Bồ đào Nha thắng Ba Lan 5 -3

Ngay sau tiếng còi khai cuộc của trọng tài Felix Brych, Ba Lan đã bất ngờ tràn lên “đánh phủ đầu” Bồ Đào Nha và điều đó giúp họ có được bàn thắng mở tỷ số từ rất sớm. Tiền đạo Robert Lewandowski chính là người đã ghi bàn giúp “Đại bàng trắng” vươn lên dẫn trước ngay ở phút thứ 2 của trận đấu.
Sau khi bị thủng lưới, Bồ Đào Nha đã nhanh chóng sốc lại đội hình và tràn lên tấn công rất dũng mãnh. Tuy vậy, phải mãi tới phút 33, họ mới có được bàn thắng san hòa cách biệt do công của tiền vệ Renato Sanches.
Trên “loạt đấu súng” cân não, Bồ Đào Nha đã thể hiện bản lĩnh của mình khi đánh bại đối thủ với tỷ số 5-3. Tiền vệ Jakub Blaszczykowski của Ba Lan chính là người duy nhất đá hỏng phạt đền. Bồ Đào Nha đã chính thức có vé vào chơi ở vòng bán kết EURO 2016 và đối thủ của họ trong trận đấu sắp tới chính là đội giành chiến thắng trong cuộc đối đầu giữa xứ Wales và Bỉ.
Video hòa 1 - 1
Video sút luân lưu
TUỔI HƯU


Tuổi hưu nào có nể ai !
Cuộc đời bước ngắn bước dài tới nơi !
Tuổi hưu là tuổi ăn chơi;
Sáng, trưa, chiều, tối hết ngồi lại đi.
Tuổi hưu là tuổi dậy thì,
Rất mê bác sĩ, thuốc gì cũng nghe.
Tuổi hưu thích gặp bạn bè;
Liền anh liền chị, dưa lê buôn dài.
Tuổi hưu là tuổi thành tài,
Được con bổ nhiệm trông vài nhân viên.
Tuổi hưu là tuổi thần tiên,
Một mình lo liệu chẳng phiền cháu con.
Tuổi hưu là tuổi trăng tròn,
Khớp xương nhức mỏi, mạch còn vữa xơ…
Tuổi hưu là tuổi mộng mơ,
Đêm đêm thao thức nằm chờ bình minh.
Tuổi hưu là tuổi si tình,
Mắt nhìn đắm đuối một hình hóa hai.
Tuổi hưu như giọt sương mai,
Tinh mơ luyện tập kéo dài tuổi xuân.
Tuổi hưu chưa muốn dừng chân,
Vẫn ham tranh luận chuyện gần chuyện xa.
Tuổi hưu ông vẫn chưa già,
Nếp nhăn trên trán, ấy là sợi yêu.
Tuổi hưu tô phấn hơi nhiều,
Cụ bà chứng tỏ tình yêu mặn mà.
Hết hưu về với ông bà,
“Ngồi sau nải chuối ngắm gà khỏa thân”.
Chẳng ai sống mãi cõi trần,
Về hưu tếu táo, góp phần vui tươi.
Gặp nhau thì hãy vui cười,
Tuổi hưu sống khỏe, vui tươi an lành !
Giỗ 49 ngày Anh Cường
Sau khi đã đưa anh Cường về Chùa Non Nước Sóc Sơn thanh tịnh (15-6-2016),
hôm qua 29-6-2016 tức 25-5 Bính Thân, em Nguyệt và gia đình tổ chức giỗ 49 ngày cho anh Cường tại Nhà riêng ở Times City.
Sau khi thắp hương tưởng nhớở bàn thờ anh Cường tại nhà riêng, họ hàng và bạn bè đã xuống ăn cỗ ở Nhà hàng của khu nhà.
Sau đây là một số hình ảnh của Ngày giỗ anh Cường
Mong Anh phù hộ độ trì cho vợ con, họ hàng...Mọi sự Tốt lành !
