Chuyện huyên thuyên

Lời hiền triết  
Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ tử ấy đã trả lời:
“Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng. Sau cùng ông bảo:
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
“Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ. Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi! Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”
Ngài kết luân:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề. Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !”

U 19 VN thắng 3 - 0 vô địch

Thi  đấu trước sự cổ vũ của khán giả Cần Thơ ở trận chung kết gặp U21 Thái Lan lúc 18h ngày 28/10/2014 Vân Sơn thắng quả 11 m và liên tiếp Công Phương ghi 2 bàn thắng giúp U19 HAGL giành chiến thắng 3-0 để đăng quang ngôi vô địch giải bóng đá U21 quốc tế 2014
VN : áo Trắng - TL : áo Đỏ 

Tuổi già là thời sung sướng nhất


Khi đã lớn tuổi, thì con người được nhiều tự do hơn, được thong thả hơn để sống.  Không còn phải như em bé bị cha mẹ ép buộc, bây giờ thì muốn làm chi thì làm, muốn thức khuya dậy sớm gì, cũng chẳng còn ai la mắng dọa nạt, rầy la.  Nếu vợ vì thương, sợ mất sức khỏe, thì cũng cằn nhằn chút chút thôi, mình không nghe thì cũng chẳng bị roi đòn gì.

Không còn phải khổ công học tập, lo lắng cho tương lai mai sau, chẳng phải học thêm chi cho mệt trí, biết quá nhiều, biết quá đủ rồi.  Nếu đã nghỉ hưu, thì học thêm làm chi.  Nếu còn đi làm, thì cũng đã rành nghề, quen tay quen việc, làm việc dễ dàng.

Khi già tình yêu cũng không còn là mối bận tâm, không quan trọng quá, chưa nghe báo đăng các cụ già trên dưới sáu mươi tự vẫn chết vì thất tình.  Tội chi mà chết vì tình trong tuổi già, vì cũng sắp thấy Diêm Vương rồi, việc chi mà đi sớm hơn.  Khôn quá rồi, chết vì tình yêu là nông nỗi.

Đời sống tình cảm của tuổi già êm đềm hơn, ít đau đớn ít sôi động, và bình lặng.  Tuổi già rồi, các ông không còn tính chuyện mèo mỡ lăng nhăng, khỏi phải lo lắng sợ vợ khám phá ra chuyện giấu giếm mà nhà tan cửa nát.  Đỡ tốn tiền quà cáp, đỡ tốn thì giờ lui tới các nơi bí mật.  Hồi hộp, đau tim.  Các bà khỏi phải lo chuyện đi đánh ghen, không còn cần phải chăm chút nhan sắc làm chi nữa, vì như chiếc xe cũ rệu, có sơn phết lại cũng xộc xệch, cũng méo mó.  An tâm và chấp nhận, thì khỏi băn khoăn mà vui.

Cũng có một số ít những cặp vợ chồng già đem nhau ra tòa chia tay, vì khi già cả hai đều trở thành khó tính.  Hậu quả của ly dị trong tuổi già không trầm trọng như khi còn trẻ, vì con cái đã lớn, đã tự lập, không còn ảnh hưởng nhiều đến tương lai chúng và tương lai của chính mình.  Vì còn sống bao lâu nữa mà lo lắng chi cho nhiều.  Xa được ông chồng khó tính, độc tài là mừng.  Dứt được bà vợ đanh đá, bạc ác là phải sung sướng.  

Tuổi già, cố giữ cho còn có nhau, khi đã đến nước ly dị, thì hai bên đều đúng, đều có lý.  Đây là hành động tự cứu mình, và cứu người ra khỏi cảnh khổ lúc cuối đời, khi mà mộ bia đã thấp thoáng trước mắt, không còn bao nhiêu ngày nữa.

Có điều ít ai nghĩ đến, là càng già, thì càng dễ tìm một người bạn đời để nối lại, để an ủi nhau trong tuổi xế chiều.  Vì chung quanh họ, có thiếu chi người đứt gánh nửa đường.  Chồng chết, vợ chết, ly dị.  Vấn đề là không sao tìm được một người có chung nhiều kỷ niệm, nhiều tình nghĩa, nhiều chia sẻ như người phối ngẫu cũ.




Tình già cũng nhẹ nhàng, thong thả, ít khổ đau, ít sôi nổi hơn tình khi còn trẻ trung.  Sức lực cũng có còn bao nhiêu mà ghen tương nhau chi, mà lo lắng chi cho thêm mệt, những người lớn tuổi kinh nghiệm và biết rõ như vậy.  Nhiều người trẻ, sau khi gia đình tan vỡ thì xuống tinh thần, uống ruợu đánh bài tìm quên, đôi khi không phải vì họ quá thương yêu người cũ mà tự hủy hoại đời mình, mà chính vì họ tự thương thân, tự ái bị xúc phạm, và rồi sa lầy vào ruợu chè cờ bạc.  Người lớn tuổi thì suy nghĩ khác.  Họ nghĩ rằng ta cũng đã gần đất xa trời rồi, có sống thêm bao lâu nữa mà sầu khổ cho mệt.  Mất củ khoai lang, thì kiếm củ khoai mì bù vào.

Tuổi già biết giá trị tương đối của tình yêu nên không tìm tuyệt hão, không tìm lý tưởng, và nhờ vậy không bị thực tế phũ phàng làm vỡ mộng, đau khổ.  Khi già rồi, có ai hỏi tuổi, thì cũng không cần giấu diếm, không cần sụt đi năm bảy tuổi làm chi.  Sướng lắm.  Vì có sụt tuổi, cũng không giấu được những nếp nhăn, mà chẳng có ích lợi gì.  Nếu tự cọng thêm cho mình chừng chục tuổi, thì không chừng được thiên hạ nức nở khen là còn trẻ, trẻ quá, và họ mơ ước được như mình.

Các ông có vợ đẹp, khi lớn tuổi cũng đỡ lo bọn dê xồm dòm ngó, lăm le dụ dỗ vợ mình.  Con người, ai mà không nhẹ dạ, ai mà không ưa lời nói ngon ngọt êm tai, ai mà không có khi thiếu sáng suốt.  Vợ chồng cũng có khi bất hòa, buồn giận nhau, và những khi nầy, lòng người dễ chao đảo lắm.  Bởi vậy, các ông đỡ nghe các bà hăm he ly dị, hăm he bỏ nhau.  Tuổi nầy các bà cũng thừa khôn ngoan để biết những tên ngon ngọt, hứa hẹn nhiều, thường chỉ là những tên phá đám, chứ không thể tin tưởng được.

Đàn bà có chồng hào hoa, đẹp trai, khi lớn tuổi cũng bớt lo, vì các ông cũng bớt máu nóng, bớt chộn rộn và khôn ngoan hơn thời trẻ trung.  Biết kềm chế hơn, và biết rõ giá trị hạnh phúc gia đình cần gìn giữ hơn là chơi ngông.

