểm và thách thức trên con đường phát triển như các bệnh viện công hầu như thường xuyên quá tải, thị trường thuốc còn thiếu những sản phẩm thiết yếu và giá cả chưa ổn định,việc chăm sóc và phục vụ người bệnh còn có những mặt yếu kém...., hy vọng trong thời gian tới ngành y tế và ngành dược VN sẽ ngày càng văn minh , hiện đại, gần gũi người bệnh để phục vụ ngày càng tốt hơn và phát triển ngang tầm với các nước trong khu vực.
Họ nhà ta cũng có gốc từ ngành y như xa xưa Cụ Bà nội Lê Thi Cả đã chủ trì hiệu thuốc đông y Phú Đức tọa lạc giữa phố cổ Phúc Kiến nổi tiếng của Hà Nội về buôn bán thuốc nam, bắc sau gọi là phố Lãn Ông.Cụ đã truyền nghề cho Bà nội Phạm thị Yến ( phu nhân Cụ Phạm Vĩnh Quang )duy trì cửa hàng sau ngày giải phóng thủ đô cho đến khi có chủ trương cải tạo công thương nghiệp, bà nội phải chuyển sang làm xã viên hợp tác xã văn phòng phẩm.Cho đến nay trong họ nhà ta hầu như chỉ có Bà Đỗ thị Kim Chi (phu nhân Ô. Phạm Vĩnh Di) là theo ngành y, tốt nghiệp bác sĩ nôi khoa từ năm 1965, Bác sĩ Chuyên khoa cấp 2 hệ đào tạo đặc cách năm 1984 ở Trường Đại Học Y Khoa HN, và Tiến sĩ y khoa chuyên ngành tim mạch học năm 1982 ờ Trường Đại học Tổng Hợp Rostock (CHDC Đức trước đây) .Qua hơn 40 năm liên tục công tác trong ngành y (1965-2008) bà đã trải qua nhiều cơ quan y tế như : giảng viên Trường Y sĩ Yên Bái, Bác sĩ Khoa tim mạch BV Bạch Mai HN,Trưởng khoa Tim mạch BV Hữu Nghị HN, Trưởng Khoa Tim Mạch BV Nhân Dân Gia Định rồi Trưởng Khoa Tim Mạch BV Nguyễn Tri Phương tại TpHCM .Trong thời gian đương chức Bà đã tham gia nhiều đề tài nghiên cứu y học cấp Bộ và BV, đã tham gia nhiều Hội nghị về Tim mạch học nhiều nước ở ĐNÁ, là ủy viên BCH Hội Tim mạch Tp HCM. Từ năm 1997 sau khi nghỉ hưu vì cuộc sống, vì lòng yêu nghề, vì sự mếm mộ của bệnh nhân bà tiếp tục mở các phòng mạch tư nhỏ tại Q5, Q3,Q1O tại Tp HCM ,sau làm việc tại các Phòng Khám cho BVĐK tư nhân Hồng Đức và cho đến nay là BVĐK An Sinh ; bà đã được thưởng các danh hiệu tinh thần, nhưng đáng quí nhất là Huy Hiệu Vì Sức Khỏe Nhân Dân do Bô Y tế tặng năm 1990 khi chuyển từ HN vào TpHCM. Hiện nay tuy đã 67 tuổi, Bà vẫn đi làm bằng xe máy từ PMH đến BV xa hàng chục km, qua nhiều trở ngại giao thông, đi làm từ 6g30 sáng đến 17g30 chiều để đáp ứng nhu cầu của người bệnh .
Bà Chi vốn xuất thân từ họ Đỗ có truyền thống về y học như bác ruột GS - Thiếu tướng Đỗ Xuân Hợp - nguyên Hiệu trưởng Trường Đại Học quân Y và phu nhân là Cụ Nguyễn thị Thịnh - nguyên ủy viên chấp hành đầu tiên của Hội Hồng Thập Tự VN , cha là BS Đỗ Xuân Dục nguyên GĐ BV Bạch Mai và mẹ là Cụ Nguyễn thị Hiến dược tá .Những năm đầu tiên sau khi thủ đô giải phóng các BV đều thiếu thốn về phương tiện và cán bộ, bác sĩ Dục tuy bận công tác quản lý, nhưng vẫn tranh thủ tham gia nghiên cứu và điều trị để phục vụ ngành : đầu tiên Cụ nghiên cứu về Hộp sọ VN, rồi về Sản Nhi, rất quan tâm và đóng góp công sức thành lập Khoa Dinh Dưỡng ở BV BM, Cụ đã viết hai cuốn sách về Dinh Dưỡng Học đã xuất bản từ những năm 80.Tiếp theo Cụ Hợp, Cụ Dục còn có PGS Đỗ Xuân Chương giảng viên nhiều trường ĐH và Trung cấp y khoa, PGS Nguyễn Xuân Bích chồng Bà Đỗ Kim Ngân đều là cán bộ cốt cán của BVQĐ 103 Hà tây, Dược sĩ cao cấp Đỗ Xuân Phong cán bộ cốt cán của ngành duợc VN. BS Đỗ Tuấn Khanh nhiều năm công tác tại BV lớn Paris cho đến khi nghỉ hưu.
Nhân ngày thầy thuốc VN chân thành chúc tất cả các BS và các cán bộ công tác trong ngành y-dược VN dồi dào sức khỏe để phục vụ tốt công tác bảo vệ sức khỏe cho nhân dân và kính chúc Bà nội Kim Chi quan tâm duy trì sức khỏe, có chế độ làm việc đỡ căng thẳng và hợp lý hơn, để gia đình, họ hàng và xã hội còn có chỗ dựa tư vấn về bảo vệ sức khỏe thêm lâu dài.Mong các con cháu hai dòng họ Phạm và Đỗ sẽ cố gắng học tập theo gương Bà Chi và các bậc tiền bối, để có nhiều cống hiến cho gia đình, xã hội và đất nước.
Cụ Nội Lê thị Cả chủ cửa hiệu thuốc Phú Đức