Vài hình ảnh chuyến đi Trà Cổ
Hàng năm, con cháu cụ Quang, đều tổ chứ cùng nhau di nghỉ mát, năm nay còn chào mừng Bác Anh tròn 80 tuổi , sau khi cân nhắc thuê hẳn 1 xe 9 chỗ, đưa đón tận nhà, tuy giá hơi cao nhưng được cái an toàn, thoải mái, sạch sẽ, chắc các vị cũng hiểu : Thừa 3 chỗ, biết đâu có vị nghĩ lại đòi đi, hơn 7 h ngồi xe, khi xuống xe sức khỏe hoạt vẫn bình thường .. Có vị còn gợi ý sẽ sử dụng xe này đi xuyên Việt, vào thăm hai bác Di+Chi . Mọi người đều cho rằng chuyến đi " Qua Miền Tây Bắc là chuyến đông đủ nhất và chẳng bao giờ còn đi được đông đủ !
Đảo Lý Sơn, đảo Phú Quý là điểm đến của năm sau ? Mong hai bác Di Chi cùng tham gia ?
Theo " Cậu hai K " ghế ngồi hơn cả máy bay ( Ngồi, nằm, máy lạnh )
Tại vành đai biên giới
CẢM NHẬN MÓNG CÁI - TRÀ CỔ
Đã thành tập quán, hàng năm vào dịp hè, các cô cậu chi họ Cụ Quang đều khởi xướng đi thăm thú đâu đó. Năm nay câu chuyện bắt đầu từ tin đồn là cột mốc Sa vĩ đã bị lùi lại vài km. Thế là cậu Ngọc khởi xướng bằng cú điện thoại cho chị Vinh: "Vinh ơi năm nay đi Trà cổ Móng cái xem cột mốc có bị di dời không?" Chị Vinh lên kế hoạch xác định ngày đi, thuê xe, đặt nhà nghỉ. Vì nhiều lý do khác nhau mà đây là chuyến đi có ít người tham gia nhất từ trước đến nay, vẻn vẹn có 6 người. Tôi cũng đang bận nhưng chưa đi Móng cái bao giờ, thường nghe mẹ nhắc và khen biển Trà cổ, cũng muốn biết thêm cửa khẩu phía bắc nên gác mọi việc lại lên đường.
Xe ô tô Ford 9 chỗ màu đen đón chúng tôi tại Thái hà xuất phát từ 6 giờ đến Trà cổ là 13 giờ 30. Quãng đường xa khoảng 350 km nhưng đường tốt, xe êm nên cũng không thấy mệt gì nhiều. Nhận phòng nghỉ ngơi tại nhà nghỉ Trà cổ. Nhà nghỉ Trà cổ là một trong các nhà nghỉ lâu đời nhất ở đây - nguyên là nhà nghỉ công đoàn, được thừa hưởng khu đất rộng. Nơi đây dã vinh dự được đón Hồ Chủ tịch đến thăm năm 1961. Vì thế, đây cũng là nhà nghỉ duy nhất có dựng bia tưởng niệm Bác Hồ.
(Trà cổ là một trong số ít bãi biển ở Việt nam còn giữ lại nguyên vẹn rặng phi lao ven biển)
Bãi biển Trà cổ dài 13 km, cong cong hình vòng cung mà nhà nghỉ Trà cổ nằm ở đầu vòng cung xa nhất. Đây chắc là bãi biển hiền hòa nhất ở Việt nam. Mặt nước phẳng lì không gợn sóng xa đến tận chân trời. Bãi biển thoai thoải đi xa mãi vẫn chưa ngập đầu. Chắc ở vùng than nên cát biển pha chút bùn đen đi hơi bị lún nhẹ ở chân. Sau khi nhận phòng, nghỉ ngời, đoàn đi dạo biển rồi bắt taxi đến Móng cái ăn tối và đi thăm chợ đêm ở phố đi bộ. Trà cổ chỉ cách Móng Cái 13 km nên di chuyển nhanh và dù giá taxi ở Móng Cái đắt hơn so với ở Hà nội nhưng cũng không đáng kể tính cho 1 đoàn.
(Ngã ba Trà cổ - biểu tượng du lịch của Móng Cái nằm giữa Móng Cái và Trà cổ, nơi có đường rẽ đến bến Ngọc sang đảo Vính thực).