Tuổi già, vợ chồng sống chung với nhau lâu rồi, chịu dựng nhau giỏi hơn, quen với cái thói hư tật xấu của nhau.  Không còn thấy khó chịu nhiều nữa.  Dễ dung thứ cho nhau, chấp nhận nhau, vì họ biết rõ bên cạnh cái chưa tốt của người bạn đời, còn có rất nhiều cái tốt khác.

Vợ chồng, khi đó biết bao nhiêu là tình nghĩa, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu thân thiết, cho nên hạnh phúc hơn, vui hơn.

Tình yêu trong tuổi già thâm trầm, có thì giờ bên nhau nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn.  Cũng có nhiều ông bà già ưa cãi vã nhau, cũng dễ hiểu, khi đó tai của cả hai ông bà đều lãng, người nầy nói một đường, người kia hiểu nẻo khác, cho nên buồn nhau giận nhau, không gây gổ sao được?

Tuổi già, thì tất cả mộng ước điên cuồng của thời trẻ trung đã tan vỡ, đã lắng xuống, không còn khích động trong lòng, không còn thao thức nhức nhối.  Họ biết sức mình đến đâu, và không tội chi mà ôm cao vọng cho khổ thân.  Họ còn biết thêm rằng, nếu những cao vọng điên cuồng ngày xưa mà có thành đi nữa, thì e cũng chỉ là hư không, chẳng đáng gì.

Khi tuổi già, thì biết khôn ngoan mà an phận, biết vui với bình thường.  Biết đâu là hạnh phúc chân chính.  Nhiều người già rồi mới tiếc suốt một thời son trẻ không biết sống, phí phạm thời gian theo đuổi những huyễn mộng, làm đau khổ mình, làm điêu đứng người khác.

Tuổi già, vui khi thấy mình hết nông nỗi, nhìn đời bằng cái tâm tĩnh lặng hơn.  Ai khen không hớn hở mừng, ai chê không vội vã hờn giận.  Vì biết rõ mình không có gì xuất chúng để thiên hạ khen nịnh.  Và biết mình cũng có nhiều cố tật không chừa được, đáng chê.  Chê thì chê, khen thì khen.  Khen cũng thế, mà chê cũng thế, thì ta vẫn là ta, là một kẻ già, đáng được khoan thứ hơn là trách móc.

Lúc nầy, không còn muốn làm giàu, không bị con ma tham lam thúc bách để kiếm và tích trữ cho nhiều tiền nhiều bạc.  Con cái cũng đã lớn, không phải chi tiêu nhiều thứ, thì tiền bạc, chỉ cần đủ sống thôi, cũng là thỏa nguyện.  Họ cũng không cần se sua, tranh hơn thua với ai, tinh thần họ vui vẻ, dễ chịu và khỏe khoắn hơn.

Mối lo âu về tài chánh cũng nghẹ gánh.  Bởi khi đó, nhiều người đã tích trữ được một số tiền nhỏ.  Nhà cửa cũng đã có.  Nợ nhà, nợ xe cũng ít đi, hoặc không còn nữa.  Con cái cũng đã lớn, không còn là gánh nặng cho mình.  Chúng nó đã có nghề nghiệp, đã làm ăn được.  Chắc chắn tương lai chúng khá hơn mình nhiều.  Người già không chi tiêu nhiều, ăn cũng ít đi rồi, chơi cũng không còn phung phí dại dột như tuổi trẻ.

Khi già, thời gian mới là thực sự của mình, vì không còn phải chạy ngược chạy xuôi kiếm sống nữa.  Không còn bị bó buộc bởi trách nhiệm bổn phận.  Có thể ngồi mơ mộng hàng giờ trên ghế đá công viên, thưởng thức thiên nhiên tuyệt thú, có thể tìm được an bình tuyệt đối, không như thời còn trẻ, đi nghỉ mát, mà thỉnh thoảng cũng bị công việc nhà ám ảnh, nhắc nhở.

Tuổi già về hưu, là một mong ước của gần như của tất cả mọi người.  Nhiều người gắng làm sao kiếm cho nhiều tiền để dược về hưu sớm hơn.  Nhiều thanh niên, ngày về hưu còn xa lắc, xa lơ mà vẫn mơ ước.  Người Mỹ, trẻ già chi cũng nghĩ đến hưu trí.  Hưu trí trong tuổi già là một phần thưởng của tạo hóa, của xã hội.  Cho sung sướng, nghỉ ngơi.  Già là nghỉ ngơi, là khỏe khoắn.




Mỗi buổi sáng nằm dài trên giường, sáng nào cũng là chủ nhật trong tuần, muốn dậy lúc mấy giờ cũng được, muốn nằm cho đến trưa đến chiều cũng không sao.  Nằm thoải mái, không ai chờ, ai đợi, không có việc gì gấp gáp phải làm, ngoại trừ cái bọng tiểu nó thúc giục, không cho mình nhịn lâu thêm được nữa.  Thế thì sao mà không sung sướng?

Nếu chưa về hưu, còn đi làm việc, thì cái tâm của người lớn tuổi cũng nhẹ nhàng, ít bị những sức căng, bị áp lực đè nén.  Vì tài chánh cũng quan trọng, nhưng không quá quan trọng đến nỗi khi thất nghiệp thì mất xe, mất nhà, mất vợ mất con như những người còn trẻ.  Khi này, nhiều thứ trong cuộc sống đã ổn định, nhu cầu tiền bạc cũng không quá nhiều.  Vả lại, già rồi, kinh nghiệm công việc nhiều, cho nên giải quyết mọi sự trong dễ dàng, thong thả.

Bạn đồng sự cũng có chút nể nang, phần vì tuổi tác, phần vì kinh nghiệm.  Có trường hợp, còn có việc thì tốt, mất việc thì mừng hơn, vì có lý do chính đáng để về hưu cho khỏe.  Vì nếu việc có hoài, việc lại dễ dàng, thì tiếc, không muốn về hưu.  Tuổi lớn, không cần thăng tiến, không cần đua chen với ai, cho nên tinh thần thoải mái, được bạn bè chung quanh thương mến hơn.  Những người về hưu rồi, trở lại làm việc, thì đi làm, như đi chơi, chứ không phải "đi cày" như nhiều người khác quan niệm.  Vui thì làm tiếp, chán thì về nhà nghỉ ngơi.

