Trao đổi

Trao đổi

Đọc bài viết của bác Ngọc "Nhớ ông Phạm Vĩnh Bảo" đăng trên Blog nhà mình ngày 17.6.2007, tôi lại nhớ đến những kỉ niệm không thể quên về người Bác kính mến.
Đối với ông tôi có nhiều kỉ niệm nhất là những ngày tôi học cấp II tại Trường Trưng Vương, khi đó ông đang làm Giám đốc Sở Kiến trúc Hà nội. Sau này một trong những kỉ niệm mà tôi còn nhớ vào năm 1963, khi biết tôi nhập ngũ QĐNDVN, ông đã viết một bức thư rất tình cảm gửi đến đơn vị dặn dò, động viên tôi rất kĩ lưỡng. Việc này được các anh Phạm Chỉnh Huấn và Phạm Vĩnh Công kể lại là ông còn bắt các vị này thảo luận, góp ý nội dung bức thư ông gửi cho tôi (Rất tiêc tôi đã không lưư được bức thư này).
Về thời điểm ông Phạm Vĩnh Bảo trở về ngôi nhà 53 Lãn Ông gặp bà nội, có một chi tiết trong bài viết của ông Ngọc làm tôi rất suy nghĩ, đó là khi bác Ngọc viết: “Tới năm 1954 sau giải phóng, chúng tôi mới được gặp ông . Hôm đó vào quãng 8 - 9 h tối, một chiếc Com măng ca đỗ trước cửa ngôi nhà 53, trên xe bước xuống là 1 người đàn ông thấp, đậm, mặc một bộ " Đại cán " sẫm mầu, ung dung bước vào nhà..."
Thực ra về thời điểm ông Bảo trở về nhà 53 Lãn Ông gặp bà nội, nếu tôi nhớ không lầm thì lúc đó là buổi trưa mùa hè nắng chói chang, bà nội đang nằm thiu thiu ngủ trên chiếc võng đay trước cái sập vàng đặt ở gian kề với buồng thờ.
Ông Bảo từ ngoài cửa hàng đi đến trước bà, quỳ hai gối xuống đất nói: “Mẹ, con đã về”. Lúc đó tình cờ tôi đứng ngay gần đấy và nghe rất rõ lời ông nói. (Lúc ấy tôi cũng chưa biết đó là ông Bảo, vì cho đến lúc đó tôi chưa một lần được nhìn thấy ông, dù là trên ảnh).
Đúng là người đầu tiên gặp ông Bảo là mẹ tôi, cụ Phạm Thị Yến vì khi đó cụ Yến thường đứng trông cửa hàng thuốc ở gian ngoài của nhà 53 Lãn Ông.
Vào thời điểm này tôi ở trong nhà như đã viết ở trên, nên không được chứng kiến lúc ông Bảo đi xe ô tô tới, cũng như những gì diễn ra như ông Ngọc đã viết.
Xin có vài lời trao đổi để cùng thảo luận cho rõ thêm.

Phạm Vĩnh Thắng.

Nhớ Ông PHẠM VĨNH BẢO

Ông Phạm vĩnh Bảo
1900 - 1964
Ông là con trai đầu của hai cụ Tú ở 53 Lãn ông, ngày 5 tháng 6 năm 1964 ông đã vĩnh biệt chúng ta, về cõi vĩnh hằng.Tới năm 1954 sau giải phóng, chúng tôi mới được gặp ông . Hôm đó vào quãng 8 - 9 h tối, một chiếc Com măng ca đỗ trước cửa ngôi nhà 53, trên xe bước xuống là 1 người đàn ông thấp, đậm, mặc một bộ " Đại cán " sẫm mầu, ung dung bước vào nhà, chúng tôi chưa biết là ai thì mẹ tôi đã thốt lên " ... Cụ ơi anh Bảo đã về ! . . "
Ông là thành viên của phái đoàn đại diện Chính Phủ VNDCCH ở Nam Bộ, ông tập kết ra Bắc làm việc ở UBKHNN
Năm 1956 ông đi học Trường Nguyễn ái Quốc.
Sau khi đê Mai Lâm bị vỡ ( Bộ truởng bị khiển trách, Cục trưởng Cục Đê Điều bị cách chức ), ông được điều về Hà Nội đảm nhận chức Giám đốc Sở Kiến trúc Hà Nội
Từ ngày ông về Hà Nội, việc sửa chữa đừờng trong nội thành, truớc đây thường dùng nhựa nóng thì nay được thay bằng nhựa Nhũ tương ( Nhựa nguội, nhựa lỏng ), việc thay đổi này có tác dụng : Tránh được ô nhiễm môi truờng, không gây ùn tắc giao thông, không gây hoả hoạn, tránh được tai nạn bỏng cho công nhân, ở thòi ấy đây cũng là giải pháp tiến bộ, những năm 1970 khi làm đường nhựa ở vùng giải phóng của Mặt trận yêu nước Lào, tôi có về Hà Nội, tìm hiểu công nghệ sản xuất nhưa Nhũ tương, do điều kiện chiến tranh, việc nhập khẩu các chất phụ gia có nhiều vướng mắc và lúc đó ở ta chưa sản xuất, nên chúng tôi vẫn phải dùng phương pháp đun nhựa tại chỗ

Chiếc cầu này ở Công viên Thống nhất - Hồ Bảy Mẫu - Hà Nội, công trình chào mừng Mùa Xuân năm 1960, vào thời buổi bây giờ, những chiếc cầu vào nhà vườn của các đại gia còn vượt trội rất nhiều về kỹ, mỹ thuật và công nghệ xây dựng, nhưng thời kỳ khôi phục sau chiến tranh, thì đây cũng là công trình đáng kể để phục vụ nhân dân Thủ đô . Công trình này, chủ đầu tư là Sở Kiến trúc Hà Nội - thời ông là Giám đốc

Bạn thấy ông đội mũ nồi , ngồi khoanh tay trước ngực, dáng điệu khoan thai, tự tin, chăm chú theo rõi Bác Hồ đang xem sa bàn Quy Hoạch phát triển Hà Nội sau chiến tranh, chỉ riêng hình ảnh của ông, cũng nhắc nhở chúng ta nhiều điều ?
Những năm 1956 thời kỳ ông học ở trường Nguyễn ái Quốc, tôi hay được gặp ông, cứ vào chiều thứ bảy, hai bác cháu lại đi bộ từ Cây đa Thủ Lệ đến đoạn tránh tầu điện Giảng võ, cũng có khi đến bến tầu điện Kim Mã, ông lên xe đạp đi tiếp, tôi lên tầu về 53 Lãn Ông
Năm 1990 khi thực hiện dự án cải tạo và nâng cấp tuyến đừong 13 đoạn qua Kinh đô cũ của Lào ( Luông pha băng ) tôi có quen 1 gia đình Việt kiều ( Mười Khuê ), tôi có gặp bố anh ta, ông cho biết vào thập kỷ 30 - 40 của thế kỷ trước, ông là thợ lái lu cho ông Tham Bảo
Năm 2000 nhân dịp sang dự lễ Khánh thành và bàn giao đường 7 ở Nam Lào tôi có đi tìm một gia đình người Lào, qua sự giới thiệu của anh Phạm kỳ Nghiêm, bà chủ gia đình này năm 1949 là Huyện uỷ viên của vùng A trô fơ , nơi ông Bảo có đồn điền tại đó, tìm được đến nơi thì bà đã qua đời trước đó mấy tháng.
Năm 2002 khi sang Lào dự lễ khởi công đường 18, (nối với VN ở Kontum ), tôi đã bỏ 1 ngày đi thị sát đồn điền của ông, nhưng kế hoạch không đuợc thực hiện trọn vẹn, vì có điện ở nhà gọi về - Mẹ tôi qua đời !
Bài này tôi định đăng đúng vào ngày 5 tháng 6, nhưng khi mở Blog thì thấy từ ngày 4/6 chủ đề mừng sinh nhật hai cháu nội của ông bà Hải Anh đang được đăng tải, tính để đến năm 2008 mới đăng, nhưng đáp ứng yêu cầu của độc giả , tôi đưa lên Blog vào thời điểm này

Giới thiệu ảnh tư liệu hiếm quí

Trong một lần ra thăm miềm Bắc, bác Di đã được bác Ngọc hướng dẫn đi thăm một số di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh có giá trị của Việt Nam.
Xin giới thiệu một tấm ảnh tư liệu hiếm quí mới tìm thấy, ghi lại hình ảnh hai bác bên bia đá tại Việt Nam Quốc tự Chùa Keo Thái Bình, một ngôi chùa có giá trị lịch sử nổi tiếng.Ảnh do ông Phạm Vĩnh Tiến chụp và cung cấp cho Blog gia đình.

Phạm Vĩnh Thắng.
Nguồn ảnh: Phạm Vĩnh Tiến

HỌP MẶT GIA ĐÌNH

Tối ngày 10.6.2007, tại nhà hàng Serenada của Tuấn Thúy tại phố Ngô Quyền Hà Nội, bác Nhu đã chủ trì và chủ chi buổi liên hoan ẩm thực thông báo một vài hoạt động hè đã và sẽ diễn ra trong năm 2007 của gia đình ta.
Ảnh 1: Bác Nhu phát biểu khai mạc, vui vẻ thông báo kế hoạch du lịch tại LB Nga và các nước Châu Âu
Ảnh 2: Các bô lão chăm chú lắng nghe.
Ảnh 3: Bốn chị em gái đều vui vẻ tán thưởng
Ảnh 4. Ông bà Tiến Phượng vừa hoàn thành chuyến viễn du Đài Loan và Châu Phi trở về, trao đổi kinh nghiệm với bác Ngọc Phi chuẩn bị lên đường đi CHLB Đức.
Ảnh 5: Cháu Phan Thế Thắng đạị diện các gia đình ở ngoài nước từ Đài Loan bay về kịp dự họp mặt, rồi lại lên đường ngay.
Ảnh 6: Các cháu, chắt của ông bà Thoa-Nông trong buổi họp mặt
Ảnh 7. Các cháu nhỏ con của Khanh, Hùng, Hương đã thay nhau biểu diễn nhiều bài hát và bản nhạc Piano góp phần cho không khí buổi họp mặt thêm ấn tượng.
Ảnh 8: Một Việt Kiều tại Đức có mặt đã nâng cốc chúc mừng
Buổi liên hoan ẩm thực với nhiều móm ăn đặc sản riêng dựa theo thực đơn của Tuấn Thúy điều khiển từ Matxcơva với chất lượng cao, rất ngon miệng.
Có gần đầy đủ thành viên của các gia đình nhỏ trong buổi họp mặt này, rất tiếc là hai bác trưởng Di và thứ Ngọc bận đi công tác xa không tham dự.