Ngày thứ hai, sau khi tắm biển, cậu Ngọc và hai chị em chúng tôi tách đoàn đi thăm đảo Vính thực. Vĩnh thực là 1 đảo hoàn toàn hoang sơ chưa có cơ sở vật chất đáng kể nào dành cho du lịch. Đảo gồm 2 xã Vinh thực và Vĩnh trung vời chừng 10.000 nhân khẩu, thường xuyên có mặt trên đảo là 50% trong số ấy. Chiều dài của đảo 16 km. Với giá vé hai chiều 110.000 đồng, chúng tôi được xuồng đưa từ bến Ngọc ra đảo, ô tô trên đảo đưa đi 1 vòng ra bãi tắm rồi đưa trở lại bến về đất liền đến tận Móng Cái. Tại bãi tắm chỉ có 1 quán ăn với hải sản tươi sống giá rẻ. Nếu muốn đến xem hải đăng thì phải thuế xe (tối đa 12 chỗ) 500.000 đồng / chuyến. Ba người chúng tôi thuế 1 chuyến và nhờ tài mặc cả của cậu Ngọc mà được giảm 100.000 đồng.
Cảm nhận chung là người Vĩnh thực rất quý khách và chưa có tư tưởng chặt chém du khách. Một điểm đến nữa của Vĩnh thực là bến hải sản. tuy nhiên, khi chúng tôi biết thì cũng đã muộn nên không đến được. Ra về, hai chị em tức cảnh ứng khẩu vài câu thơ tặng cậu Ngọc như sau:
Hôm nay Vính thực đón Vĩnh Ngọc
Vĩnh Ngọc ngắm hải đăng Vĩnh thực
Mực ống ghẹ tươi thết Vĩnh Ngọc
Ra về Vĩnh Ngọc nhớ Vĩnh thực
(Tất nhiên bài thơ của chúng tôi thì không thể hay bằng bài thơ của cô Kim Anh rồi)
Ngày thứ ba, hai chị em chúng tôi tách đoàn sang Đông hưng Trung quốc. Để sang được bên ấy môi người mất 330.000 đồng chụp ảnh, làm giấy thông hành, dán mã vạch. Cửa khẩu Móng Cái nằm ngay trong thành phố Móng Cái, chỉ cách phố đi bộ vài trăm mét. Mọi thủ tục thông quan nhanh gọn ở cả 2 bên cửa khẩu. Lưu chuyển hàng người giữa hai cửa khẩu Móng Cái - Đông hưng không nhộn nhịp còn kém xa so với cửa khảu Tân thanh - lạng sơn.
Vừa ra khỏi cửa khẩu Đông hứng, chúng tôi được các tài xế Trung quóc mời chào đi thăm Tp. Đông hưng. Hai chị em lôi hết vốn tiếng tàu ra mà vẫn không nhớ ra vài từ thông dụng. Đã có thời gian tôi học tiếng tàu bồi (tức chỉ nói được còn không viết được). Hơn 10 năm trước tôi đã dắt bố mẹ đi Bằng tường bằng cửa khẩu Hữu nghị quan (đi chui với giá 1$/ 1 người + CMT. còn không có giấy tờ đoàng hoàng như bây giờ) Lúc đó, tôi có thể nghe và nói những gì mình muốn thể hiện. Ấy vậy mà bây giờ quên tiệt. Tôi chợt nhớ và hỏi: "Tua xảo xén?". Tài xế TQ là 1 cô gái to béo dễ thương. Cô ta xòe 5 ngón tay rồi chụm lại. Hỏi mấy lần đều vậy, tôi nghĩ chắc cô ta không hiểu mình nói. Thế là 2 chị em cứ ngồi đại rồi đi. Thành phố Đông hưng to đẹp hơn nhiều so với thành phố Hà khẩu mà chúng tôi đã từng qua. Tuy nhiên, Đông hưng cũng yên ả hơn, không nhộn nhịp bằng Hà khẩu. Tiếc rằng thời gian ít, chị Vinh lại mệt nên không thăm thú được nhiều.