Người lớn tuổi, thì sức khỏe xuống, bệnh hoạn ồ ạt đến tấn công, không ai thoát khỏi bệnh hoạn.  Nhưng họ lại cảm được cái sung sướng của một ngày khi bệnh thuyên giảm.  Một ngày khi cảm thấy gân cốt ít nhức mỏi hơn, dễ chịu trong từng khớp xương hơn.  Ngưới trẻ đâu có thấy được những nỗi sung sướng này? Vì họ chưa kinh nghiệm, chưa trải qua, nên chưa biết.  Họ có sức khỏe, nhưng họ không biết đó là sung sướng, cho nên, xem như chẳng có giá trị gì.  Anh chị xem, nếu anh chị có một tảng ngọc to bằng cái bàn nằm trong vườn, mà anh chị không biết đó là chất ngọc, thì không biết quý, không biết mình sung sướng có tảng ngọc, mà chỉ quý và sướng vì viên ngọc nhỏ xíu nằm trên chiếc nhẫn mà thôi.  Có người viết sách rằng, tuổi
 già, buổi sáng ngủ dậy, nghe xương cốt đau nhức mà mừng, vì biết mình chưa chết.  Tôi thêm rằng, biết mình còn sống là mừng, biết mình đã chết nhẹ nhàng, càng mừng hơn.

Nầy anh chị có nhớ câu chuyện Thượng Đế khi đuổi tổ phụ loài người là ông Adam và bà Eva xuống trần gian, có chỉ mặt mà phán : “Từ nay chúng mi phải đổ mồ hôi trán mới có hạt cơm vào mồm”.  Đó là câu nguyền rũa độc địa nhất, là lời phán ý nghĩa nhất, là con người phải sống trong nhọc nhằn.  Sách Phật cũng có viết đời là đau khổ, và tu để tránh khổ.  Đó, đời nầy đáng sống lắm, nhưng cũng nhiều khổ đau lắm.  Bởi vậy nên tôi nói, được sống là mừng, mà được chết, cũng mừng.  Tôi đi đám ma ông bạn già, thấy gia đình khóc lóc, rên rỉ thảm thương, con cháu mếu máo kể lể.  Tôi cười trong bụng, nghĩ rằng bọn nầy không biết luật của tạo hóa.  Có sinh thì có diệt.  Chúng nó muốn thân nhân của chúng sống đời đời sao? Biết
 đâu chỉ là khởi điểm của một cuôc rong chơi.  Nầy, tôi đọc cho anh chị nghe một đoạn thơ của anh bạn tôi:

Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó ...
Ai thay da mãi mãi sống muôn đời ?
Kẻ trước, người sau xếp hàng xuống mộ,
Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi ...


Khi tuổi già, thì xem cái chết như về.  Ai không phải chết mà sợ.  Sống qua khỏi tuổi năm mươi, là đã lời lắm.  Tuổi trung bình của con người trên thế giới này chưa được con số năm mươi.Thì mình nên tự xem như được sống thêm đời thứ hai.

Đời trước đã hoàn tất, có cả khổ đau lẫn hạnh phúc.  Đời sau nầy, thì chắc chắn là sung sướng hơn hạnh phúc hơn đời trước.  Vì đã từng trải, đã gom được kinh nghiệm của đời trước, để thấy đâu là hạnh phúc chân thật, đâu là phù du huyễn hão.  Chết là về.  Nhưng chỉ sợ không về được đến nơi đến chốn, mà như chiếc xe hư máy dọc đường.  Làm khổ chủ xe, bắt nằm liệt mê man, không sống mà cũng không chết, đó mới là cái đáng sợ.  Tôi biết vậy, nên đã làm di chúc, khi nào tôi bị mê ba ngày, thì xin rút ống cho tôi đi.  Đi về bình an.

Trong tuổi già, người ta biết ơn sự nhiệm mầu của tạo hóa.  Có bộ máy nào, không phải là gang thép, bạch kim, mà chạy một mạch sáu bảy chục năm không ngưng nghỉ, mà vẫn còn hoạt động như quả tim, buồng phổi, trái thận, cái bao tử, não bộ.  Có hệ thống ống dẫn nào hoạt động sáu bảy chục năm mà chưa thay thế như các mạch máu của hệ thống tuần hoàn.  Thì dù có rò rỉ van tim, chất mỡ đọng nghẹt trong vài ba mạch máu, thì cũng là sự thường tình, và mừng là còn sống, còn sinh hoạt được.  Dù có phải liền liền đi vào cầu tiểu mỗi ngày nhiều lần, thì họ vẫn sung sướng là cái vòi xài mấy chục năm mà vẫn chỉ mới rò rỉ sơ sơ.  Mấy cái vòi nước trong nhà, bằng kim khí cứng, không rỉ sét, thế mà năm bảy năm đã phải thay rồi...


Sưu tầm 

Xoa mặt



Nhớ rằng cơ thể con người là một bộ máy sinh học vô cùng huyền diệu, có khả năng tự điều chỉnh rất cao. Bộ mặt vừa là kho thần dược, vừa là tấm gương phản chiếu nhạy cảm nhất tất cả các bộ phận ngoại vi và nội tạng của cơ thể. Vì thế xem xét tỉ mỉ bộ mặt có thể đoán được tình trạng tâm lý, sinh lý và bệnh lý con người. Đừng bao giờ quên lời khuyên sâu sắc của ông cha ta: cách chữa bệnh tốt nhất là chữa khi chưa có bệnh. Xoa mặt buổi sáng đều đặn hàng ngày sẽ là bí quyết để mắt thêm tinh, tai thêm thính, da dẻ mịn hồng, nhiều bệnh mãn tính tiêu dần, giúp cho tinh thần thêm minh mẫn trong một cơ thể cường tráng.
1. Xoa 2 ổ mắt:

Dùng 2 cườm tay miết mạnh 2 ổ mắt từ trong ra ngoài, từ đầu mày ra đuôi mày. Động tác này giúp cho mắt sáng lên, đôi tay càng khỏe thêm, ngực nở dần, ngoài ra còn làm cho bộ phận sinh dục được tốt hơn.
2. Xoa mũi:

Dùng 2 ngón tay trỏ vuốt ngược từ chân 2 cánh mũi lên theo sườn mũi đến tận 2 đầu mày (30 lần). Sau đó dùng 2 ngón – ngón trỏ và ngón cái – chụm lại, vuốt xuôi sống mũi từ trên đầu mày xuống đầu mũi (30 lần). Động tác này giúp nhiều bệnh liên quan đến mũi, lưng, tim phổi và bộ phận sinh dục được hóa giải. Chỉ riêng động tác vuốt ngược từ chân cánh mũi lên đến đầu mày có thể chữa bệnh yếu sinh lý và sa tử cung.
3. Xoa 2 gò má:

Dùng lòng bàn tay xoa 2 gò má theo hướng vòng tròn. Động tác này giúp chữa được nhiều bệnh liên quan đến phổi, gan, mật, bao tử và lá lách, đặc biệt là diệt hết nám, mụn.
4. Xoa tai:

Dùng ngón cái áp sau loa tai, ngón trỏ sát bên mang tai rồi đẩy lên đẩy xuống làm cho cả bàn tay chùm lên hết loa tai. Động tác này làm cho 2 tai nóng bừng lên giúp chữa nhiều bệnh thuộc ngoại vi và nội tạng của cơ thể.
5. Xoa trán:

Lòng bàn tay chụm lại xoa mạnh ngang khắp vùng trán. Nhớ xoa bằng bàn tay trái trước, tay phải sau, mỗi tay xoa 30 lần. Xoa trán sẽ trị được nhiều bệnh thuộc hệ thần kinh và nội tạng. Ví dụ: xoa mạnh vùng giữa mí tóc trán giải quyết được bệnh bí tiểu, xoa mạnh vùng chính giữa trán giúp tăng cường trí nhớ v.v…
6. Xoa miệng và cằm:

Xoa miệng và cằm giải quyết nhiều bệnh thuộc bộ phận sinh dục, thận, ruột già, ruột non, bọng đái, v.v…
7. Cào đầu:

Dùng 10 đầu ngón tay co lại như hai cái cào, cào khắp đầu, ngược từ mí tóc trán lên đỉnh đầu rồi xuôi xuống gáy. Cào đi cào lại 30 vòng. Động tác này giúp cho máu chuyển lên não được tốt hơn, làm cho não hoạt động nhịp nhàng. Chính trên da đầu này mà ta có thể chữa được nhiều bệnh liên quan đến sống lưng, tay, chân và đặc biệt là thần kinh tọa v.v… Nên biết rằng, cào đầu còn giúp cho đầu hói mọc tóc trở lại.
8. Xoa gáy và cổ:

Bàn tay trái bắt chéo vuốt mạnh phần gáy và cổ bên phải 30 lần. Sau đó dùng bàn tay phải bắt chéo vuốt mạnh phần gáy và cổ bên trái cũng 30 lần. Tác dụng chủ yếu của động tác này ngoài việc làm cho cổ, gáy khỏe ra còn góp phần chữa nhiều bệnh liên quan đến khí quản và thực quản v.v…
Hai điều cần chú ý:
1. Khi xoa mặt buổi sáng xong, nên nhớ rửa mặt bằng nước nóng. Đây là động tác cần thiết để duy trì và tăng cường kết quả tốt đẹp của xoa mặt.
2. Không được xoa mặt vào buổi tối sẽ làm cho khó ngủ. Nhưng nếu bạn cần phải làm việc thâu đêm tới sáng (như các bạn làm ca 3, tiếp viên hàng không phải bay đêm, …) thì xoa mặt buổi tối lại rất tốt.
Lương y Trần Dũng Thắng.

Sử dụng MARGIN trong chèn ảnh vào Blog

Đau đầu tý vào ngày Chủ nhật !
Khi chèn ảnh vào Blog ta chỉ có thể chèn được các vị trí là giữa, trái, phải của dòng văn bản. Vị trí giữa ảnh và dòng văn bản ta không điều chỉnh được. Nếu dòng văn bản dài thì chèn theo công cụ sẵn có của chương trình soạn thảo không bộc lộ nhược điểm nhưng dòng văn bản ngắn (như chú thích cho ảnh chẳng hạn thì bạn chỉ có thể đặt nó nằm ở vị trí dưới ảnh thôi) !
Tôi xin chia sẽ cho các bạn code thư thuật để các bạn có thể điều chỉnh vị trí giữa ảnh và Text (dòng văn bản) để các bạn sử dụng lúc cần)
Code thủ thuật:
Cách dùng:
Các bạn hãy copy code thủ thuật trên và dán vào NOTEPAD rồi chỉnh sữa theo ý mình
- thay VỊ TRÍ ẢNH bằng 1 trong 4 từ sau đây : bottom, top, left, right
     * bottom: để ảnh nằm dưới text
     * top: để ảnh nằm trên text
    * left: để ảnh nằm bên trái text
    * right: để ảnh nằm bên phải text
- thay LINK ẢNH bằng link ảnh của bạn
- thay DÒNG CHÚ THÍCH CHO ẢNH bằng dòng text của bạn
Margin: có 4 trị số tương đương với: TRÊN-PHẢI-DƯỚI-TRÁIđể các bạn chỉnh lề, vị trí giữa ảnh và chữ
border:  là đường viền cho ảnh.
      - Chữ số trong ngoặc kép sau nó là độ dày của đường viền  ( là 0: không viền, còn từ 1 đến 5 là có đường viền cho ảnh)
Sau khi đã thay đổi, bạn copy và dán vào nơi muốn nó xuất hiện ở chế độ HTML ở chương trình soạn thảo là OK !
Đây là minh họa:


Ảnh nằm giữa chữ



Ảnh nằm bên phải chữ




Ảnh nằm bên trái chữ




Ảnh nằm bên trên chữ
Ảnh nằm bên dưới chữ




Source from (Nguồn bài đăng): minh lương và mọi người


Cháu Mai chơi piano



Cháu Đoàn Ngọc Mai con gái anh chị Khanh - Hà vừa thi học kỳ piano


Tiếng hát N.S Đức Long


Những ai sinh trưởng tại Hà Nội không thể quên tiếng hát ấm áp, trữ tình của ca sĩ lãng tử - nay là Nghệ Sĩ Ưu Tú Đức Long.Ông sinh năm 1964, tuổi thơ sống ở Quảng Ninh, mồ côi bố mẹ từ lúc 8 tuổi, mà chưa có nỗi khổ nào, nỗi buồn nào mà ông chưa trải qua. Khi trưởng thành ông đã trải qua nhiều nghề,nhưng từ năm 1984 ông đã bước vào con đường ca hát tại Đoàn nghệ thuật Phòng Không Không Quân và sau này làm việc ở Nhà hát ca múa nhạc Việt nam . Đức Long là một gã lãng tử trong nghệ thuật, nhưng mê đắm công việc. Chỉ trong vài năm, ông đã cho ra mắt đến 7 CD chung và riêng. Ông bảo : có người nghe mình hát, yêu sự xù xì góc cạnh của mình là may lắm. Nhắc đến Đức Long, người ta nhớ về những giai âm thổn thức một thời, của tiếng lòng xưa cũ, của tình mến thương rất nghệ sỹ thời kỳ đầu tân nhạc. Ông nói, để hát được những ca khúc này, cần có sự trải nghiệm cần thiết, phải trải qua nỗi buồn mới thể hiện được nỗi buồn của người khác. Sự đồng cảm vượt ra ngoài khuôn khổ thế hệ khi họ có chung một tâm sự. Điều này, hẳn không phải ca sỹ trẻ nào cũng có được. Sau 38 năm đi hát, ông mới đứng ra tổ chức liveshow riêng cho mình vào ngày 26/10/2014  tới tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Trong liveshow sắp tới, ông sẽ mang đến cho khán giả những lời tâm sự, tự tình qua những ca khúc ông đã hát trong suốt hơn 30 năm qua. Đây sẽ là một đêm nhạc ông dành để tri ân cho khán giả - những người đã luôn ở bên ông, động viên ông, và yêu quý ông. 
Sau đây chúng ta cùng thưởng thức tiếng hát trầm ấm của Đức Long qua 3 clip video của Youtube : 
 + " Hà Nội và Tôi 