Phạm Vĩnh Thắng
Ảnh Phạm Vĩnh Tiến; Thu Hà (ảnh 7)

CHÚC MỪNG SINH NHẬT HAI CHẮT SINH CÙNG NGÀY

CHÚC MỪNG SINH NHẬT HAI CHẮT SINH CÙNG NGÀY
Nhiệt liệt chúc mừng hai chắt Đòan mạnh Đức (con của hai cháu Đòan Chiến Dũng&Mai Thu Hiền) và Đòan Trung Hiếu (con của hai cháu Đòan NgọcKhanh& Hòang Thu Hà) cùng sinh vào ngày 8 tháng 6 này.
Hy vọng hai chắt nay tuy còn nhỏ, nhưng sẽ có nhiều cơ hội may mắn để trưởng thành trong thời kỳ đất nước và từng gia đình có nhiều vận hội mới. Chúc hai chắt dồi dào sức khỏe học tập tốt, noi gương cha mẹ kính yêu.
Ông Bà Di-Chi và gia đình ở SG
( David góp ý hồi 19g51 ngày 9 tháng 6 năm 2007 : Con cũng xin chúc mừng sinh nhật hai em ?Hoan hô David đã tham gia Blog, mặc dầu hơn hai tuần nay đang bận thi - xem 1 comment)

Sinh nhật tháng 6

Tháng 6 chỉ có sinh nhật hai chắt họ Đoàn của các cụ Quang-Yến, cụ Oánh; cháu nội Ông Bà Kim Anh+Đoàn Hải.
- Cháu Đoàn Mạnh Đức (Mun) - sinh ngày 8/6/1999 tuổi Kỷ Mão, con v/c Đoàn Chiến Dũng+Mai Thu Hiền
- Cháu Đoàn Trung Hiếu (Tít) - sinh ngày 8/6/2003 tuổi Quí Mùi, con v/c Đoàn Ngọc Khanh+Hoàng thu Hà

Đặc biệt, hai cháu sinh cùng ngày, cùng tháng, về giờ chỉ chênh nhau 0.5h. Cùng sinh vào ban đêm và cách nhau 4 tuổi như hai ông bố.

Được may mắn sinh trong tháng 6 - cả nước và thế giới chăm sóc tuổi thiếu nhi. Ngày vui nhân đôi, quà nhiều, vui từ trường, khu phố đến gia đình. Ông Bà chúc các cháu hay ăn chóng lớn, học tập tốt, sớm trở thành con ngoan, trò giỏi, không phụ công bố mẹ chăm bẵm, gia đình xã hội vun vén, tin tưởng. Sau đây là tâm sự của các cháu:

Mun tâm sự:


Ông Bà - cháu tám tuổi rồi
Cháu học lớp 2 Thành Công
Hàng ngày mẹ Hiền đưa đón
Thích đọc truyện, mê đá bóng
Thích ghita, mê cờ vua
Như bố Chiến Dũng ngày nào
Là anh của Mít, Tít hai em
Cháu phải ngoan, nhường nhịn em
Không trêu trọc, tranh đồ chơi
Học tốt, ăn nhiều, lớn nhanh
Ít mải chơi, nhãng học bài
Ông Bà, bố mẹ vừa lòng nhiều hơn
Tít tâm sự:
Ông Bà ơi! cháu lớn rồi
Cháu không nhõng nhẽo, giỗi hờn nữa đâu
Thích hát, chơi đàn, biết bơi
Dưới chân tất cả đều thành trái banh
Hàng ngày mẹ Hà đón đưa
Hai chị em, học mẫu giáo cùng trường
Chị can ngăn khi em đánh bạn
Và bênh vực lúc bạn đánh em
Chị Mít sắp lên lớp một
Chị yên tâm, em sẽ tự bảo vệ mình
Tập trung học chữ khó ghê
Hai năm nữa chị và em lại cùng trường./.

Ông Bà Kim Anh-Đoàn Hải
5/6/07

Kỉ niệm Sinh nhật

Kỉ niệm Sinh nhật
Sắp đến ngày sinh nhật cua hai cháu nội ông bà Đòan Đình Hải và Phạm Kim Anh là cháu Đoàn Mạnh Đức sinh 8.6.1999, là con trai của vợ chồng cháu Đoàn Chiến Dũng; cháu Đoàn Trung Hiếu, sinh 8.6.2003, con trai của vợ chồng cháu Đoàn Ngọc Khanh.
Điều đặc biệt là hai cháu Đức và Hiếu đều sinh cùng ngày 8.6, chỉ khác năm. Theo lá số tử vi dự đoán hai cháu đều là quí tử, từ năm 25 tuổi sẽ giàu sang, phú quí hơn bố mẹ nhiều (Riêng cháu Hiếu sẽ làm ăn phát triển ở khu vực từ miền Trung trở vào).
Theo tin mới được biết kỉ niệm ngày sinh của hai cháu Đức và Hiếu là mở đầu cho tháng hoạt động kỉ niệm ngày sinh nhật của gia đinh ông bà Đoàn Đình Hải, Phạm Kim Anh mà đình cao là kỉ niệm ngày sinh nhật dự kiến là hoành tráng của bà Phạm Kim Anh vào đầu tháng bảy năm nay.
Xin chúc mừng hai cháu Đoàn Mạnh Đức, Đoàn Trung Hiếu cùng ông bà Đoàn Đình Hải, Phạm Kim Anh và vợ chồng các cháu Dũng, Khanh.

Phạm Vĩnh Thắng

Nhân ngày Quốc tế thiếu nhi 1.6, lời tâm sự chỉ riêng với các cháu nhà mình

Nhân ngày Quốc tế thiếu nhi 1.6, lời tâm sự chỉ riêng với các cháu nhà mình
Có nên tin lời khen?
Các cháu nhà mình là con các bác Thoa, Anh, Di, Nhu, Ngọc, Lan…nay lớp trưởng thành tuổi cao nhất là U.60, mà trung bình thì cũng nằm trong khoảng U.40 đến U.50. Đến nay mỗi người mỗi vẻ đều giỏi giang, “giang sơn một cõi đi về”, đều đã là ông nọ bà kia cả.
Nhưng trong gia đình đã là bậc cháu thì vẫn là cháu, vì thế nhân ngày Thiếu nhi Quốc tế 1.6 năm nay, tôi xin có một lời tâm sự chỉ riêng với các cháu như sau: “Có nên tin lời khen?”.
Thú thật tôi thuộc tuýp người thích được khen, lời khen ngọt ngào lại càng thích hơn, lưu giữ trong bộ nhớ lâu hơn. Đến ngày hôm nay, tính ra cũng đã nhận được có đến cả trăm ngàn lời khen (kể cả những lời khen mà nội dung lần nào cũng giống lần nào).
Hôm nay, xin kể lại mấy lời khen, đại để như sau:
1-Năm 1963, khi vừa mới 18 tuổi vào bộ đội tôi được khen ghê lắm, trẻ trung (đương nhiên rồi), người Hà Nội gốc, biết đánh Ghi ta từng tưng, hát được i ỉ vài bài, cũng làm được một vài bài thơ, viết kịch, văn nghệ quần chúng ….
Lời khen ấy cũng đeo đuổi tôi nhiều năm, hãnh diện lắm cứ như mình là bậc tài hoa ít ai sánh bằng.
Cho tới ngày về hưu mới giật mình nhận ra mấy chục năm qua mình toàn hát theo, chưa bao giờ môt mình hát được trọn đủ một bài, giọng hát thì cứ lên đến quãng tám, nốt cao là tắc tị. Còn đàn ghi ta bác Ngọc chọn mua cho hàng hiệu hẳn hoi, trên 1 triệu lại kèm theo cái bao đàn giả da đâu như 80.000đ. Cánh cơ quan cũ đến thăm nhìn thấy đàn để ở góc phòng, lại thấy tôi cầm đàn đánh vài nốt một bài tủ tửng tưng. Mới chỉ điểm vài nốt thôi, mà chúng đã khiếp quá buông lời khen “bác toàn diện quá”, lại biết chơi cả đàn Ghi ta nữa.
Nhưng nào họ có biết thầy Việt Hùng nhà mình đến hướng dẫn được đúng hai tiết, mỗi tiết 45 phút, chán quá thầy bỏ luôn, vì thấy trò không có triển vọng tương lai. Còn đàn thì lại nguyên chỗ cũ cho bụi phủ rêu phong, lâu lắm rồi chưa "có dịp" sờ đến.
2-Nhớ ngày về hưu sau lời phát biểu cảm tưởng chất chứa đầy nỗi niềm cảm súc của tôi trước giờ nhận sổ hưu, anh em bạn hữu nâng cốc rượu chúc mừng với lời tấm tắc khen mát ruột, mát gan “Trông bác phong độ quá, chỉ mong sao đến lượt bọn em cũng được như bác”.
Mang lời khen ấy ngay ngày hôm đó, hứng trí điểm mặt những người đã chót có lời khen, tôi chiêu đãi hết tới trên triệu đồng tiền quà tặng tại nhà hàng bánh tôm Hồ Tây.
Rồi cũng với lời khen ấy sướng đến cả năm, có cảm giác như mình vẫn còn “Xuân” chán, phóng xe máy ào ào, mắt đảo điên ngang dọc…
Nhưng rồi ít lâu sau phát hiện lâm bệnh, người gầy nhom phải thực hiện chế độ ăn kiêng triệt để.
3-Về hưu được gần năm, trong một ngày trời mưa gió bão bùng anh bạn có trình độ đại học hẳn hoi, làm việc cùng cơ quan đến hơn 10 năm, lại vừa đi nhiệm kì 4 năm ở Nga về, lặn lội đến tận nhà tôi thì thầm “Em được giao làm một dự thảo qui định…khó quá. Anh em bảo chỉ có bác là đủ tầm, vì bác có trình độ lại có kinh nghiệm viết lách…. Hôm nay em khăn gói trước là đến thăm bác, sau là nhờ bác giúp cho em cái “sườn”, chỉ “sườn” thôi bác ạ, em phát triển thêm rồi xin bác duyệt lại cho”.
Chưa khỏi hết nghi ngờ về động cơ chuyến viếng thăm của khách, nghe được lời đường mật bùi tai (hắn nói ý tập thể anh em tin tưởng đấy chứ, đâu phải mình hắn), lại đúng phần mình nắm vững tôi bỏ ra hẳn 3,4 tháng trời miệt mài suy nghĩ.
Rồi cũng hình thành một bản dự thảo hẳn hoi, có đủ cả ba phần mở đầu, nội dung và kết luận chứ không phải chỉ có sườn bài như yêu cầu.
Ngày hoàn thành tôi đưa dự thảo cho cậu ấy một cách vô tư không tính công, trong lòng hớn hở như là hồi mình vẫn còn đi làm nộp bài cho Thủ trưởng để nhận lấy một lời khen ngợi.
Rồi thời gian trôi qua cậu ấy cũng biệt tăm, chẳng có hồi âm. Gần Tết vừa rồi chợt nhớ tới chuyện này, gọi điện hỏi thì được biết bản dự thảo qui định ấy hầu như không phải sửa, được đánh giá cao và đã được cấp trên duyệt ban hành thực hiện từ lâu, cậu ấy nay đã được lên cấp Vụ.
Tất nhiên không phải cậu ấy được như thế chỉ nhờ cái bản qui định ấy, nhưng rõ ràng là vào cái thời điểm nhậy cảm đó, với bản qui định ấy cũng góp phần làm tăng thêm % cho sự đánh giá của cấp trên đối với năng lực của cậu ấy.
4-Hồi còn ở nước ngoài thỉnh thoảng có bậc đàn em tin cậy về trong nước, chỗ tin tưởng tôi hay nhờ ghé qua xem nhà cửa thế nào, có hư hỏng gì không. Nhưng thật lòng cũng có ẩn ý là muốn được nghe lời khen nhà mình cho sướng.
Quả thật lần nào sang cậu ấy cũng một lời nhà bác đẹp đấy, lại ở vào vị trí đắc địa gần hồ, không khí trong lành như khu an dưỡng, bọn em đang phấn đấu.
Nghe thế mà lòng phơi phới, thế mới bõ công tìm kiếm, xứng “đồng tiền bát gạo” bỏ ra.
Năm 2005 về nước hẳn, một hôm rỗi rãi đến thăm nhà bậc đàn em xem sao. Chưa kịp định vị đã tá hỏa, giật mình họ có cả một Vila trên 500 mét vuông sừng sững ga ra ô tô, sân vườn, bể bơi, ao cá, phòng tập thể hình, mát sa, studio…nhà cửa đẹp đẽ, khang trang, hiện đại hơn nhà mình đến “mấy chục chương”.
Còn nhiều lời khen nữa, nhưng thôi chẳng kể ra đây làm gì.
Bây giờ những lúc rỗi rãi lẩn thẩn ngồi nghĩ lại mới hay, chỉ vì tin vào mấy lời khen ấy mà suốt mấy chục năm qua tôi đâm yên vị, ung dung tự tin ở mình mặc cho sự đời xoay vần, trôi chảy. Vì thế đến bây giờ cái gì mình cũng chỉ ở mức thường thường bậc trung. Nghĩ đi, nghĩ lại thì thấy thế cũng phải thôi, tự mình mà ra thế, chẳng có gì oán trách.
Nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi 1.6, tôi chỉ có đôi lời tâm sự đơn giản với các cháu nhà mình như thế.
Có nên tin lời khen không nhỉ?.