Cô ta đưa đi các nơi mà theo cô ấy các khách Việt nam thích dừng chụp ảnh. Cô ta chụp cho 2 chị em được vài bức rồi cả 3 chụp 1 ảnh tự sướng. Đến khi muốn quay về, chị Vinh giơ Giấy thông hành nói về. Thì ra cô ta cũng hiểu từ về của VN. Cô gái ấy chọn chỗ đỗ xe ngay sát phòng làm thủ tục hải quan. Rút kinh nghiệm tôi bảo cô ấy ghi số tiền cần trả ra tay. Mất 50 nhân dân tệ. Đến bay giờ tôi mới hiểu cử chỉ xòe 5 ngón rồi chụm lại của cô ấy có nghĩa là 50 tệ (tương đương 170.000 đồng VN). Hai chị em vui vẻ nói: "Xia xia nỉ, chai chèn" rồi rảo bước về phòng Hải quan TQ.
Buổi sáng ngày cuối cùng, cả đoàn thuế xe 7 chỗ đi thăm cột mốc Sa vĩ, nhà thờ Trà cổ, đình cổ Vạn Linh khánh. Hai cột mốc VN và TQ vẫn nằm nguyên giữa dòng sông chung kẻ đường biên giữa sông. Đường biên giới đông bắc vẫn là đường biên hữu hảo. Hòa bình cần thiết cho cả 2 dân tộc. Móng Cái Trà cổ đã để lại ấn tượng về một Quảng ninh đổi mới, xanh sạch với rừng cây xanh mướt 2 bên đường, rặng phi lao già rậm rạp ven biển, người dân hiền hòa hiếu khách.
P/S: rất tiếc còn nhiều ảnh đẹp nhưng trình độ có hạn nên không tải lên được.
(Trà cổ là một trong số ít bãi biển ở Việt nam còn giữ lại nguyên vẹn rặng phi lao ven biển)
Bãi biển Trà cổ dài 13 km, cong cong hình vòng cung mà nhà nghỉ Trà cổ nằm ở đầu vòng cung xa nhất. Đây chắc là bãi biển hiền hòa nhất ở Việt nam. Mặt nước phẳng lì không gợn sóng xa đến tận chân trời. Bãi biển thoai thoải đi xa mãi vẫn chưa ngập đầu. Chắc ở vùng than nên cát biển pha chút bùn đen đi hơi bị lún nhẹ ở chân. Sau khi nhận phòng, nghỉ ngời, đoàn đi dạo biển rồi bắt taxi đến Móng cái ăn tối và đi thăm chợ đêm ở phố đi bộ. Trà cổ chỉ cách Móng Cái 13 km nên di chuyển nhanh và dù giá taxi ở Móng Cái đắt hơn so với ở Hà nội nhưng cũng không đáng kể tính cho 1 đoàn.
(Ngã ba Trà cổ - biểu tượng du lịch của Móng Cái nằm giữa Móng Cái và Trà cổ, nơi có đường rẽ đến bến Ngọc sang đảo Vính thực).
Ngày thứ hai, sau khi tắm biển, cậu Ngọc và hai chị em chúng tôi tách đoàn đi thăm đảo Vính thực. Vĩnh thực là 1 đảo hoàn toàn hoang sơ chưa có cơ sở vật chất đáng kể nào dành cho du lịch. Đảo gồm 2 xã Vinh thực và Vĩnh trung vời chừng 10.000 nhân khẩu, thường xuyên có mặt trên đảo là 50% trong số ấy. Chiều dài của đảo 16 km. Với giá vé hai chiều 110.000 đồng, chúng tôi được xuồng đưa từ bến Ngọc ra đảo, ô tô trên đảo đưa đi 1 vòng ra bãi tắm rồi đưa trở lại bến về đất liền đến tận Móng Cái. Tại bãi tắm chỉ có 1 quán ăn với hải sản tươi sống giá rẻ. Nếu muốn đến xem hải đăng thì phải thuế xe (tối đa 12 chỗ) 500.000 đồng / chuyến. Ba người chúng tôi thuế 1 chuyến và nhờ tài mặc cả của cậu Ngọc mà được giảm 100.000 đồng.