 
+ " Đâu phải bởi mùa Thu "


   

+ " Điều giản dị "


 

Chuyện huyên thuyên


CHUYỆN MỘT TÔ PHỞ

Bạn tôi có mỗi thằng con trai độc nhất. Hai vợ chồng thương nó lắm. Qua định cư ở Mỹ lúc tuổi đã xế chiều cho nên luôn nghĩ: ”Đời mình kể như bỏ thôi hy sinh lo cho con”. Ông làm đủ nghề lao động, bà thì lớp nào giữ trẻ, lớp nào coi sóc người già, để bù thêm vào tiền lương còm cõi của ông.
Vất vả bao nhiêu năm, rồi cũng dành dụm mua được một căn nhà nhỏ. Thằng con lớn lên học hành ra trường đàng hoàng, làm ông hãnh diện quá sức. Nó kiếm được việc làm ở tiểu bang khác xa ông bà. Ông tự nhủ thôi cũng được miễn nó làm có tiền để tự lập là được. Ông bà dù sao cũng có tiền chính phủ chu cấp khi về hưu. Thế rồi thằng con lấy vợ phương xa. Ông bà bán căn nhà nhỏ của mình để làm đám cưới cho con. Bây giờ nó có gia đình riêng, đầm ấm hạnh phúc. Khi có đứa cháu nội đầu lòng, bà bay qua chỗ thằng con để giữ cháu cho mẹ nó đi làm, bỏ ông ku ki một mình.
Bỗng một hôm nghe tin Mẹ của bà bên VN đau nặng. Bà nhờ ông thay bà coi cháu giúp, rồi vội vã về VN.
Ông bây giờ trở thành gà trống nuôi …cháu. Mỗi ngày phải thay tã lót, chăm lo từng miếng ăn, bình sữa. Những chuyện vĩ đại đó ông chưa bao giờ phải nhúng tay vào vì đã có bà. Nay phải ra tay một mình thì thật là cực nhọc, vất vả.
Một buổi chiều thứ sáu, Thằng con gọi điện thoại về nhà:
- Ba ơi, hôm nay con về sớm, Ba ăn phở không, để con mua về Ba ăn.
- Ba ăn mì gói cũng được, con khỏi lo cho Ba.

Một lúc sau thằng con về nhà, bày một tô phở nóng hổi lên bàn, dọn muỗng đũa đàng hoàng. Bỗng điện thoại reo, nó tất tả lái xe đi mất.
Ông vừa ru thằng cháu ngủ xong, ra bếp, thấy có tô phở dọn sẵn trên bàn. Ông rưng rưng nước mắt cám ơn Trời Phật đã ban cho ông thằng con hiếu thảo. Ông vừa thưởng thức tô phở thơm ngon, vừa nhớ đến bà vợ ở nơi xa. Thằng con đi một lúc trở về, nhìn ba nó vừa thưởng thức xong tô phở, hoảng quá la to lên:
- Ba ơi, tô phở đó vợ con nó dặn mua cho nó đó, chút xíu nó về tới bây giờ làm sao?
- Ba tưởng con dọn cho Ba ăn, Ba xin lỗi vậy.

Nói xong ông vô phòng nằm, chẳng nói một lời, sáng hôm sau ông dậy sớm bảo thằng con gọi taxi cho ông ra phi trường, lấy vé chờ về nhà.
Bà vợ gọi về từ VN trách ông:
- Sao tôi nhờ ông coi cháu giúp mà ông lẳng lặng bỏ về ngang xương vậy?
- Tôi từ nó luôn rồi, có một tô phở mà nó tiếc tiền không mua cho tôi ăn. Tôi đã hy sinh cả cuộc đời cho nó, bây giờ còn hầu hạ con nó. Vậy mà nó mua phở cho vợ nó ăn thôi, còn để tôi nhịn thèm!

Nói xong ông kể đầu đuôi câu chuyện bát phở cho bà nghe. Bà chẳng bênh ông mà còn chêm vô một câu làm ông nhức đầu.
- Ông có hơn gì nó đâu, chỉ vì một tô phở mà từ thằng con, nghe được không?
Nếu quý vị là “ÔNG TRỜI” hay “BÀ TRỜI” phân xử vụ tô phở này làm sao đây?