Phạm Vĩnh Thắng


XUY NGHĨ TẢN MẠN VỀ BLOG GĐ - PV

XUY NGHĨ TẢN MẠN VỀ BLOG GĐ - PV
Blog GĐ- PV ra đời đến nay đã gần nữa năm (23/12/2006-30/5/2007), tuy chưa có cuộc điều tra chính thức nào để phỏng vấn ý kiến của những thành viên thuộc dòng họ Phạm Vĩnh nhận xét về Blog trên, nhưng qua nhiều bài viết đã đăng trên Blog này, hoặc qua nhiều lần mail trao đổi giữa các thành viên, sơ bộ thấy có hai vấn đề nổi bật đáng quan tâm :
a/ Tên Blog là chung của dòng họ PV xuất phát từ ngôi nhà 53 Lãn Ông sao hầu như chỉ có con, cháu chắt chi Cụ Phạm Vĩnh Quang tham gia ?
Nhớ lại những ngày đầu tiên khi ra đời, trên Blog đã có nhiều thành viên thuộc các chi khác từ trong và ngoài nước tham gia, sau thưa dần, mặc dù đã có giải thích, hướng dẫn.Ở đây không phải lỗi của những người sáng lập, và cũng không nên tìm hiểu thêm những lý do chủ quan và khách quan của các thành viên ngay trong chi Cụ Quang và các chi khác chưa tham gia. Nếu các chi khác chưa tham gia thì một chi thường xuyên tham gia cũng có tác dụng duy trì và tên Blog cũng vẫn nên giữ nguyên . Cuộc sống luôn luôn vận động với biết bao mục tiêu và tất nhiên sẽ có vô vàn lý do. Điều quan trọng là không có sự ép buộc, vì bản chất Blog như là một diễn đàn nhỏ mang tính tự do và tự nguyện. Tuy vậy đến nay Blog GĐ-PVvẫn tồn tại, và cần biểu dương những Blogger tích cực, trước hết là các cụ thuộc diện các bô lão đã về hưu như các Ô.Phạm Vĩnh Ngọc, Phạm Vĩnh Thắng ...các Bà Kim Anh, Kim Nhu và nhiều cháu, chắt nữa ..
b/ Trong hoàn cảnh trên Blog GĐ-PV có tác dụng gì và nên duy trì và phát triển như thế nào ?
Giải đáp đầy đủ câu hỏi này quả thực khó trả lời ngay, vì nó phụ thuộc vào sự nhiệt tình của từng thành viên khi thấy được mặt tác dụng của Blog, mặt khác cũng cần một thời gian để có thêm người tham gia .Tuy vậy để cho Blog ngày càng hấp dẫn hơn, cần thêm những chủ đề mới, trang bị thêm những kỹ thuật upload bài và ảnh, kỹ năng viết bài dựa trên cơ sở người biết truyền lại kinh nghiệm cho người chưa biết, để việc tham gia Blog được nhiều hơn. Khi mỗi người tự mình “thao tác “được, sẽ thấy thích thú, và ham mê như Bác Thắng nay đã thành thạo việc Post bài và ảnh lên Blog, chưa nói là đã qua học lớp báo chí , nên nội dung bài viết có nhiều ẩn ý và nay trở thành một Blogger tích cực.Đáng biểu dương các bác nữ như Bác Kim Anh thời gian đầu còn chịu khó gửi bài qua bưu điện từ HN vào SG đề nhờ đăng, nay đã tự mình làm được, rồi tiếp theo các Bác Nhu và Lan cũng đã quen dần Blog ...Gần đây nhiều bài viết của Bác Nhu trên Blog rất hay cả về chủ đề và hành văn. Để không làm ảnh hưởng đến tính chất tự nhiên, thoải mái của Blog , chúng ta kiên trì động viên các thành viên khác còn chưa xem hoặc chần chừ hay chưa quan tâm góp bài viết lên Blog, đáng tiếc số đông lại là lớp trẻ, những người suốt ngày say sưa làm việc hay chơi game trên PC, nên xuy nghĩ thêm ? Hiện nay Admin của Blog
(Tuấn Minh )quá bận, nên chưa kịp thay vài phần cũ như mục giới thiệu Ô Vĩnh Ngọc hát bằng ông Ô. Vĩnh Hải hát, hay mục thay ảnh đẹp nhất trong tuần... nên người xem cảm thấy cái mới cũa Blog chưa được thể hiện kịp thời. Đó cũng là một việc phải sớm khắc phục, bằng phương pháp đơn giản là sớm ra Hướng dẫn thao tác và sử dụng Blog phần 2 (Tuấn Minh đang chuẩn bị ), để có người hỗ trợ TM. Khách quan mà nói so với nhiều Blog hiện có ở VN, Blog –GĐ PV còn nhiều mặt cần bổ xung, nhưng việc trang trí sao cho hình thức của Blog trở nên đẹp, viết bài sao nội dung ngày càng hay, chưa phải là trọng tâm chính.lúc này,vì mục tiêu trước mắt Blog của chúng ta là tạo ra một sân chơi chung lành mạnh, là nơi để thông tin kịp thời những sự kiện mới trong từng gia đình, từng chi hay trong dòng họ, là nơi để bầy tỏ cảm nghĩ ,cảm xúc, là nơi để trao đổi tâm tư, thậm chí có thể sả tress, hay tranh luận và trao đổi kiến thức về xã hội, về gia đình hay các chủ đề khác các như kiến thức tiêu dùng, sức khỏe và có thể cả kinh doanh…Bộ trưởng tài chính Mỹ Henry Paulson trong một lần đến nói chuyện ở Trường Đại Học KTQD Hà nội ngày 8/9/2006 đã phát biểu với các sinh viên “ Quan điểm của tôi là có rất nhiều điều quan trọng hơn tiền và rất có giá trị đó là kiến thức.Có thể đặt ra mục tiêu kiếm tiền trong giai đoạn ngắn, nhưng đừng quên mục tiêu học hỏi, trau dồi kiến thức cho cả cuộc đời “( trích dẫn này không hề có ẩn ý gì , mà nêu ra ở đây để tham khảo, vì trong cuộc sống do hòan cảnh , có nhiều người cả cuộc đời vẫn phải mưu sinh, nhưng cũng có rất nhiều người nghèo ở VN vẫn hạnh phúc không phải vì có nhiều tiền)