Cảm nhận chung là người Vĩnh thực rất quý khách và chưa có tư tưởng chặt chém du khách. Một điểm đến nữa của Vĩnh thực là bến hải sản. tuy nhiên, khi chúng tôi biết thì cũng đã muộn nên không đến được. Ra về, hai chị em tức cảnh ứng khẩu vài câu thơ tặng cậu Ngọc như sau:
Hôm nay Vính thực đón Vĩnh Ngọc
Vĩnh Ngọc ngắm hải đăng Vĩnh thực
Mực ống ghẹ tươi thết Vĩnh Ngọc
Ra về Vĩnh Ngọc nhớ Vĩnh thực
(Tất nhiên bài thơ của chúng tôi thì không thể hay bằng bài thơ của cô Kim Anh rồi)
Ngày thứ ba, hai chị em chúng tôi tách đoàn sang Đông hưng Trung quốc. Để sang được bên ấy môi người mất 330.000 đồng chụp ảnh, làm giấy thông hành, dán mã vạch. Cửa khẩu Móng Cái nằm ngay trong thành phố Móng Cái, chỉ cách phố đi bộ vài trăm mét. Mọi thủ tục thông quan nhanh gọn ở cả 2 bên cửa khẩu. Lưu chuyển hàng người giữa hai cửa khẩu Móng Cái - Đông hưng không nhộn nhịp còn kém xa so với cửa khảu Tân thanh - lạng sơn.
Vừa ra khỏi cửa khẩu Đông hứng, chúng tôi được các tài xế Trung quóc mời chào đi thăm Tp. Đông hưng. Hai chị em lôi hết vốn tiếng tàu ra mà vẫn không nhớ ra vài từ thông dụng. Đã có thời gian tôi học tiếng tàu bồi (tức chỉ nói được còn không viết được). Hơn 10 năm trước tôi đã dắt bố mẹ đi Bằng tường bằng cửa khẩu Hữu nghị quan (đi chui với giá 1$/ 1 người + CMT. còn không có giấy tờ đoàng hoàng như bây giờ) Lúc đó, tôi có thể nghe và nói những gì mình muốn thể hiện. Ấy vậy mà bây giờ quên tiệt. Tôi chợt nhớ và hỏi: "Tua xảo xén?". Tài xế TQ là 1 cô gái to béo dễ thương. Cô ta xòe 5 ngón tay rồi chụm lại. Hỏi mấy lần đều vậy, tôi nghĩ chắc cô ta không hiểu mình nói. Thế là 2 chị em cứ ngồi đại rồi đi. Thành phố Đông hưng to đẹp hơn nhiều so với thành phố Hà khẩu mà chúng tôi đã từng qua. Tuy nhiên, Đông hưng cũng yên ả hơn, không nhộn nhịp bằng Hà khẩu. Tiếc rằng thời gian ít, chị Vinh lại mệt nên không thăm thú được nhiều.
Cô ta đưa đi các nơi mà theo cô ấy các khách Việt nam thích dừng chụp ảnh. Cô ta chụp cho 2 chị em được vài bức rồi cả 3 chụp 1 ảnh tự sướng. Đến khi muốn quay về, chị Vinh giơ Giấy thông hành nói về. Thì ra cô ta cũng hiểu từ về của VN. Cô gái ấy chọn chỗ đỗ xe ngay sát phòng làm thủ tục hải quan. Rút kinh nghiệm tôi bảo cô ấy ghi số tiền cần trả ra tay. Mất 50 nhân dân tệ. Đến bay giờ tôi mới hiểu cử chỉ xòe 5 ngón rồi chụm lại của cô ấy có nghĩa là 50 tệ (tương đương 170.000 đồng VN). Hai chị em vui vẻ nói: "Xia xia nỉ, chai chèn" rồi rảo bước về phòng Hải quan TQ.
Buổi sáng ngày cuối cùng, cả đoàn thuế xe 7 chỗ đi thăm cột mốc Sa vĩ, nhà thờ Trà cổ, đình cổ Vạn Linh khánh. Hai cột mốc VN và TQ vẫn nằm nguyên giữa dòng sông chung kẻ đường biên giữa sông. Đường biên giới đông bắc vẫn là đường biên hữu hảo. Hòa bình cần thiết cho cả 2 dân tộc. Móng Cái Trà cổ đã để lại ấn tượng về một Quảng ninh đổi mới, xanh sạch với rừng cây xanh mướt 2 bên đường, rặng phi lao già rậm rạp ven biển, người dân hiền hòa hiếu khách.