Thăm lại Thủy Điện Trị An

 Vào ngày đẹp trời của tháng 10/2014 câu lạc bộ hưu trí chúng tôi lại có dịp đi dã ngoại thăm lại Thủy điện Trị An, một công trình năng lượng nổi tiếng vào những năm 80 ở miền Nam và hiện nay vẫn giữ vai trò quan trọng cung cấp điện cho Sài Gòn và các tình phía Nam.
Khởi công từ năm 1982 sau 7 năm, hoàn thành vào năm 1991. Nhà máy thủy điện Trị An được xây dựng trên sông Đồng Nai, đoạn chảy qua huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai, cách Thành phố Hồ Chí Minh 65 km về phía Đông Bắc. Nhà máy được xây dựng với sự hỗ trợ về tài chính và công nghệ của Liên Xô từ năm 1984, khánh thành và đưa vào sử dụng từ năm 1991. Nhà máy thủy điện Trị An có 4 tổ máy, với tổng công suất thiết kế 400 MW, sản lượng điện trung bình hàng năm 1,7 tỉ KWh. Qua nghiên cứu thành công, mỗi tổ máy có thể nâng công suất lên 410MW khi cần thiết. Hồ thủy điện Trị An là hồ chứa điều tiết hằng năm, mục đích để phát điện với mực nước dâng bình thường (HBT) 62 m, mực nước chết (HC) 50 m, mực nước gia cường 63,9 m. Lưu lượng chạy máy ở công suất định mức là 880 m3/s, tương ứng 220 m3/s cho mỗi tổ máy, cột nước tinh là 53m. Nhà máy thủy điện được xây với tổng công suất lắp máy 4 tổ × 100 MW = 400 MW, sản lượng điện hằng năm 1,76 tỉ kWh. Lưu lượng nước xả lũ qua đập tràn cao nhất theo thiết kế là 18.450 m3/s. Tuyến áp lực chính gồm đập ngăn sông và đập tràn. Đập ngăn sông được đắp bằng đất đá hỗn hợp, dài 420m, cao 40m, đỉnh đập rộng 10m. Đập tràn xả lũ dài 150m, có 8 khoang tràn, mỗi khoang rộng 15m với 8 cửa van cung được đóng mở bằng cẩu chân dê 2×125 tấn. Đập chính và các đập phụ tạo nên hồ chứa nước rộng 323 km2 với dung tích tổng cộng 2,76 tỉ m3, dung tích hữu ích là 2,54 tỉ m3, dung tích chết 0,218.109 m3. 
Công trình thủy điện Trị An còn có ý nghĩa kinh tế tổng hợp với mục đích chính hòa lưới điện quốc gia cùng với các nhà máy khác cung cấp điện cho phụ tải toàn quốc. Ngoài ra, là thủy điện đa mục tiêu, công trình còn đảm bảo nước cho sinh hoạt, nông nghiệp, đẩy mặn và điều tiết lũ... Hồ Trị An được hình thành do việc đắp đập ngăn sông Đồng Nai, một trong những hạng mục chính của công trình thuỷ điện Trị An. Hồ Trị An trở thành nguồn tài nguyên về nhiều mặt, được khai thác phục vụ cho đời sống của người dân miền Nam. Hiện nay, với diện tích mặt nước hồ 323 km2, hồ Trị An có gần 40 đảo lớn nhỏ. Công suất của nhà máy thuỷ điện Trị An còn được phát huy cao hơn vào những năm nước lớn, Với lượng nước từ thượng nguồn sông Đồng Nai đổ về lớn như hiện nay, Công ty thủy điện Trị An cho biết hồ chứa đã tích nước đạt khoảng 2 tỷ m3. Với lượng tích nước này, thủy điện Trị An có thể sản xuất lượng điện đạt khoảng 2,2 tỷ kWh/năm. 
 Công trình thuỷ điện Trị An ngoài việc bảo đảm cung cấp điện cho các tỉnh thành phía Nam, còn cung cấp nước canh tác cho các tỉnh Đồng Nai, tỉnh Bình Dương và một phần của thành phố Hồ Chí Minh. Đập thủy điện Trị An được xây dựng ngoài mục đích sản xuất một lượng lớn điện cho mạng lưới điện quốc gia, công trình này còn nhằm điều tiết nước, chống ngập vào mùa lũ và đẩy mặn, chống hạn vào mùa khô trên lưu vực sông Đồng Nai. 
Đến thăm TĐ Trị An chúng tôi không quên đến thăm Chiến khu Mã Đà ( còn gọi là Chiến khu Đ), cách Sài Gòn hơn 100 cây số để tìm đường đến Nghĩa trang Liệt Sĩ Mã Đà tại khu Di tích Căn cứ TW Cục miền Nam thuộc Chiến khu Đ, huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai - nơi ấp ôm hình hài của hàng nghìn người con ưu tú, trung kiên của Tổ quốc.


 Từ thị trấn Vĩnh An, huyện Vĩnh Cửu vào trung tâm xã Mã Đà khoảng 40km nữa, không khí trong lành và tươi mát làm dịu bớt cái nắng oi nồng. Gần 40 km đường rừng rồi cũng qua,chúng tôi đã đến khu di tích Căn cứ Trung ương Cục miền Nam, ở đây có những cán bộ giữ rừng và chăm nom phần mộ của những liệt sỹ đã hy sinh tại chiến khu Đ để phần nào làm ấm lòng các anh đã ngã xuống vì Tổ quốc. 
Xuyên qua những con đường mòn còn ẩm ướt hơi sương để tiến thẳng vào khu nghĩa trang được biết xưa kia đây là vùng rừng núi hoang vu với cái tên “Mã Đà sơn cước”, từng là cái nôi của sốt rét đã cướp đi sinh mạng cán bộ của ta. Thêm vào đó, thời tiết vô cùng khắc nghiệt, ngày nóng đêm lạnh buốt, sương mù bao phủ dày đặc. Mùa mưa kéo dài 6 tháng (từ tháng 5 đến tháng 10) với lượng mưa rất cao. Có tháng mưa tầm tã suốt ngày đêm khiến các sông suối nước chảy cuồn cuộn đục ngầu và trở nên hung dữ. 
Song điều khiến chúng tôi bùi ngùi hơn cả là khi bắt gặp tấm bảng “Nghĩa trang liệt sỹ Mã Đà” nằm trong khuôn viên với diện tích gần 2,5ha. “ Nói là nghĩa trang Mã Đà nhưng có ngôi mộ nào đâu. Bởi khi có chiến sỹ nằm xuống, đồng đội đưa các anh về đây an táng chờ ngày đất nước toàn thắng sẽ đưa các anh về với gia đình. Nhưng hết trận đánh này đến trận đánh khác, nơi các anh nằm cứ thế bị bom đạn của kẻ thù xóa nhòa dấu vết”. 
Đi giữa rừng già mênh mông, phóng tầm mắt sang hai bên, chúng tôi cảm nhận được sức sống mãnh liệt của những loài cây đã tồn tại hàng trăm năm qua với nhiều thân cây rễ chằng chịt, cao vút, tàn lá phủ xanh kín Mã Đà, ẩn chứa biết bao sự sống diệu kỳ của tự nhiên. Mấy ai nghĩ được rằng khi xưa nơi đây từng là những hố bom, vạt rừng trụi lá, cháy nham nhở vì chất độc hóa học và lửa đạn ngày nào. 
 Ca khúc : Trị An âm vang mùa Xuân của N.S Tôn Thất Lập



Mùa Thu Hà Nội với nhạc

Hà Nội có 4 mùa rõ rệt: Xuân-Hạ-Thu-Đông ! Trước đây điều này thể hiên rất rõ nét nhưng do hiện tượng biến đổi khí hậu nên điểm bắt đầu của các mùa trong năm không tuân thủ theo lịch âm nữa mà có xu hướng đến chậm đi. Tuy vậy Hà Nội vẫn có 4 mùa rõ rệt chứ không phải như TpHCM chỉ có mùa nắng và mùa mưa !
   Mỗi mùa của Hà Nội mang một phong thái riêng, một vẻ đẹp riêng. Mùa xuân với trăm hoa đua nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, mùa hạ với cái nắng gắt và hoa phượng nở, mùa thu với màu lá vàng đẹp và lãng mạn, khí trời se dịu với "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" còn mùa đông với những đợt gió mùa đông bắc lạnh thấu xương- có phần hơi cô quạnh, man mác buồn !
   Riêng tôi thì rất thích Mùa Thu Hà Nội vì khí trời mát dịu. Mùa của lá vàng. mùa của cây thay lá, mùa của các lễ cưới và của cốm ngon !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
 Sống ở Hà Nội về Mùa THu ta thấy như mình sẽ lãng mạn hơn, yêu đời hơn trước cuộc sống mưu sinh phải bươn chải trong thời kinh tế thị trường này !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%C3%A0m%20lu%E1%BA%ADn
   Chính vì Mùa Thu Hà Nội đẹp và lãng mạn như vậy nên đã được đi vào thi ca, nhạc họa. 
Các bạn hãy nghe mấy bài hát về Mùa Thu Hà Nội để cùng thả lòng mình với  Hà Nội Mùa Thu nhé !
Source from (Nguồn bài đăng): minh lương và mọi người