Theo cảm nghĩ của tôi thì Blog của chúng ta đã đạt và chưa đạt được ở hai khía cạnh chính sau :
a/ Về mặt định tính : Blog bản chất là nhật ký điện tử cá nhân hay nôm na là web cá nhân, nhưng chúng ta đã cùng nhau xây dựng dựng thành Blog chung cho gia đình hay dòng họ, đó là ý tưởng mới .
Nhiều ảnh đẹp mang tính thời sự hay những bài viết tuy có thể chưa hay,chưa đúng văn phạm, nhưng đẵ cung cấp
những thông tin nóng bỏng trên Blog , như bài viết về nguồn gốc họ Phạm xuất xứ ở 53 Lãn Ông của Ô. Ngọc rất có giá trị cho các con cháu biết về nguồn gốc của mình , hay chỉ đơn giản như thống kê các ngày sinh, ngày giỗ của các thành viên họ hàng cũng rất giá trị vì sưu tầm công phu, hay những bài viết phản ảnh kịp thời những sự kiện cả vui lẫn buồn trong từng gia đình,của từng chi hay trong họ hàng để mọi người ở trong và ngoài nước có thể cảm nhận ngay trong thời gian rất ngắn, tuy xa cách về không gian,nhưng vẫn thấy gần gũi nhờ công nghệ Internet ( mà trong quyển sách nổi tiếng “ Thế giới phẳng “ của nhà báo Friedman đã đề cập đến).Về kỹ thuật nhiều khi các thành viên chỉ chú ý xem bài hay ảnh, đôi khi thấy chưa hay thì nản xem tiếp, mà quên là chưa thấy hết cái hay của Blog chúng ta do TM đã thiết kế , là đã có những Link đến các bài báo hay đã đăng trên báo viết hay báo mạng, thậm chí các bài viết hay cả trên BLog GĐ-PV, hay những trang web hay khác ( bố trí ở lề trái trang chủ, mà chỉ cần một cú Click vào tên là hiện ra ngay bài báo hay trang web đó ) .Hơn thế nữa dưới mỗi bài viêt sau khi đăng (Post ) có sẵn ký hiệu để người khác khi xem có thể góp ý hay sửa ngay online .Ngoài ra khởi sự chỉ có một người viết thì không thể hình thành Blog chung, do nhiều người cùng viết thì tính cập nhập của Blog sẽ thường xuyên hơn, tất nhiên “ những câu chuyện mang bản sắc quá riêng" thì nên để dành cho Blog cá nhân của từng thành viên. Hiện nay chúng ta chưa biết có bao nhiêu dạng Blog chung đã có ở VN, báo chí đã đề cập đến trang web mới gần đây là : www.webgiadinh.com… như vậy sân chơi này trong một tương lai gần sẽ mở rông để dòng họ này có điều kiện biết về dòng họ kia trên đất nước VN thân yêu có rất nhiều dòng họ khác nhau và biết đâu lại có liên quan với nhau, sẽ giúp chúng ta có điều kiện trao đổi và học tập lẫn nhau, để hoàn thiện Blog GĐ-PV ngày càng hoàn thiện hơn.
Ở đây không hề phủ nhận tính phong phú và tác động muôn vẻ của Blog cá nhân .Kể từ Blog đầu tiên ra đời năm 1994 của Justin Hall ( Mỹ ), đến thuát ngữ Weblog do Jorn Barger đặt ra năm 1997, hay “We Blog “ của Peter Merholz ,đến nay đã có nhiều dạng Blog khác nhau phụ thuộc vào ý đồ mà các tác giả muốn thể hiện như vlog ( Blog có các video clip), linklog (Blog có các đường link đến các trang web hay mà Blog của chúng ta đã có),moblog ( blog viết trên thiết bị di động) v.v…Theo tôi nghĩ Blog cá nhân chỉ hay khi có nhiều fan truy cập, thì cá nhân ấy ắt hẳn cũng phải là những nhân vật “ Người đượng thời”. Nếu theo dõi thì Blog đã là công cụ mà các nhân vật chính trị đã sử dụng (các nguyên thủ quốc gia , như Tổng thống Iran), các nhà kinh tế cũng đã sử dụng (như Blog của các CEO- Giám đốc điều hành của các công ty hàng đầu trên Thế giới, trong đó nổi tiếng là Blog của Bob Lutz- PCT Tập Đoàn General Motors Mỹ), của các văn nghệ sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước ( như blog của nữ diễn viên kiêm đạo diễn trẻ Từ Tịnh Lôi- TQ ). Gần đây giới trẻ VN rất say mê đọc Blog của Joe ( tên thật là Joseph Ruelle) một chàng trai Canada nói sõi tiếng Việt, và biết khai thác cái hay của tiếng Việt sau khi du lịch VN, do yêu VN mà ở lại, hiện là MC một show của VTV.Lưu ý chúng ta có thể tìm thấy ngay một số Blog hay mà TM đã lựa chọn ở Mục Blog hay ở lề trái trang chủ để tham khảo.

b/ Về mặt định lượng chúng ta cần suy nghĩ đánh giá khách quan của các Công ty theo rõi đánh giá về Blog GĐ-PV .
Cách đây vài tháng Blog GĐ-PV xếp hạng quanh thứ 1tr5, đến ngày 31/5/2007 tụt xuống hạng thứ 3,023,089, link với server chủ của Blogger.com là 80298 ( chưa chắc là số lượt truy cập) Tuy về đánh giá chung ( Review) vẫn được xếp hạng 4 sao 5. Còn số lượng người trong dòng họ truy cập mới đạt con số nhỏ bé là 1276 lượt ( theo blogpatrol.com).Chúng ta mới tham gia vào sân chơi này còn nhiều điểu chưa rõ về các tiêu chuẩn đánh giá chất lượng của một Blog , thí dụ căn cứ vào những số liệu trên thì thứ hạng dù là ở 1tr5 hay 3tr là trên tổng số bao nhiêu Blog chung hay riêng, của riêng nước VN hay khu vực hay thế giới ? rồi Rank link hôm nay là 80298 ý nghĩa là gì ? Hiện nhiên điều tồn tại mà chúng ta phải để ý quan tâm là Blog đang bị tụt hạng , đáng buồn là số người ngay trong dòng họ Phạm Vĩnh truy cập Blog còn ít , trung bình một ngày khoảng 7 lượt/ngày Hướng cải tiến ra sao đây, đó là câu hỏi đặt ra cho tất cả các thành viên muốn duy trì Blog GĐ-PV lâu dài.
Cuộc thi “ Tìm ngôi sao Blog 2007” tại Tp HCM vào ngày 16/11/2006 do Công ty Giải pháp doanh nghiệp An Thành kết hợp với Nhà Văn hóa TN TpHCM đồng tổ chức , đã treo giải thưởng ngôi sao vàng là 6 triệu đồng, sao bạc là 3 triệu đồng. sao đồng là 2 triệu đồng với tiêu chí là Blog có chủ đề sáng tạo, hấp dẫn, mang tính thời sự, thu hút nhiều độc giả, có ảnh hưởng đến cộng đồng, hành văn mạch lạc,hình ảnh phù hợp ( xem các trang web: www.ngoisaoblog.com hay http://blog.izday.com).Tuy cuộc thi trên là chỉ dành cho Blog cá nhân, còn thi Blog chung chưa có.Cá nhân tôi nghĩ để Blog chung của chúng ta muốn vươn lên được thì cần trao đổi thêm :
- Lớp già vẫn nên cố ghắng tham gia vì có nhiều vốn sống và thời gian, nhưng cố gằng thêm chủ đề mới .
- Vận động lớp trẻ còn đang ngủ ( biện pháp ra sao đây ?)
- Tăng thêm việc Hướng dẫn kỷ thuật về Blog
- Có nên có Ban biên tập không ?

- Có biện pháp thống kê động viên và thưởng ?
Báo chí cũng nói nhiều đến Blog đen, blog xấu., thậm chí theo Cty quản trị mạng ScanSafe ( Mỹ )còn báo động là 80% Blog hiện nay ( ở mỹ hay trên thế giới ? ) là Blog đen ( bao trùm cả hai ý là sex và spam ). Blog của chúng ta không thể là đen, nhưng khi đã gia nhập mạng thì cũng nên đề phòng Virus tấn công , và cũng cần thận trọng về cung cấp thông tin khi public lên mạng
Vài dòng tản mạn xuy nghĩ về Blog chúng ta, mới quí vị cùng trao đổi.
P.V.D

Ảnh kỉ niệm

Chúc mừng kỉ niệm ngày sinh nhật cháu Phạm Tuấn Phương và Bác Đỗ Kim Chi, giới thiệu ba bức ảnh được công bố lần đầu tiên.
Họp mặt vui vẻ tại nhà 19b Hạ Hồi (bác Chi và cháu Phương lần ra thăm HàNội 1995)

Mùa hè Italia(khu thành cổ)

Trước cửa Hoàn Môn Rôma
Phạm vĩnh Thắng

MẤY LỜI GỬI TỚI TÚ PHÊ
( 29 – 5 – 2007 )

Tú Phê gần tuổi bốn mươi
“ Thuyền “ còn kén gió, “ biển “ khơi xa vời ?
Bao năm sống giữa Đô Thành
Hành nghề Kiến trúc, tiền thu dư thừa
Nhưng vì cứ mải nhìn lên
Sân sau chẳng có, bây giời nằm không ?
Ngày xưa các cụ có câu :
Tiền vào nhà trống...,” gió “ hù mất tiêu
Vừa đây có tới Bình Dương
Tìm nơi cố định, " lần " đường ra khơi
Nhưng rồi vẫn chẳng ra đâu
Quay về thành phố, bây giờ tính sao ?
Tính sao ?, cũng chẳng làm sao
Cứ làm việc nhỏ, dần dần tiến lên
Bao giờ việc lớn đến tay
Tập trung sức lực, ta liền ra tay
Bây giờ còn rỗi tìm ngay
Bến đậu vũng chắc cho thuyền ra khơi
Buồm căng, sóng lượn ngoài khơi
Ở đâu đất tốt, chim lành đậu ngay !
Kiên trì, quyết chí hàng đầu

Bình tâm, nhẫn nại, thành công đến gần

( Đây chỉ là một ý để tham khảo )

Có nhất thiết phải "Cố lên mọi người ơi"?

Có nhất thiết phải "Cố lên mọi người ơi"?

Trên Blog ngày 22.5.2007, Tuấn Minh đã kêu gọi “Cố lên mọi người ơi” bầy tỏ mong muốn mọi người hãy dấn lên, sau khi Blog nhà mình được một công ty nào đó đánh giá tụt mất 500.000 bậc sau 3 tuần trong bảng xếp hạng của họ (mới đây trong một thư gửi cho tôi, bác Di cũng đề cập Blog đang xuống cấp).
Thực sự tôi cũng chẳng hiểu hết giá trị lời đánh giá này đến mức nào (ngay cả khi có được tăng lên 500.000 bậc cũng vậy). Liệu có giông như khi ta được thưởng huân chương, huy chương nhà nước ban tặng không? Hơn nữa tôi cũng chẳng hiểu tiêu chí đánh giá của họ ra sao, để mà còn biết đường có nên phấn đấu hay không.
Điều tôi quan tâm mục đích Blog này để làm gì, để thông tin hay là để được khen, để có tiếng vang.
Tôi nghĩ ta nên cố gắng là một Blog tốt, trước hết phải là một Blog sạch về nội dung và đẹp về hình thức. Theo đó Blog 53 phải là một Blog có nội dung gia đình, dòng họ. Ở đó mọi thành viên có thể trao đổi thông tin về nhiều vấn đề, đặng giúp nhau tốt hơn trong cuộc sống.
Một điều tối quan trọng là làm sao cho Blog sống được lâu, chớ có đầu voi đuôi chuột. Tôi nhớ đến lời dạy của bậc lãnh tụ, đại ý là sinh ra đã khó, giữ được lại còn khó hơn.
Quả đúng thế, ta hãy làm sao đươc như lúc ban đầu sao mà khí thế vậy, biết bao ý tưởng được đặt ra, bao nhiêu biện pháp nghe có vẻ khả thi, bao nhiêu lời động viên, nhiều đề tài sôi nổi, hào hứng tràn ngập trên Blog 53. Nhưng rồi thưa dần người viết, đề tài thì nghèo nàn, phản ứng của người đọc cũng thưa thớt…
Nếu cư tiếp tục như vậy, liệu có tồn tại được lâu?
Ta nên biết và thông cảm ai cũng có kế mưu sinh, ai cũng có hoàn cảnh riêng. Mỗi người có công việc bận rộn theo mục đích của riêng mình. Không ai bận, mà cũng chẳng ai rỗi rãi giống ai.
Vì thế khó có thể nói người này bận, người kia rỗi. Mà chỉ có thể nói được một điều nếu cùng nhau thống nhất đúng về mục đích của Blog này, thực sự có lòng quan tâm đến Blog thì không bao giờ bận cả và thế là Blog sẽ có cơ tồn tại được lâu hơn.
Nếu cùng đồng lòng với khái niệm như thế, mọi việc sẽ tiến triển đều đều, cần gì phải “cố lên mọi người ơi!” để lấy bậc cao của một cái công ty nào đó, mà nếu không có họ ta vẫn có thể làm tốt hơn nếu ta muốn.