P/S: rất tiếc còn nhiều ảnh đẹp nhưng trình độ có hạn nên không tải lên được.
Thăm địa đầu Tổ quốc
Sapa, Điện Biên Phủ
Cao Bằng, Thác Bản Giốc
Nay Móng Cái, Trà Cổ
“Nhà khách Trà Cổ” xa
Nơi Bác Hồ đã qua
Nay con cháu của Bác
Thăm lại dấu chân xưa
Cũng nắng xém thịt da
Những gió biển lộng thổi
Xua tan mọi oi bức
Trốn nóng ở Thủ đô
Thăm đảo gần – Vĩnh Thực
Phố đi bộ, chợ đêm
Đông Hưng – chợ người ta
Đêm thứ 3 mưa giông
Nên thêm phần vui vẻ
Chẵn 3 ngày 3 đêm
Thật đã, no gió biển
Được ngắm ánh trăng rằm
Giữa biển trời bao la
Trên đường trở về nhà
Thăm đình, chùa, nhà thờ
Mốc Sa Vĩ biên giới …
Thỏa lòng ông Vĩnh Ngọc
Vui vẻ chuyện gần xa./.
Kim Anh
23.6.2016
(Ảnh : Fb Lê Thị Hồng Phương)
Chào mừng ngày nhà báo Việt Nam 21/6
Mỗi năm đến ngày truyền
thống báo chí Việt Nam 21/6, chúng ta ôn lại chặng đường lịch sử và ghi nhận những đóng góp to lớn của các
thế hệ nhà báo Việt Nam đối với việc truyền tải thông tin định hướng các chủ
trương đường lối của Đảng, Nhà nước và công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc qua các thời kì.
Những năm gần đây báo
chí đã phần nào làm tốt vai trò giám sát, phản biện xã hội góp phần gắn kết
cộng động, cung cấp những thông tin có lợi cho quốc gia, góp phần xây dựng một xã hội thông tin lành manh thúc đẩy sự phát triển của đất nước hòa nhập vào xu thế toàn cầu
hóa. Sự phát triển ấy cũng chính là thách thức đòi hỏi các nhà báo phải trau đồi nghiệp vụ, tu dưỡng đạo đức nhà
báo công tâm dùng ngòi bút của mình nói đúng sự thật có trách nhiệm với cộng
đồng với xã hội.
Ở phạm vi thu nhỏ đối
với riêng chi họ chúng ta cám ơn blog chi họ Cụ Quang đã có những thông tin,
bài viết nói về truyền thống gia đình dòng họ. Ghi nhận sự đóng góp
của các cây viết Ngô Minh Lương, Kim Anh, Vĩnh Ngọc đặc biêt là ông Phạm Vĩnh
Di người đã có nhiều cố gắng, kiên trì định hướng thông tin gia đình giữ cho
blog trong sạch, lành mạnh không bị chi phối bởi các tác động tiêu cực bên
ngoài. Chúng ta cũng ghi nhận vai trò động viên giám sát của các thảnh viên chi họ, chính sự theo dõi sát sao ấy đã giúp cho blog Cụ Quang tồn tại và đi đúng hướng như hiện nay.
Mong muốn của tôi blog
cụ Quang sẽ tiếp tục tồn tại, thêm những cây viết mới từ thế hệ con cháu chi
họ, thêm những đề tài mới cổ vũ con trẻ rèn luyện trau dồi kiến thức thay thế
các vị cao niên, đóng góp sưc mình cho sự giàu sang của gia đình và thịnh vượng của đất nước.
Phạm Lê
Ảnh trên mạng phóng viên tác nghiệp
Ảnh trên mạng phóng viên tác nghiệp
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC CÁC ANH !
Xin được thắp nén tâm nhang tưởng nhớ đên các chiến sỹ hi sinh trong vụ tai nạn máy bay SU30-MK2nvà CASA-112 !