Chúc Mừng chị em nhân Ngày 20-10

      Nhân ngày thành lập Hội Phụ nữ Viêt Nam 20-10 xin được gửi đến các độc giả Blog "Gia Đình Cụ Quang" những lời chúc mừng Tốt đẹp nhất !
     Phụ nữ là một nửa thế giới ! Thử tưởng tượng xem nều thế giớ này không có chị em thì sẽ ra sao ?
http://luong1950.blogspot.com/search/label/Ch%C3%BAc%20M%E1%BB%ABng
     Phải thú thực là chị em cũng gây cho cánh đàn ông chúng tôi không ít phiền toái. Tuy vậy không có chị em chúng tôi đâu có những đứa con kháu khỉnh để nối dõi tông đường, đâu có những bữa cơm ngon ấm cúng của gia đình. Không phải chúng tôi không nấu được cơm ăn nhưng độ kiên trì, chu đáo như chị em thì chịu ! 
http://luong1950.blogspot.com/search/label/Ch%C3%BAc%20M%E1%BB%ABng
    Không có chị em cánh đàn ông chúng tôi sẽ trở nên thô lỗ và đâu có niềm vui. Vì vậy chúng tôi - cánh đàn ông đâu có giám ghen tỵ vì chị em trong năm có rất nhiều ngày của mình (nào là ngày 8-3, 20-10...) mặc dầu cánh đàn ông chúng tôi không có ngày nào cả !
     Phụ nữ là phiền toái, là... nhưng cánh đàn ông chúng tôi không thể thiếu chị em được !
Source from (Nguồn bài đăng): minh lương và mọi người


Mừng Ngày Phụ Nữ Việt Nam



Hôm nay là Ngày Phụ Nữ Việt Nam 20/10/2014.Nhân dịp này chúc tất cả các thành viên nữ của chi họ dồi dào sức khỏe, vui vẻ yêu đời, gặp nhiều may mắn ,quản trị gia đình hạnh phúc, công tác và học tập đạt kết qủa tốt.
Trong mắt cánh mày râu : Phụ nữ là Thiên Thần




(Video Youtube)

Giỗ Cụ Bà Quang




Hôm nay là ngày 25 tháng 9 âm lịch năm Giáp Ngọ là ngày giỗ Cụ Phạm Thị Yến. Vì những lý do riêng của Chi họ, năm nay o tổ chức giỗ tập trung, mà phân tán về từng gia đình.Nhân ngày này chúng ta cùng thắp hương,cầu chúc Cụ an nghỉ nơi vĩnh hằng, và phù hộ cho các con, các cháu và các chắt

Kỳ quan ruộng bậc thang Mù Cang Chải

Ruông bậc thang của bà con người Mông ở Mù Cang Chải tập trung ở ở khắp các xã Chế Cu Nha, La Pán Tẩn, Dế Xu Phìn. Nếu Di tích danh thắng ruộng bậc thang Mù Cang Chải có khoảng 500ha thì riêng La Pán Tẩn đã chiếm tới 200ha. Tháng 9 -10, đừng quên tới La Pán Tẩn vào mùa lúa chín để tận mắt chiêm ngưỡng những khung cảnh kỳ thú bậc nhất nơi đây.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/Du%20l%E1%BB%8Bch
     Với những đường cong uốn lượn, trải dài ngút tầm mắt, những thửa ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải luôn trở nên quyến rũ hơn vào dịp cuối tháng 9 đầu tháng 10, lúc này, lúa bắt đầu chín rộ, vàng óng, tạo nên vẻ đẹp hút hồn đối với nhiều du khách.
      Ai chưa đến chiêm ngưỡng ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải thì hãy đến ! Thật là một kỳ quan của bà con dân tộc cần cù lao động và sáng tạo trên đất nước ta. Được ngắm hay lên hẳn ở khu ruộng bậc thang, bạn sẽ thấy mình cởi mở hơn, phóng khoáng hơn như không khí đất trời nơi đây vậy !
Source from (Nguồn bài đăng): minh lương và mọi người


Chuyện huyên thuyên

"Nàm thao" ?!!
Có anh nông dân hút nhiều thuốc lào viêm phổi. Một bữa nặng quá ho ra máu. Người nhà thấy thế đưa đến trạm xá. Đến nơi ông bác sĩ trực bảo:
-Nó nàm thao ? (nó làm sao ?)
- Dạ ... nôn ra máu bác sĩ ạ.
Thế là ông hý hoáy ghi vào sổ khám bệnh: "Lôn ra máu". Rồi ông nói ráo hoảnh:
- Đưa ngay lên Huyện, trường hợp lày lặng lắm.
Đến huyện bác sĩ trực nhìn qua sổ y bạ càu nhàu:
- Mẹ, ngu quá, có dấu huyền cũng không đánh vào, "lôn" là cái khỉ gì mà lại ra máu?
Rồi quát:
- Đưa người nhà lên Tỉnh ngay (sau khi ông cẩn thận thêm vào một
dấu huyền cho đúng).
Đến tỉnh, bác sĩ trực chửi tục:
- Đ.m cái bọn thất học! Dùng từ bố láo, học mãi mà không biết dùng một từ "âm hộ" cho đàng hoàng.
Rồi quát:
- Y tá đâu, sắp đẻ rồi, người này đang bị băng huyết này...
Xe băng ca chạy rầm rầm quýnh quáng, không ai kịp nhìn bệnh nhân, cô y tá đẩy xe vào phòng cấp cứu thò tay khám giữa hai chân "sản phụ" rồi hét lên:
- Đẻ ngược rồi, em đã túm được một chân đứa bé...(?)

Người đầu tiên ta gặp 
Sau buổi lễ, cha xứ hỏi các con chiên phái nam: "Những ai trong số các con thường bị vợ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay thì đứng dậy". Tất cả đàn ông đều đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ.
Cha đạo lại gần anh ta thân mật nói:
Chúa dạy các con phải yêu thương nhau. Vợ chồng phải thuận hòa và nhường nhịn nhau. Con thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con rất ít. Con chính là người đầu tiên ta gặp.
Người đàn ông nọ bùi ngùi: "Thưa cha, con không dám nhận lời khen của cha".
"Sao vậy? Con của ta", vị cha xứ hỏi.
"Số là con bị vợ đánh què, không thể đứng dậy được", người đàn ông ngập ngừng.

Khỏi cần
Linh mục nói với một thành viên hacker
- Con hãy xưng tội với Chúa và cầu xin, nếu không cửa thiên đàng sẽ đóng kín với con.
- Chẳng cần đâu thưa Cha. Với con, chẳng cửa nào mà con không mở được

Đột quỵ

Một thông tin hữu ích, hãy truyền cho nhau!