Cụ Bà nội Phạm thị Yến người tiếp quản Cửa hiệu Phú Đức

GS-BS Đỗ Xuân Hợp( đội mũ) chụp với anh em họ Đỗ năm 1954

Cụ Đỗ Xuân Dục và Cụ Nguyễn thị Hiến

Bà Đỗ thị Kim Chi tham dự HN Tim mạch học ở Indonesia


Bà Chi thăm anh họ BS Đỗ Tuấn Khanh tại Paris

TUẤN MINH&BẠCH HOA và các cháu

Đi đám cưói lại nhớ chuyện “Trong cái rủi có cái may”.

Đi đám cưói lại nhớ chuyện “Trong cái rủi có cái may”.
Trưa nay trời trở lạnh mưa gió ào ào, tôi đội mưa rét đến dự đám cưới con gái ông bạn đồng nghiệp tại nhà khách Công đoàn, 14 Trần Bình Trọng.
Nói là ông bạn nhưng thực ra bác ấy là bậc đàn anh, hơn tôi đến gần 7 tuổi. Tuổi cao, hoàn cảnh éo le hai đời vợ, sinh con muộn nay cô gái trưởng mới lấy chồng ông ấy mừng lắm.
Hôm Tết gặp nhau đã thoả thuận không phải giấy mời, cứ là “Alo” một tiếng là được. Thế mà môt tuần trước đây ông ấy bắt cậu con rể tương lai đèo xe máy, ào đến nhà tôi chốc lát chỉ có mỗi một việc đưa giấy mời cưới con gái. Cũng như mọi đám cưới khác cũng là đón khách, cũng là nâng cốc chúc tụng đôi uyên ương hạnh phúc cho đến đầu bạc răng long. Nhìn hai vợ chồng vui với niềm vui của cô con gái, mà mừng cho họ.
Vợ chồng ông ấy người tỉnh xa về Hà Nội lập nghiệp tai một cơ quan nhà nước, đến ngày nghỉ hưu dễ chừng cũng phải đến gần 40 năm trời. Tích luỹ mãi đến cách đây 15 năm, hai ông bà mới mua được một mảnh đất gần 100 mét vuông trong một cái ngõ sâu thăm thẳm ở phố Đội Cấn, kề bên một con mương nước đen ngòm. Những ngày trời nắng mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, rất khó chịu. Niềm vui mua được miếng đất cắm dùi giá rẻ chưa được bao lâu, li ngấm dần nỗi niềm tâm tư vì môi trường ô nhiễm. Lần nào gặp tôi khi nói đến đề tài này, hai vị ấy lai buồn bã ca cẩm số rủi ro địa thế của miếng đất. Những lần đến chơi lần nào tôi cũng cứ phải nín thở mà động viên rằng “khu vực này mỗi ngày lại đông hơn, thôi thì mỗi người mỗi ngày hít một tí, chẳng mấy chốc mà hết sạch cái mùi hôi thối ấy, lúc đó hai bác còn đâu mà kêu rủi nữa”.
Tôi cứ nghĩ nói chơi chơi thế thôi cho vui, nào ngờ mấy năm nay con mương ấy được beton hoá, con đường Giang Văn Minh khai thông tấp nập, nhộn nhịp “ngựa xe như mắc cửi “. Ngôi nhà mới xây to đùng, chưng biển công ty của vợ chồng ông ấy ra măt phố, đáng giá cả mấy ngàn cây vàng chứ chẳng chơi.
Bây giờ cứ mối khi gặp tôi ông ấy lại hỉ hả khuyên “gặp rủi chú em đừng buồn, vì tớ đã nghiệm trong cái rủi có cái may”.
Tôi cũng nghĩ như thế, ít nhất là trong trường hợp này.