Phạm Vĩnh Thắng

CHỊ DÂU TÔI

Ngày 26.5.1941 cách đây 66 năm, tại Hà Nội chị dâu tôi Đỗ Thị Kim Chi đã cất tiềng khóc chào đời.
Sinh ra trong một gia đình trí thức Hà Nội gốc, được ảnh hưởng rất nhiều từ truyền thống giáo dục gia đình theo nề nếp xưa. Là chị cả trong một gia đình có tới 5 chị em gái và một cậu con trai út, chỉ duy có mình chị là nối nghiệp cha đi theo ngành y, nay là Tiến sỹ Y khoa chuyên ngành tim mạch, tốt nghiệp tại nước Đức.
Ông cụ thân sinh ra chị là bác sĩ Đỗ Xuân Dục, thuộc lớp trí thức đầu tiên, nổi tiếng của Hà Nội thời trước cách mạng. Ông đã từng có bệnh viện tư, sau này làm Phó Giám đốc chuyên ngành bệnh viện Bạch Mai cho đến khi nghỉ hưu.
Chị Chi không chỉ là chị dâu cả, mà còn là người bạn có ảnh hưởng đặc biệt đối với tôi nhất là trong những năm tôi phải nằm điều trị tại bệnh viện. Tuy tôi hơn chị 2 tuổi, nhưng ở chị tôi nhận được những sự thông cảm, an ủi động viên tư vấn giúp tôi cả về tâm lý, lẫn bệnh lý trong một ca mổ phức tạp, mà tôi đã phải cố gắng vượt qua trong nỗi hoang mang và lo sợ.
Trước khi lấy anh Phạm Vĩnh Di, chị Chi và tôi là bạn học đồng khóa tại trường Trưng Vương, Hà Nội, ngôi trường nữ duy nhất và có truyền thống lâu đời của Thủ đô ta.
Sau này trong những lần gặp gỡ bạn bè vào những dịp hội hè, hay trong các dịp họp mặt hội lớp, hội trường khi gặp lại chị các bạn tôi đều ngạc nhiên vì so với tôi chị trẻ trung, năng động và quyết đoán hơn tôi nhiều. Ở chị vẫn còn đó nét duyên dáng, sự lịch thiệp, tinh tế của người con gái Hà Nội do vậy nhìn chị trẻ hơn cái tuổi 66 nhiều.
Tuy được sinh ra trong một gia đình đông con, nhưng khi về làm dâu trưởng gia đình tôi, chị cũng phải có nhiều cố gắng để thích nghi với gia đình chồng có tới 9 người con. Chị đã có sự quan tâm tới tất cả anh chị em, dâu, rể trong gia đình tạo nên một sự hòa thuận thân thiết.
Cũng như mấy nàng dâu khác trong nhà có nhiều cố gắng trong lĩnh vực chuyên môn của mình, chị đã nỗ lực học tập phấn đấu trở thành bác sĩ chuyên khoa cấp 1,2. Sau này đi tu nghiệp nhiều năm tại nước Đức, trở thành Tiến sỹ chuyên nghành Tim. Có thời đã từng là Trưởng Khoa Tim Mạch bệnh viện Hữu nghị Việt Xô, một bệnh viên đầu ngành lớn của cả nước, chuyên chữa trị cho các cán bộ trung cao cấp của Trung ương và địa phương.
Chịu nhiều ảnh hưởng về học vấn và cách thức giáo dục của bố mẹ, hai cậu con trai của chị đều đã trưởng thành và tốt nghiệp đại học. Cũng như tôi chị không có con gái, nên tôi và chị đều rất yêu quí con dâu, coi chúng như con đẻ của mình. May sao con dâu trưởng của chị là cháu Lê Bạch Hoa đã đền đáp lại tấm lòng của bố mẹ chồng, chăm chỉ làm trọn nghĩa vụ của người con dâu, nay cùng chồng đã trở thành doanh nhân đầy triển vọng, với sự tư vấn của chú Phạm Vĩnh Tiến nay cháu là Giám đốc điều hành Trung tâm phát triển trí tuệ IDO, một trung tâm giáo dục nhằm phát triển trí tuệ cho trẻ em đang có tiếng vang tại TP.Hồ Chí Minh.
Nhân kỉ niệm 66 năm ngày sinh của chị Đỗ Kim Chi, tôi viết mấy dòng này gửi tới chị lời chúc tốt đẹp nhất. Mong muốn chị tiếp tục làm trọn trách nhiệm của một người vợ, người mẹ như đã từng làm trong hơn mấy chục năm qua kể từ ngày kết hôn với anh trai tôi Phạm Vĩnh Di, để gia đình ngày càng phát triển, hạnh phúc hơn nữa.

Phạm Kim Nhu

Chỉ là để tham khảo

Chỉ là để tham khảo
Lời nói đầu:
Ngày 15.5.2007, trong phần kết bài viết Hai cách cảm nhận trước một sự kiện tôi đã viết:”Từ đó tôi càng biết nhìn nhận mọi việc một cách thực tế hơn, hóa ra bất kì việc gì cũng sẽ được cảm nhận từ hai phía, với mình sẽ là cực kì vĩ đại (hoặc là cực kì bé nhỏ), nhưng với người khác có thể sẽ là cực kì nhỏ bé ((hoặc là cực kì hùng vĩ).
Triết lý đạo Phật và Khổng Tử, hình như cũng dạy như thế.
Theo triết lý đó, có lẽ cảm xúc cuộc đời sẽ được điều tiết chăng?"
Hôm nay đọc được bài “Bạn thôi than vẫn, đời sẽ đẹp hơn”, tôi cảm thấy có vẻ na na giống như những ý nghĩ của tôi vừa nêu trên đây. Vì thế tôi xin dẫn ra đây bài viết này, cũng cần phải nói rõ việc làm này không nhằm nói về tôi, về bất cứ ai, chỉ duy nhất là để chúng ta cùng tham khảo..

Bạn thôi than vãn, đời sẽ đẹp hơn
21/05/2007 16:27
Nếu đêm nay bạn thấy khó ngủ, hãy nhớ đến những người vô gia cư không có đến một chiếc giường để nằm xuống nghỉ ngơi.

Nếu bạn bị kẹt xe, đừng thất vọng. Trên thế giới này còn có những người mà lái xe là một mơ ước xa vời.

Nếu bạn có một ngày tệ hại ở cơ quan, hãy nghĩ đến người đã không có việc làm ba tháng nay.

Nếu bạn thất vọng vì quan hệ với người yêu đang xấu đi hãy nghĩ đến người chưa từng biết đến cảm giác yêu và được yêu.

Nếu bạn thấy buồn vì ngày cuối tuần đã hết, hãy nghĩ đến người phụ nữ ở một nước thuộc thế giới thứ ba phải làm việc mười hai giờ một ngày, bảy ngày một tuần, để kiếm được 9 USD nuôi sống gia đình.

Nếu xe của bạn bị hỏng, bạn phải đi bộ hàng dặm đường, hãy nghĩ đến những người tàn tật cả đời mong ước có một cơ hội được đi bộ như bạn.

Nếu bạn soi gương và thấy một sợi tóc bạc mới, hãy nghĩ đến bệnh nhân ung thư đang trong quá trình trị liệu - họ hằng ao ước có một mái tóc để xem xét có sợi tóc trắng nào hay không.

Nếu bạn thất bại và tự hỏi: cuộc đời này còn có ý nghĩa gì, mục đích của ta là gì, hãy nghĩ đến những người không thể sống đủ lâu để có cơ hội hỏi những điều như vậy.

Nếu bạn là nạn nhân của sự nhỏ nhen, cay độc của người khác, nếu bạn bị lờ đi hay không được tin tưởng, hãy nhớ, mọi thứ có thể còn tồi tệ hơn: bạn có thể chính là những người hẹp hòi, độc ác đó.

Theo Thế Giới Mới/Vnexpress

Cố lên mọi người ơi...

Cố lên mọi người ơi...
Blog của chúng ta đã tụt gần 500.000 bậc trong 3 tuần gần đây nhất. Đây là điều tất yếu nếu chỉ có các bác và các chú tham gia blog, còn các bạn trẻ thì không vì quá bận. Bản thân tôi cũng rất bận đến mức không ghé blog gia đình suốt hơn tháng nay. Không biết làm sao cải thiện tình hình đây?

Sau khi đọc hàng loạt bài của các bác các chú về những kỷ niệm cũ, cháu nghĩ sẽ hay hơn nếu các chú có thể xác định những nơi mình đã từng sống, đã đi qua trên Google Earth, rồi đưa lên blog cho mọi người xem. Thú vị lắm nhé! Google Earth có thể download và sử dụng miễn phí tại đây.

TỰ SỰ: Hai cách cảm nhận trước một sự kiện.