Gần đây rất nhiều người chết vì đột quỵ. Chia sẻ với mọi người một thông tin hay về triệu chứng đột quỵ hãy dành chút thời gian đọc nhé biết đâu có thể nhận biết và cứu những người xung quanh mình kịp thời.  Cục máu đông/Đột quỵ - Người ta vừa tìm ra   triệu chứng thứ tư, đó là biểu hiện của lưỡi.Trong bữa tiệc nướng, một phụ nữ tên Jane vấp ngã – rồi cô bảo mọi người       rằng  cô không sao (vì mọi người khuyên nên gọi bác sỹ)… cô nói cô vấp vào viên gạch vì đôi giày mới.Mọi người giúp cô gột rửa quần áo và lấy đĩa thức ăn mới cho cô. Còn 1 chút run run, nhưng cô vẫn đi lại ăn uống cùng mọi người suốt bữa tiệc.Rồi sau đó chồng cô gọi điện bảo mọi người rằng vợ     anh đã phải đưa đi viện (Jane đã mất lúc 6h00 tối). Cô bị đột quỵ tại buổi tiệc. Nếu mọi người biết cách nhận biết các dấu hiệu của đột quỵ thì có lẽ hôm nay Jane vẫn còn ở lại với chúng ta. Có thể nói rằng một số người không chết, mà họ chỉ kết thúc trong tình trạng không ai giúp đỡ, không  ai  có khả năng giúp đỡ.Chỉ mất một phút để đọc phần sau.Một bác sỹ về thần kinh nói nếu ông có thể gặp bệnh nhân đột      quỵ  trong  vòng 3 tiếng thì ông có thể hoàn toàn đảo ngược tình thế. Ông nói, bí quyết chỉ là nhận biết triệu chứng đột quỵ, chẩn đoán, và sau đó chăm sóc y tế cho bệnh nhân trong vòng 3 giờ. Song bí quyết này không phải ai cũng dễ dàng biết.CÁCH NHẬN BIẾT BỆNH ĐỘT QUỴ: Đôi khi các triệu chứng đột   quỵ   rất khó nhận biết. Thật vậy, việc không nhận diện được triệu chứng đó có nghĩa là hiểm họa. Nạn nhân đột quỵ có thể bị tổn thương não nghiêm trọng nếu mọi người xung quanh không nhận biết được các triệu chứng đột quỵ.Bạn hãy đọc và Nhớ ‘3’ bước gọi tắt là CNG bằng cách hỏi bệnh nhân 3  câu đơn  giản sau:C *Bảo người đó CƯỜI.N *Bảo người đó NÓI chuyện và NÓI CHỮ A. NÓI CÂU ĐƠN GIẢN (một cách mạch lạc)(Ví  dụ:     Canh  cua cà,  Món súp gà)G *Bảo người đó GIƠ CẢ HAI TAY LÊN.Nếu bệnh nhân gặp khó khăn với BẤT KỲ MỘT ĐIỀU NÀO trong số 3 điều đó, hãy gọi cấp cứu ngay và mô tả các triệu chứng cho người điều động cấp cứu.Biểu hiện mới của Đột quỵ -------- Hãy lè lưỡi raHãy bảo người bệnh lè lưỡi ra.   Nếu   lưỡi bị ‘cong’, hoặc vẹo bên này vẹo bên kia thì đó cũng là dấu hiệu đột quỵ.Một bác sỹ chuyên khoa tim nói, nếu mỗi người gửi thông tin này cho 10 người thì đảm bảo rằng ít nhất sẽ cứu được 1 người.Tôi đã làm phần việc của tôi. Còn bạn?(beat.vn)
Gần đây rất nhiều người chết vì đột quỵ. Chia sẻ với mọi người một thông tin hay về triệu chứng đột quỵ hãy dành chút thời gian đọc nhé biết đâu có thể nhận biết và cứu những người xung quanh mình kịp thời. 

 Cục máu đông/Đột quỵ 

- Người ta vừa tìm ra triệu chứng thứ tư, đó là biểu hiện của lưỡi.
Trong bữa tiệc nướng, một phụ nữ tên Jane vấp ngã – rồi cô bảo mọi người rằng cô không sao (vì mọi người khuyên nên gọi bác sỹ)… cô nói cô vấp vào viên gạch vì đôi giày mới.
Mọi người giúp cô gột rửa quần áo và lấy đĩa thức ăn mới cho cô. Còn 1 chút run run, nhưng cô vẫn đi lại ăn uống cùng mọi người suốt bữa tiệc.
Rồi sau đó chồng cô gọi điện bảo mọi người rằng vợ anh đã phải đưa đi viện (Jane đã mất lúc 6h00 tối). Cô bị đột quỵ tại buổi tiệc. Nếu mọi người biết cách nhận biết các dấu hiệu của đột quỵ thì có lẽ hôm nay Jane vẫn còn ở lại với chúng ta. Có thể nói rằng một số người không chết, mà họ chỉ kết thúc trong tình trạng không ai giúp đỡ, không ai có khả năng giúp đỡ.
Chỉ mất một phút để đọc phần sau.
Một bác sỹ về thần kinh nói nếu ông có thể gặp bệnh nhân đột quỵ trong vòng 3 tiếng thì ông có thể hoàn toàn đảo ngược tình thế. Ông nói, bí quyết chỉ là nhận biết triệu chứng đột quỵ, chẩn đoán, và sau đó chăm sóc y tế cho bệnh nhân trong vòng 3 giờ. Song bí quyết này không phải ai cũng dễ dàng biết.

CÁCH NHẬN BIẾT BỆNH ĐỘT QUỴ: 

Đôi khi các triệu chứng đột quỵ rất khó nhận biết. Thật vậy, việc không nhận diện được triệu chứng đó có nghĩa là hiểm họa. Nạn nhân đột quỵ có thể bị tổn thương não nghiêm trọng nếu mọi người xung quanh không nhận biết được các triệu chứng đột quỵ.
Bạn hãy đọc và Nhớ ‘3’ bước gọi tắt là CNG bằng cách hỏi bệnh nhân 3 câu đơn giản sau:

C *Bảo người đó CƯỜI.
N *Bảo người đó NÓI chuyện và NÓI CHỮ A. NÓI CÂU ĐƠN GIẢN (một cách mạch lạc)
(Ví dụ: Canh cua cà, Món súp gà)
G *Bảo người đó GIƠ CẢ HAI TAY LÊN.

Nếu bệnh nhân gặp khó khăn với BẤT KỲ MỘT ĐIỀU NÀO trong số 3 điều đó, hãy gọi cấp cứu ngay và mô tả các triệu chứng cho người điều động cấp cứu.

Biểu hiện mới của Đột quỵ -------- Hãy lè lưỡi ra
Hãy bảo người bệnh lè lưỡi ra. Nếu lưỡi bị ‘cong’, hoặc vẹo bên này vẹo bên kia thì đó cũng là dấu hiệu đột quỵ.