Vĩnh Toàn

Đề tài Osin

Đề tài Osin

Gần đây nhu cầu tìm Oshin giúp việc nhà ngày càng tăng, tìm được người đủ độ tin cậy như ý không phải dễ. Có rất nhiều gia đình đã phải thay mấy đời Oshin mà vẫn chưa ưng ý. Do nhu cầu tăng nguồn lai hạn chế, thời gian vừa qua nhất là sau Tết tìm đựoc Oshin rất khó, nhiều trung tâm giới thiệu người giúp việjc đã tăng giá dịch vụ mà vẫn không đáp ứng được nhu cầu ngày một tăng cao.
Về đề tài này có nhiều câu chuyện được viết trên mạng, tôi xin giới thiệu một bài để quí vị đọc tham khảo

Khi oshin chỉ được nết ăn
Hồi mới về nhà chị Mai giúp việc, cả nhà ăn thịt gà thì cô oshin bảo không biết ăn. Chị Mai động viên "cứ ăn thử đi", sau đó người giúp việc biết ăn hẳn, mà chỉ thích thịt đùi, không nhường ai.
Mấy hôm nay, chị Mai cứ hậm hực mãi mà không biết nói ra với ai. Cô oshin của nhà chị nắm được tâm lý chủ nhà đang rất cần mình nên ngày càng "tự nhiên" hơn.
Từ khi sinh đứa con thứ 2 đến nay, con chị được tuổi rưỡi, chị Mai đã phải thay đến 5 "đời" oshin. Mỗi người một tính, một tật khiến cho nhà chị Mai mặc dù cần người lắm cũng đành phải chia tay.
Cô giúp việc 28 tuổi "đương nhiệm" này đã trụ lại được gần nửa năm nhờ tính sạch sẽ, nấu ăn ngon và chăm bé cũng tốt. Tuy nhiên, sau vài ngày, mẹ chị Mai đã phàn nàn: "Đàn bà con gái gì mà ăn cứ xoi xói vào đĩa thịt, gắp lên lại đặt xuống để lựa miếng ngon. Tráng miệng thì một lèo hết bay cân nhãn, chả thèm nhìn ai. Bát đũa nó cứ để bừa ra đấy, cả nhà thấy nó thản nhiên ngồi ăn và xem tivi, khó chịu bỏ về phòng riêng hết rồi mới thấy nó đủng đỉnh xoa bụng dọn Chị Mai cũng đã nhận ra điều đó ở cô oshin mới nhưng nghĩ bụng: "Chắc người ta cũng đói khổ, thiếu thốn nên mới phải đi giúp việc. Ít được ăn ngon nên thời gian đầu mới thế, một thời gian sau sẽ bớt đi".
Nhưng đã qua hai tháng, cái tính không hay đó của cô giúp việc vẫn chẳng hề giảm bớt. Lúc nấu nướng thì ăn từ trong bếp ăn ra, lắm khi cô còn hồn nhiên múc muôi canh nóng hổi, vừa đi vào phòng khách vừa thổi, húp xì xoạt, đứng ngây ra xem tivi rồi lại quay vào bếp, múc muôi khác, ra phòng khách, thổi và xem tiếp... Có hôm buổi sáng trước khi đi làm, chị Mai cất nồi gà rang vào tủ lạnh, chiều về thấy còn lỏng chỏng 3 miếng toàn cổ cánh với chút nước. Bực mình, chị Mai hỏi thì người giúp việc thản nhiên bảo: "Cháu ăn hết rồi".
"Có miếng ăn vào miệng mà mình cứ cằn nhằn nói nhiều thì cũng tội, mà không nói thì bực mình vì đi chợ cái gì cũng đắt, nhiều khi có miếng ngon mình cũng phải nhịn để phần mẹ già, con nhỏ, thế mà...", chị Mai than thở.