Ngày 10.5.2007, trong bài viết trên Blog của bác Kim Anh "Những ngày sinh nhật ttrong tháng 5" và tiếp đến tối nay 14.5.2007 hai bác trưởng thứ Di, Ngọc cũng đã có đôi lời chúc mừng nhân kỉ niệm ngày sinh nhật của cháu Phạm Toàn Thắng.
Tôi còn nhớ cách đây 32 năm, ngày 15 tháng 5 năm 1975, cả Hà Nội tưng bừng cờ hoa. Tối hôm đó hồ Hoàn Kiếm rực rỡ trong đêm pháo hoa tràn đầy mầu sắc của lễ chào mừng ngày toàn thắng 30.4.1975, nước nhà thống nhất.
Cũng đêm đó Phạm Toàn Thắng chào đời.
1-Đúng 23h25 phút ngày 15.5.1975, chuông điện thoại réo liên hồi, rồi cả nhà Hạ Hồi vui mừng khôn xiết khi từ nhà hộ sinh 167 Phùng Hưng báo về một tin vui “mẹ tròn con vuông, một cháu trai đã được sinh ra”.
Bố mẹ vợ tôi, các dì, các cậu nhất là các dì mừng lắm, chuyện trò râm ran tới sáng về đứa cháu ngoại mới sinh (cháu đầu tiên của cả nhà bên vợ).
Góp thêm vào niềm vui ấy là sự trùng hợp lý thú ít người để ý, đó là 30 năm trước vào năm 1945, bố cháu cũng đã được sinh ra tại đúng nhà hộ sinh ấy.
2-Gần như tức khắc tôi phóng xe xuống Lãn Ông, háo hức báo tin cho bên nội biết là tôi đã có con trai nối dõi. Khi tôi đang thao thao với đầy cảm xúc, các cụ chỉ hỏi mấy câu ngắn gọn đại ý là: “sinh rồi à, con trai, mấy cân…v..v…” rồi lại tiếp tục giấc ngủ bị dở dang. Chẳng có vẻ gì là vui sướng tột độ, như cánh Hạ Hồi bên nhà vợ.
Trên đường ra về vẫn còn đó những chùm đèn xanh, đỏ, tím, vàng…treo lủng lẳng trên cây, như những quả chín nhiều mầu sắc, rủ bóng xuống Hồ Gươm lung linh. Vừa đi, vừa ấm ức 29 năm nay tôi mới có được một cái tin “hot” như thế, mà các cụ nhà mình chẳng háo hức như tôi tưởng.
Khi đã nguôi nguôi, tôi mới chợt nhận ra là vào lúc đó bên nội cũng đã có đến đúng một tá cháu nội, ngoại (Hồng Vinh, Hồng Phương, Anh Tuấn, Tuấn Minh, Tuấn Phương, Chiến Dũng, Ngọc Cường, Phi Nga, Ngọc Khanh, Đình Hiệp, Minh Nguyệt và Phương Nga…). Thì ra đã từng chứng kiến ngần ấy giây phút giống như tôi lúc đó, cảm xúc cũng đã quen và đã được tiết chế, nên mới như thế.
Vì thế mà chuyện trở thành bình thường, rồi nỗi ấm ức cũng vơi đi. Nhưng sự thật ấy thì vẫn còn đó, đã trở thành một kỉ niệm lưu mãi cho tới tận bây giờ.
Từ đó tôi càng biết nhìn nhận mọi việc một cách thực tế hơn, hóa ra bất kì việc gì cũng sẽ được cảm nhận từ hai phía, với mình sẽ là cực kì vĩ đại (hoặc là cực kì bé nhỏ), nhưng với người khác có thể sẽ là cực kì nhỏ bé ((hoặc là cực kì hùng vĩ).
Triết lý đạo Phật và Khổng Tử, hình như cũng dạy như thế.
Theo triết lý đó, có lẽ cảm xúc cuộc đời sẽ được điều tiết chăng?

Phạm Vĩnh Thắng
(Ảnh trên chụp tại sân vận động AC MiLan, Italia)


CHÀO NGÀY
15 - 5 - 07


. . Phải đâu đưa đẩy cháu vào
Ân công truyền lại biết bao nhiêu đời

Chắt tôi còn phải chờ thời

Ngoài 30 tuổi đường đời vinh quang Phải chăng cụ Trương thị Hảo đã đoán đúng ?

Sau khi lọt lòng, cậu đa tham gia giao thông bằng phuơng tiện cơ giới đường bộ

Ảnh chụp ở chùa Keo Thái Bfnh 2007, tại Roma 2004

Ảnhr tư liệu

Xin giới thiệu mấy bức ảnh tư liệu hiếm quí còn lưu giữ được về chuyến đi lịch sử của hai bác Di Chi tại Italia (6.2004)
Hai bác cháu tại đấu trường cổ Roma
Đón bác Di Chi và bà ngoại tại sân bay Roma
Đêm hè Roma

Phạm Vĩnh Thắng

CHÚC MỪNG SINH NHẬT TOÀN THẮNG

CHÚC MỪNG SINH NHẬT TOÀN THẮNG
Chào mừng ngày sinh nhật lần thứ 32 của cháu PHẠM TOÀN THẮNG ( 15/05/1975-15/05/2007), con trai quí của Ông Phạm Vĩnh Thắng và Bà Lê Quang Minh.Từ những ngày xa xưa thường gặp cháu còn nhỏ ở Hạ Hồi, sau hơn 30 năm, rất ngạc nhiên khi thấy cháu đã trở thành một cán bộ triển vọng của ngành quan hệ quốc tế của nước nhà. Nhân dịp này chúc cháu luôn luôn phấn đấu noi gương Ông, Bà. Cha, Mẹ để trở thành một cán bộ ngoại giao tài đức vẹn toàn , trong bối cảnh nước ta đã là thành viên chính thức của WTO , nhiều cơ hội giao lưu và hội nhập quốc tế đã và đang mở ra, đòi hòi những trọng trách mới cho các cán bộ đối ngoại . Nhiều kỷ niệm về tài tổ chức và sự tháo vát của cháu khi có dịp sang thăm nước Italy còn đọng lại trong ký ức của các bác, khi cháu còn công tác tại ĐSQ nước CHXHCN Việt Nam tại Rome. Một lần nữa chúc cháu thành đạt và hạnh phúc.
Bác Vĩnh Di& Kim Chi

Hai ảnh trên gợi chúng ta nhớ đến cái gì ?
Nhìn vào ảnh thứ 2 bên phải các bạn trẻ có biết, thời bao cấp : Tiêu chuẩn lương thực hàng tháng, được phân ra mấy hạng sau : 10kg,13kg,15 kg,18kg, 24 kg . Lương thực không có nghĩa là gạo 100% mà kể cả lương thực phụ như : Ngô, Khoai, sắn, bo bo, mỳ sợi, mỳ bột, bánh mỳ, ( Tỷ lệ độn phụ thuộc vào lương thực phụ được cấp và khả năng cung cấp ) Nhìn vào hàng chữ ta thấy rõ Ban Khoa giáo TW = 13kg như vậy không ai khác đây là tiêu chuẩn gạo hàng tháng của chú Tiến nhà ta .
Với tiêu chuẩn này, các bạn trẻ cho rằng các vị tiền bối ngay xưa chắc sung sứong lắm, gạo ăn hết những 13kg , bây giờ ai ăn hết số gạo đó trong 1 tháng ? Các bạn hãy nên hỏi chuyện ông bà, cha mẹ, chú bác để các vị đó nói cho các bạn nghe 1 thời . . .gian khổ nhung rất vinh quang
Thời đó có 1 câu thành ngữ " Buồn như mất sổ gạo "
Tôi cũng chẳng nhớ đuợc đến bao giờ thì ta không phải ăn độn và đến bao giờ gạo không cần mua gạo theo sổ, xin mách giùm cho tôi
Năm 1962 trong chuyến đi kiểm tra đường 12 cũ ( Đường Mai sơn - Sông Mã - biên giới Lào ) tôi đến Hạt Nà Hạ, anh em ở đây được ăn độn với đỗ nho nhe ( Đậu đen lẫn đậu đỏ hạt bé ) với tỷ lệ 50%, bữa đầu ăn rất thích thú, xong dần dần không chịu được, nhất là khi chan canh . . .

Giới thiệu ảnh tháng 4

Giới thiệu ba bức ảnh bác Di vừa gửi từ TP. Hồ Chí Minh
Ảnh 1: Ngày 30.4.2007, bạn bè vui kỉ niệm sinh nhật cháu Phạm Gia Minh
Ảnh 2: Bên Tháp Chuông chùa Keo, Thái Bình (tháng 4.2007)Ảnh 3: Trung tâm suối nước khoáng nóng, khu du lịch dưỡng sinh Kênh Gà, Ninh Bình (người thứ ba từ trái sang phải là ông Tâm, Giám đốc khu du lịch)Phạm Vĩnh Thắng

Kỳ II: Những ngày sinh nhật tháng 5

Kỳ II: Những ngày sinh nhật tháng 5
Mở đầu tháng 5 là sinh nhật cháu Phạm Ngọc Ly (4/5), con gái rượu của vợ chồng Ngọc Cường-Bích Uyên, chắt của hai Cụ Quang-Yến đã tròn 12 tuổi. Bước sang tuổi 13 đã là thiếu nữ duyên dáng, lại học giỏi, đàn hay, chắc chắn là cháu ngoan của Ông Bà nội Ngọc-Phi. Cháu còn tiến hơn nữa với môi trường học tập ở nước ngoài từ bé lại sống gần cha mẹ (điều mong ước của học sinh đi du học nước ngoài).

Giữa tháng 5 là sinh nhật cháu Toàn Thắng của Ông Bà (15/5). Là chắt duy nhất được Cụ ngoại làm thơ mừng, vừa dịp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Sinh trong tháng 5 có nhiều ngày kỷ niệm, chắc chắn cháu không quên ý nghĩa của những ngày lịch sử đó (30/4, 1/5, 7/5, 19/5, ...). Mong Toàn Thắng sẽ thể hiện là nhà ngoại giao xuất sắc tương lai, là thành viên tích cực tham gia các công việc chung của dòng họ, chuẩn bị có "nhà vườn mát mẻ" hơn như Cụ tiên đoán.

Cuối tháng 5 là sinh nhật của hai mẹ con cô Kim Chi và Tuấn Phương (26/5 và 29/5). là sự kết hợp hài hoà - có thể tổ chức sinh nhật chung, đồng thời mẹ Chi là người hiểu con út nhất (như các bà mẹ khác).

Kim Chi có thành tích đáng nể trong học tập và công tác, thái độ làm việc nhẹ nhàng và tận tình với đồng nghiệp, bệnh nhân, giữ được y đức truyền thống của ngành và gia đình. Là cố vấn duy nhất về tư vấn sức khoẻ của chi Cụ Quang, nhiều năm đã theo dõi sức khoẻ và điều trị cho hai Cụ. Có một bác sĩ của bệnh viện Hữu Nghị đã nói với tôi "Tiến sĩ như chị Kim Chi mới đúng là Tiến sĩ". Chúc Kim Chi khoẻ luôn để giúp đỡ bệnh nhân và gia đình nhiều hơn, tạo niềm vui trong công việc dù sắp đến tuổi thất thập.

Nghề kiến trúc sư của Phương rất có triển vọng trong thời đại "bùng nổ" xây dựng và trang trí nội thất. Nhà nhà, nơi nơi đều cần những "kiến trúc sư giỏi" tư vấn (nhưng nhiều khi không dám mời vì sợ chi phí cao). Mong cháu tìm "một nửa" của mình, tốt nhất cùng ngành với mẹ Chi để tăng thêm nghề y trong gia đình.