Tây Ban Nha thắng Thổ Nhĩ Kỳ 3 -0

Truyện cười
Về nói lại cho Tao biết
Ông “A” cầm tấm séc vừa ký xong, đưa cho đứa con gái và nói:- Hôm nay con vừa đúng 18 tuổi, đây là tấm séc cuối cùng của Ba, con cầm về đưa cho Má của con và nhớ nói: “Từ đây trở đi…Má của con đừng hòng lấy thêm tiền của Ba dù chỉ là…một xu”. Nói xong con nhớ dòm cái mặt Bả như thế nào…chiều trở qua đây nói cho Ba biết !
Buổi chiều thấy cô con gái trở qua, Ông”A” hấp tấp hỏi:
- Sao ? con nói xong thấy cái mặt Bả ra sao…nói cho Ba biết !
Cô gái:
- Má con biểu con qua đây nói lại với Ba: “Thật ra…con không phải là con “Ruột” của Ba, Má nói thêm: “Mầy nói xong nhìn cái mặt của Ổng ra sao…về nói lại cho Tao biết !”
Ông “A”: !?!?!
Tim đập loạn nhịp
Cặp đôi có một bữa tối lãng mạn trong một nhà hàng sang trọng.
Sau khi ăn xong, cô gái thỏ thẻ với người yêu:
– Bây giờ anh có thể nói điều gì đó khiến tim em đập loạn nhịp không?
Chàng trai cầm tay bạn gái khuôn mặt lo lắng:
– Anh để quên ví tiền ở nhà rồi em à!
Già gân
Một ông lão than:- Già rồi sức lực không còn dẻo dai như xưa khiến bà vợ cũng buồn.Bác sĩ mỉm cười thông cảm và biên cho một cái toa.Tuần sau ông lão lại đến, miệng cười toe toét, nói:- Thuốc của bác sĩ cho quả là thần dược. Đêm bảy ngày ba vô ra không kể. Thiệt đã quá sức!Vị bác sĩ cũng vui lây, hỏi:- Thế bà cụ bằng lòng lắm hả?Ông lão trợn mắt:- Tui đâu có biết. Cả tuần nay tui đâu có về nhà.
Cách Giữ Gìn Răng
Tại một trung tâm Nha khoa, trước cửa có dán một bảng,Trên đó ghi ba điều răn cho khách hàng: – Mỗi ngày nên đánh răng 3 lần sau khi ăn. – Tối thiểu sáu tháng nên đến nha sĩ một lần. – Và điều đặc biệt là không nên chỏ mỏ vào chuyện người khác.
Không chịu xuống
Đố anh con gì leo lên đầu mình được thì không bao giờ xuống ?- Con khỉ.- Không phải.- Con mèo.- Sai.- Vậy chứ con gì ?- Con …. vợ.
Mở chi nhánh
Hôm nay tớ ra đường gặp 1 bà ăn xin, thấy bả có tới 3 cái bát để xin tiền, Tớ hỏi :- Sao bà để tới 3 bát thế- Bà ăn xin bảo là : Làm ăn khá mở thêm chi nhánh không được à
Lý do nên làm bác sĩ da liễu
Một bác sĩ theo học chuyên khoa điều trị bệnh ngoài da. Một người bạn hỏi tại sao anh ta lại chọn ngành da liễu.
Anh ta trả lời: Có 3 lý do không thể chê vào đâu được: Người bệnh không bao giờ kéo tôi ra khỏi giường vào ban đêm; họ không bao giờ chết và họ cũng chẳng bao giờ khỏi.
Sữa ông Thọ
Ông Thọ tán tỉnh cô gái Hà Lan
-Lan ơi! Anh yêu em
-Thôi đi ông, đã gay lại còn bày đặt!!
-Anh là boy mà ????
-Boy mà có sữa, laị còn bị tiệt trùng nữa.
Hạ cánh an toàn
Giờ sinh, cô giáo hỏi con một sếp:
- Em hãy tìm một động vật không có lông vũ mà bay được!
- Dạ, đó là bố em ạ!
- Sao vậy?
- Vì khi về hưu, bố em nói: Bố hạ cánh an toàn rồi!