Cùng cảnh ngộ với nhà chị Mai, chị Nguyệt cũng thuê phải cô bé giúp việc tốt "nết ăn". Mới 15 tuổi, lúc về nhà chị trông bé như cái kẹo, đen đúa, gầy còm. Đến bữa ăn, cô bé chui tọt vào bếp, nhất định không ăn cùng cả nhà vì "cháu ngượng". Lúc dọn mâm ra ngoài bể nước để rửa bát, nó lại ngồi cần mẫn ăn sạch những gì còn thừa. Ái ngại cho cái tính khí trẻ con, nhà chị Nguyệt đành để phần cho nó để nó ăn riêng. Phần đến đâu, cô bé ăn hết đến đấy. Đã để phần thì phải ra tấm ra miếng, phần ít thì áy náy như là mình đối xử tệ mà phần nhiều thì mâm cơm cả nhà ăn chả còn bao nhiêu, cảm giác của anh chị cũng không được thoải mái. Chỉ vài tuần sau, trông con bé hồng da căng thịt thấy rõ, nhưng bắt thế nào nó cũng không chịu ăn cùng mà cứ đòi một mình một mâm. Bực mình, chị Nguyệt phải cho nghỉ.
Còn oshin nhà anh Tuấn, chị Thanh thì chỉ kết cái tủ lạnh và tất cả những gì để trong tủ lạnh. Cô bảo: "Ở nhà quê, cháu chỉ thèm kem, kem đá cũng được, mà nhà nghèo không có tủ lạnh. Cái gì để trong tủ lạnh cháu cũng thấy ngon". Thế là khi vợ chồng anh Tuấn đi làm, ở nhà cô oshin chốc chốc lại "hỏi thăm" cái tủ lạnh. Tất cả hoa quả, sữa chua, sữa tươi, thức ăn, bánh kẹo, thậm chí cả chai mật ong dành cho con nhỏ của anh Tuấn cũng bị chị oshin lần lượt thưởng thức hết. Cứ lần nào về nhà mở tủ lạnh là chị Thanh lại cáu tiết vì mọi thứ đều bị bốc hơi. Chị bực mình nói: "Từ nay ăn gì phải hỏi cô chú, không được tự tiện". Tưởng nói thế thì nó thôi, ai dè, sáng hôm sau, chị đang đi trên đường thì thấy nó gọi thẳng vào di động của chị hỏi: "Cô ơi, cháu ăn quả táo trong tủ lạnh nhé!". Ngay tối hôm ấy, chị trả cô bé về trung tâm môi giới.
Than thở với một chị bạn cũng nuôi người giúp việc trong nhà, chị Thanh được an ủi: "Không phải mỗi nhà em đâu, giúp việc nhà chị còn ăn tranh cả của con chị nữa cơ. Chị mua thịt bò Úc, cá hồi về để nấu cháo cho con, dặn dò kỹ lưỡng rồi mà đùng một cái chị về đột xuất thấy con mình ăn toàn cháo trắng, nhân thịt cá người giúp việc vớt ăn hết tự đời nào. Bánh quy gần trăm nghìn đồng một hộp mua cho con ăn để kích thích mọc răng, nó cũng chén hết, rồi váng sữa, phomai... cũng thế. Về nhà bắt quả tang nó ngồi ăn, nhét cho con mình cái ti giả, thằng bé cứ giương mắt lên nhìn chị ăn ngon lành".
Chị nói thêm trong tiếng thở dài chán ngán: "Vợ chồng mình chỉ ăn tối ở nhà, bữa trưa chỉ có oshin ở nhà với thằng bé con. Thế mà bữa trưa một mình nó cũng đi chợ, mua cả một con cua bể gần bằng bàn tay về nhà, tự gói nem rán ăn, hết cả trăm nghìn, tiền rút từ tiền đi chợ mình đưa cho. Nói thì nó bảo một mình cũng phải ăn cho tử tế chứ, nó học làm món mới, thấy ngon thì lần sau làm cho chủ ăn!". Cuối cùng thì oshin và chủ nhà lại phải nói lời chia tay, tất cả chỉ vì cái nết ăn...

Bình Minh
(Phạm Lê sưu tầm.)