Kim Anh
9/5/2007

Kỉ niệm sinh nhật

Kỉ niệm sinh nhật

Hôm nay ngày 04.5 là kỉ niệm ngày sinh của cháu Phạm Ngọc Ly, từ Hà Nội gửi tới cháu Ly lời chúc mừng học giỏi, chăm ngoan, giúp đỡ được nhiều việc cho bố mẹ.
Nhân ngày kỉ niệm này tôi lần xem lại những ngày sinh trong năm của các thành viên gia đình ta, thấy có một điều đặc biệt, năm nay nhà ta nhiều vị có ngày kỉ niện chẵn.
Xin liệt kê như sau:
1.Bác Đoàn Hưng Nông (Lê Huy Vệ) sinh 17.3.1917, tròn 90 tuổi.
2.Cháu Vũ Phương Anh sinh 23.3.1987, tròn 20 tuổi
3.Phạm Minh Phương, sinh ngày 11.4.1957, tròn 50 tuổi.
4.Phạm Kim Thoa, sinh ngày 22.4.1924, tròn 80 tuổi.
5.Lê Thị Bạch Hoa, sinh ngày 19.12.1967, tròn 40 tuổi.
Nếu kể thêm người có ngày kỉ niệm sinh nhật vào ngày "Hoàng đạo", "năm con lợn vàng" rất đặc biệt là kỉ niệm ngày sinh của chú Phạm Vĩnh Tiến (đúng vào 7h, ngày Thứ bảy, ngày bảy, tháng bảy, năm 2007) như vậy có tất cả là sáu ngày kỉ niệm đặc biệt trong năm nay.
Bốn trong số sáu ngày kỉ niệm trên đã được thân chủ cùng gia đình tổ chức với nhiều hoạt động rất hoành tráng, đó là kỉ niệm sinh nhật của các vị Nông, Thoa, Phượng, Phương Anh.
Tới đây chúng ta lại chờ đón tiếp ngày kỉ niệm sinh nhật của hai thành viên gia đình là Phạm Vĩnh Tiến và Lê Thị Bạch Hoa, đây cũng là hai thành viên rất nổi tiếng và rất gần gũi của gia đình ta (đặc biệt trong hàng cháu, Bạch Hoa là cháu dâu đích tôn của dòng họ nhà cụ Phạm Vĩnh Quang, là một trong số các cô cháu dâu tài danh rất thành đạt của nhà ta, lại là người khóa sổ những ngày kỉ niệm đặc biệt trong năm 2007).
Hai ngày kỉ niệm này dự đoán sẽ có nhiều điều thú vị bất ngờ, được nhiều người trong gia đình ta rất quan tâm theo dõi và sẵn sàng hưởng ứng.
Với những ngày kỉ niện chẵn, hoặc ngày giỗ, ngày tết nói chung cũng như với hai ngày kỉ niệm đáng ghi nhớ của chú Phạm Vĩnh Tiến và cháu dâu Lê Thị Bạch Hoa nói riêng, chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra một hình thức tổ chức gọn nhẹ, không quá nặng về tiệc tùng ăn uống, nhưng vẫn đảm bảo được giá trị của những ngày kỉ niệm này, mà lại rất là "hoành tráng".
Nhưng điều cốt lõi phải làm sao cho điều "đầu tiên" là không quá nặng gánh cho gia chủ (tất nhiên là phải được gia chủ có đồng ý tổ chức hay không), làm sao cho gia chủ không khỏi qúa bận tâm, lo lắng khi sắp đến ngày kỉ niệm của mình.

Phạm Vĩnh Thắng





Giới thiệu ảnh

Ảnh mới tìm thấy:

Ông Ngọc, ông Thắng tại đỉnh Ba Vì (1.5.2007)
Ảnh Phạm Vĩnh Tiến

Điều tâm sự không chỉ với người già

Điều tâm sự không chỉ với người già
BA ĐIỀU TIẾC VÀ MỘT ĐIỀU LIÊN TƯỞNG
Tháng 4 đọc ba bài kỳ kí sự sau một chuyến đi của bác Nhu khi đến thăm Thạch Thành, Thanh Hóa và Sở Kiện, Hà Nam thấy có hai điều tiếc.
1-Đến làng Phú Sơn tìm được ngôi nhà cũ nơi gia đình ta hồi tản cư năm 1946 đã ở, có biết bao nhiêu kỉ niệm tuổi thơ ở đó. Nhưng ông Điềm, ông Khải chủ nhà không còn nữa, các ông đã mất nhiều năm trước đó.
Thật tiếc vì đã đến quá muộn.
2-Tới Sở Kiện, Hà Nam trở lại nơi cách đây gần 60 năm chú Phạm Vĩnh Tiến đã được sinh ra tại đây (07.7.1948). Tìm được ngôi nhà ông Trùm Bính của làng đạo này, nơi cụ Yến đã ở chờ ngày sinh.
Nhưng chỉ còn đó ngôi nhà với cây cổ thụ, rễ phủ từ ngọn xuống mặt đất như những cánh tay dài nhiều ngón bấu víu vào mặt đất. Nhưng người thì cũng đã đi xa từ lâu rồi.
Lại tiếc vì đến quá muộn.
3-Dịp 30.4 năm nay có một đề tài gây sôn sao dư luận, ai là người viết bản tuyên bố đầu hàng vô điều kiện cho Đại tướng, Tổng Thống chính quyền ngụy Sài Gòn Dương văn Minh đọc trước loa phát thanh.
Rất tiếc là "bên nguyên, bên bị" chưa bên nào đủ chứng cứ thuyết phục là chủ nhân của bài viết đó.
Từ ba điều tiếc vừa nêu trên đây, có điều thuộc về việc nước và có cả điều thuộc việc nhà, lại liên tưởng nhều việc gia đình chưa được nghe các cụ nhà mình kể lại.
Suy ngẫm ra có cả lỗi của bậc cha mẹ, nhưng bậc con cái cũng không chịu hỏi lấy một câu. Còn thời gian thì cứ trôi đi thật nhanh.
Thật tiếc.
Đã đành thời trai trẻ lại gặp đúng thời loạn lạc chiến tranh, thế hệ chúng tôi mải mê việc nước, việc nhà, không quan tâm lắm tới lịch sử gia đình, việc bố mẹ thời trẻ thế nào, kiếm sống ra sao, nuôi chúng tôi thế nào, có kỉ niệm gì thật sâu sắc không?
Nay các cụ đã đi xa, còn rất nhiều điều muốn biết, muốn hỏi mà nào có hỏi được nữa đâu.
Thật là tiếc.
Nếu gọi cụ Quang, cụ Yến là thế hệ thứ nhất, thì khoảng 50 năm nữa thôi thế hệ thứ hai là lớp con của các cụ, lứa các bác nhà mình hiện đang sung sức ở tuổi U.70, U.80, người trẻ nhất là chú út Phạm Vĩnh Tiến cũng đã gần 110 tuổi. Đến lúc đó các vị ấy còn biết bao nhiêu việc bận tâm phải lo nghĩ, lấy đâu thời gian mà nhớ lại chuyện xưa, cách đó những trên trăm năm(?).
Khi đó các cháu nhà mình sẽ lại giống y hệt như chúng tôi bây giờ, mới kịp nhớ ra còn nhiều điều muốn hỏi bố mẹ, cô bác.
Nhưng xem ra sẽ là rất tiếc, vì đã quá muộn rồi.
Ba điều tiếc và một điều liên tưởng là thế.
Mấy điều như thế, không biết có "gía trị" gì cho thời buổi "tiền, tài" ngày nay.

Phạm Vĩnh Thắng

Bà ngoại tôi

Cụ Trương thị Hảo
( 1890 - 1979 )

Cụ Trương thị Hảo là bà ngoại của chúng tôi, cụ quê gốc ở Mọc Quan Nhân nay là Nhân Chính Thanh Xuân Hà Nội, thủa thiếu thời cụ ở quê ngoại : Lang Tài - Gia Lương - Thuận Thành - Bắc Ninh, nay là huyện Lương Tài - Bắc Ninh
Cụ có 7 anh chị em : Chị cả, cụ Cả Trịnh, anh : Cụ Đô Tiệp ( Bố bà Vĩnh ) chị : Cụ Lý ( ông Lợi ), chị : Cụ đốc Hoàng gia Hội, em Cụ Đô Kỷ ( Ô Cảnh, bà Loan ) , em Cụ : Trương thị Vinh ( cụ Đỗ long Giang) Cụ lập gia đình với ông ngoại tôi cụ Phạm văn Thành ( Cụ Thành có 4 anh chị em : Chị cả cụ Ba Đạt ( tên chồng, ông nội tiến sỹ Đỗ kim Chi ). anh cụ Cả Thuyết, em Cụ Phạm văn Hoan - chưa có gia đình
Vinh dự thay cho gia đình hai chú út được cụ thể hiện cảm xúc của mình qua những vần thơ mộc mạc nhưng đầy cảm xúc thương yêu
Ảnh này được chụp vào mùa Xuân năm 1964
Cảm ơn nhiếp ảnh gia Nguyễn xuân Nguyên đã để lại cho thế hệ sau một vật qúy giá
Thời ấy tự chụp ảnh không phải ai cũng có điều kiện . Giấy, phim không có bán tự do

Giới thiệu ảnh mới tuần qua

1-Ảnh mới từ Đài Bắc gử về:
Hai mẹ con Trang - Thế Minh thăm Viện bảo tàng Tôn Trung Sơn tại Đài Bắc.
2-Vài hình ảnh du ngoạn Ba Vì 1.5.2007

Dừng chân tại Resort Tản Đà

Chú Tiến, bác Ngọc tại Vườn quốc giá Ba Vì

Bác Nhu giữa chân đèo


Ảnh:Phạm Vĩnh Tiến

Danh sách ngày sinh nhật gia đình ông Phạm Vĩnh Quang

Danh sách ngày sinh nhật gia đình ông Phạm Vĩnh Quang
Được sự hợp tác của các bác, các cháu tôi đã sơ bộ tập hợp đươc danh sách ngày sinh của các thành viên gia đinh cụ Phạm Vĩnh Quang.
Tuy nhiên chắc chắn còn có sai sót, chưa đầy đủ, mong có sự bổ xung sửa chữa, trước hết là tên, ngày sinh của từng người, những người trong từng gia đình riêng, rồi gia đình chung ….
Mọi sự góp ý, bổ xung hoặc thay đổi xin liên hệ:
thanghahoi@yahoo.com
Tháng giêng
Nguyễn Thị Phương Thúy 1.1.1968
Phạm Vĩnh Di 3.1.1938
Nguyễn Thị Thu Hà 5.1.1976
Phạm Vĩnh Minh Trang 3.1.1982
Trần Thị Bích Uyên 6.1.1970
Dương Xuân Huy 12.1.1998 (cháu ngoại ông Vĩnh Hải)
Nguyễn Hạnh Linh 12.1.2005 (con cháu Việt Hùng)
Nguyễn Thị Minh Trang 21.1.1994 (con cháu Nguyệt)
Tô Quang Việt 24.1.1949, mất……2007.

Tháng hai
Nguyễn Đức Minh 9.2.1975 (chồng Tô Minh Thu)
Lê Hồng Vinh 13.2.1951
Nguyễn Thị Minh Nguyệt 16.2.1971.
Phạm Thái Sơn 18.2.1962 (con rể bà Lan)
Phạm Kim Nhu 21.2.1939

Tháng ba
Mai Thu Hiền 6.3.1972
Phạm Phị Nga 8.3.1972
Lê Hồng Phương 10.3.1950
Phạm Vĩnh Thắng 12.3.1945
Dương Hương Quỳnh 12.3.2001 (cháu ngoại ông Hải)
Phạm Hoàng Việt 15.3.1978
Lê Nông 17.3.1917
Nguyễn Đức Nguyên 18.3.2006 (con Thu)
Phạm Vĩnh Ngọc 20.3.1940
Vũ Phương Anh 23.3.1987
Phạm Kim Lan 24.3.1943
Tô Minh Thu 31.3.1976

Tháng tư
Nguyễn Xuân Nguyên 2.4.1940
Nguyễn Thu Hòa (con Thu) 3.4.2003
Ngô Mai Anh 7.4.1982 (con Phương)
Phạm Thị Minh Phương 11.4.1957
Phạm Kim Thoa 22.4.1927.
Ngô Minh Lương 27.4.1952
Phạm Hương Nhung (con Hương) 28.4.1999.
Phạm Lê Gia Minh (con Phạm Tuấn Minh) 30.4.2000

Tháng năm
Phạm Ngọc Ly 4.5.1995
Phạm Toàn Thắng 15.5.1975
Đỗ Kim Chi 26.5.1941
Phạm Tuấn Phương 29.5.1970.

Tháng sáu
Đoàn Mạnh Đức 8.6.1999 (con Dũng)
Đoàn Trọng Hiếu 8.6.2003 (con Khanh)

Tháng bẩy
Phạm Kim Anh 6.7.1936
Phạm Lê Đa Vít (cháu nội ông Di) 6.7.1992
Phạm Vĩnh Tiến 7.7.1948
Phạm Hoàng Mai 15.7.1965

Tháng tám
Lê Quang Minh 9.8.1948
Vũ Tuấn Việt (cháu nội bà Nhu) 12.8.1994
Đoàn Chiến Dũng 19.8.1966
Phạm Ngọc Cường 27.8.1969
Phạm Vĩnh Minh Khoa 27.8.1989

Tháng chín
Cụ Phạm Vĩnh Quang 4.9.1906, mất 2 tháng giêng Tân Mùi.
Nguyễn Huy Cường (con rể bà Lan) 16.9.1965

Tháng mười
Đoàn Đình Hải 3.10.1931
Nguyễn Phương Nga 5.10.1968
Phạm ngọc Long 7.10.1996
Phạm Tuấn Minh 7.10.1966
Ngô Thị Phi 8.1o.1941
Đoàn Đình Hiệp 13.10.1974

Tháng mười một
Hoàng Thị Kim Dung 1.11.19…(vợ ông Vĩnh Hải)
Tạ Đình Thi 11.11.1972
Dương Mạnh Hà 12.11.1975 (con rể ông Vĩnh Hải)
Phạm Vân Hương 19.11.1975 (con gái ông Vĩnh Hải)
Nguyễn Thiều Hương (con dâu bà Lan) 22.11.1978.

Tháng mười hai
Cụ Phạm Thị Yến 1.12.1912, mất 25.9 Nhâm Ngọ
Tô Minh Hương 10.12.1974
Đoàn Ngọc Khanh 13.12.1970
Đoàn Ngọc Mai 15.12.2001
Lê Bạch Hoa 19.12.1967
Phạm Hương Liên (cháu ngoại ông Vĩnh Hải) 23.12.2001
Nguyễn Việt Hùng 27.12.1978
Vũ Anh Tuấn 29.12.1962

Phạm Vĩnh Thắng
(Sưu tầm)

Đôi lời tháng Năm

Đôi lời tháng Năm
Kỳ I: Nhớ ngày 18-3

Hôm nay mười tám tháng ba
Chúng cháu tưởng niệm ngày Bà ra đi
Thành tâm khấn Phật, cầu Trời
Ông Bà chứng kiến cháu con thật lòng

Bà tôi hiệu diệu Sắc Thân
Phả tường Bồ Tát, Phật ban trên đời
Bà rằng kiếp trước là Người
Cận kề bên Phật nên thời không quên
Mọi việc phát triển đều đều
Con cháu, chắt, chút bầu đoàn Bà ơi!

Cõi Niết bàn, Bà mỉm cười
Mong con cháu khoẻ, thuận hoà, vui tươi

Thế giới của Bà là "Phật và Thơ". Thời trẻ, Bà thường cùng em ruột là bà Đỗ long Giang đi lễ đền chùa nhiều nơi, sau này là đi với các cháu. Những phong cảnh đẹp, cảnh quan trang nghiêm nơi cửa Phật đã in sâu trong tâm trí Bà, nên việc "tức cảnh sinh thơ" là điều hiển nhiên. Bà thường làm thơ về đêm và cho là "Phật giáng bút". Thấm nhuần đạo lý "Từ bi hỉ xả" của nhà Phật, Bà năng làm
việc thiện, an chay niệm Phật, cầu cho "quốc thái dân an".

Phụ thân Bà là người biết nghề thuốc và dạy học. Con nhà nề nếp, nữ công gia chánh giỏi, học ít nhưng đủ chữ để làm thơ, hiểu đời. Bà biết gọt củ Thuỷ Tiên, thêu thùa, làm tương rất ngon. Bà răn dạy các cháu vào khuôn phép, anh chị em phải nhường nhịn nhau, chăm học, nghe lời người trên. Trong kháng chiến 9 năm, việc đưa các cháu đi thăm đình chùa ở địa phương cũng là một cách rèn luyện "tu nhân tích đức", rèn luyện sức khoẻ - nhiều lúc đi bộ 5-7 km. Do đó những năm tháng gian khổ ấy nhưng chị em tôi không biết đến bệnh viện, bệnh xá (một phần cũng do khí hậu nông thôn thoáng đãng). Vì thực phẩm khan hiếm, Bà chia đều thức ăn nên con đàn cháu đống mà không hề cãi cọ, tranh nhau. Bà hiểu và gần gũi các cháu, có thưởng, phạt, khen chê thậm chí làm thơ khen. Sau đây xin trích một số bài thơ của bà:

Núi Tiên Mai (Ứng Hoà)
Tôi tản cư ở làng Hữu Vĩnh
Quả núi kia thiên định từ bao
Trên thờ Phật, cao cao chót vót
Gió vi vu, man mác vui thay
Ấy là làng Tiên Mai thờ Phật.......(1948-1950)



Sơ tán
Kể từ mùng tám tháng ba
Đang ở Hà nội đi ra ngoại thành
Bởi vì đang có chiến tranh
Cho nên tôi phải lánh mình ra đi
Phật đưa đến cửa từ bi
Tay chuông tay mõ tôi thì tụng kinh
Đêm ngày trong dạ đinh ninh
Cầu Trời khấn Phật nước mình vẻ vang. (1967-1969)

Thơ khen + mừng thày Tiến
Mười hai tháng sáu vừa rồi
Khen cho thày Tiến là người thông minh
Đảng viên kết nạp tự mình
Thức khuya dậy sớm tận tình biết bao
Học sinh nô nức tưng bừng
Đem hoa đến tặng để mừng thầy đây
Bạn thân ơi biết đâu nào
Thơm danh nức tiếng siết bao vui mừng
Chè ngon bánh ngọt vui thay
Trận mưa to quá ngập tràn đầy sân
Sau này vui sướng vô ngần. (Bà ngoại 1973)

Mừng chắt Toàn Thắng
Tháng năm Toàn Thắng ra đời
May thay giải phóng kịp thời làm sao
Lớn lên tất hẳn làm thầy
Quang Minh - Vĩnh Thắng vui mừng siết bao
Phúc đâu đưa đẩy cháu vào
Ân công truyền lại biết bao nhiêu đời
Chắt tôi con phải đợi thời
Ngoài 30 tuổi đường đời vinh quang
Nhà vườn mát mẻ sẵn sàng (Cụ ngoại 1975)


Kim Anh
4/5/2007

Chúc Mừng sinh nhật

Chúc Mừng sinh nhật
Hôm nay chúng ta chào mừng ngày kỉ niệm lịch sử 30.4, chúc mừng sinh nhật cháu Phạm Gia Minh (2000) con trai thứ của Phạm Tuấn Minh và Lê Thị Bạch Hoa, cháu nội của ông bà Phạm Vĩnh Di và Đỗ Thị Kim Chi.
Như vậy là vừa kết thúc tháng tư bằng ngày kỉ niệm sinh nhật của cháu Phạm Gia Minh, chúng ta lại bước sang tháng năm với kỉ niệm ngày sinh của nhiều thành viên gia đình cụ Phạm Vĩnh Quang.
Mở đầu là ngày sinh của cháu Phạm Ngọc Ly (04.5.1995), hiện nay cháu đang sống ở CHLB Đức cùng với bố mẹ là Phạm Ngọc Cường và Trần Thị Bích Uyên Uyên.
Cháu Ly học văn hóa vào loại giỏi, được học Piano từ bé rất bài bản, đã từng đi biểu diễn nhiều nơi do nhà trường và địa phương tổ chức.
Đặc biệt tuy sinh ra, lớn lên và học tập ở nước Đức từ bé đến nay, nhưng cháu nói tiếng Việt rất sõi, điều mà nhiều gia đình Việt Nam sinh sống ở nước Đức rất mong muốn con em mình được như thế.
Tiếp đến là ngày sinh của cháu Phạm Toàn Thắng (15.5.1975), con trai của ông bà Phạm Vĩnh Thắng và Lê Quang Minh. Đây có lẽ là một trong số ít ỏi thành viên của gia đình ta (trên 50 người) hiện còn làm việc trong các cơ quan nhà nước. Ngoài việc lo hoàn thành nhiệm vụ ở công sở, còn cố gắng tham gia các hoạt động của gia đình.
Nổi bật nhất trong tháng năm là kỉ niệm ngày sinh của bác dâu trưởng Tiến sỹ Y khoa, tốt nghiệp tại CHLB Đức Đỗ Thi Kim Chi (26.5...), phu nhân của bác cả TS.Phạm Vĩnh Di. Bác Chi là địa chỉ tin cậy nhiều năm không chỉ đối với các bênh nhân trong đó có nhiều vị là lãnh đạo TW, địa phương và với gia đình của bác, mà còn là bác sĩ điều trị và tư vấn sức khỏe cho các thành viên gia đình ta.
Cuối cùng là kỉ niệm ngày sinh nhật của con trai thứ ông bà Phạm Vĩnh Di và Đỗ Kim Chi, Kiến trúc sư Phạm Tuấn Phương (29.5.1970). Người đã có nhiều năm "dùi mài kinh sử" và có nhiều kỉ niệm với các trường Đại học Kiến trúc trong Nam ngoài Bắc, liên tục cộng tác với nhiều công ty kiến trúc, mới đây lại vừa xuất hiện trên TV giới thiệu sản phẩm xây dựng.
Hiện nay Phạm Tuấn Phương còn đang cân nhắc, chọn lựa nơi cộng tác vì có nhiều lời mời của nhiều công ty ở TP Hồ Chí Minh và các tỉnh lân cận.
Xin gửi lời chúc mừng chung.

Phạm Vĩnh Thắng