Sưu tầm
Ông “A” cầm tấm séc vừa ký xong, đưa cho đứa con gái và nói:- Hôm nay con vừa đúng 18 tuổi, đây là tấm séc cuối cùng của Ba, con cầm về đưa cho Má của con và nhớ nói: “Từ đây trở đi…Má của con đừng hòng lấy thêm tiền của Ba dù chỉ là…một xu”. Nói xong con nhớ dòm cái mặt Bả như thế nào…chiều trở qua đây nói cho Ba biết !
Buổi chiều thấy cô con gái trở qua, Ông”A” hấp tấp hỏi:
- Sao ? con nói xong thấy cái mặt Bả ra sao…nói cho Ba biết !
Cô gái:
- Má con biểu con qua đây nói lại với Ba: “Thật ra…con không phải là con “Ruột” của Ba, Má nói thêm: “Mầy nói xong nhìn cái mặt của Ổng ra sao…về nói lại cho Tao biết !”
Ông “A”: !?!?!
Tim đập loạn nhịp
Cặp đôi có một bữa tối lãng mạn trong một nhà hàng sang trọng.
Sau khi ăn xong, cô gái thỏ thẻ với người yêu:
– Bây giờ anh có thể nói điều gì đó khiến tim em đập loạn nhịp không?
Chàng trai cầm tay bạn gái khuôn mặt lo lắng:
– Anh để quên ví tiền ở nhà rồi em à!
Già gân
Một ông lão than:- Già rồi sức lực không còn dẻo dai như xưa khiến bà vợ cũng buồn.Bác sĩ mỉm cười thông cảm và biên cho một cái toa.Tuần sau ông lão lại đến, miệng cười toe toét, nói:- Thuốc của bác sĩ cho quả là thần dược. Đêm bảy ngày ba vô ra không kể. Thiệt đã quá sức!Vị bác sĩ cũng vui lây, hỏi:- Thế bà cụ bằng lòng lắm hả?Ông lão trợn mắt:- Tui đâu có biết. Cả tuần nay tui đâu có về nhà.
Cách Giữ Gìn Răng
Tại một trung tâm Nha khoa, trước cửa có dán một bảng,Trên đó ghi ba điều răn cho khách hàng: – Mỗi ngày nên đánh răng 3 lần sau khi ăn. – Tối thiểu sáu tháng nên đến nha sĩ một lần. – Và điều đặc biệt là không nên chỏ mỏ vào chuyện người khác.
Không chịu xuống
Đố anh con gì leo lên đầu mình được thì không bao giờ xuống ?- Con khỉ.- Không phải.- Con mèo.- Sai.- Vậy chứ con gì ?- Con …. vợ.
Mở chi nhánh
Hôm nay tớ ra đường gặp 1 bà ăn xin, thấy bả có tới 3 cái bát để xin tiền, Tớ hỏi :- Sao bà để tới 3 bát thế- Bà ăn xin bảo là : Làm ăn khá mở thêm chi nhánh không được à
Lý do nên làm bác sĩ da liễu
Một bác sĩ theo học chuyên khoa điều trị bệnh ngoài da. Một người bạn hỏi tại sao anh ta lại chọn ngành da liễu.
Anh ta trả lời: Có 3 lý do không thể chê vào đâu được: Người bệnh không bao giờ kéo tôi ra khỏi giường vào ban đêm; họ không bao giờ chết và họ cũng chẳng bao giờ khỏi.
Sữa ông Thọ
Ông Thọ tán tỉnh cô gái Hà Lan
-Lan ơi! Anh yêu em
-Thôi đi ông, đã gay lại còn bày đặt!!
-Anh là boy mà ????
-Boy mà có sữa, laị còn bị tiệt trùng nữa.
Hạ cánh an toàn
Giờ sinh, cô giáo hỏi con một sếp:
- Em hãy tìm một động vật không có lông vũ mà bay được!
- Dạ, đó là bố em ạ!
- Sao vậy?
- Vì khi về hưu, bố em nói: Bố hạ cánh an toàn rồi!
Sưu tầm
Ảnh đẹp
Sau khi đi lễ tại Chùa Non nước - Sóc Sơn khi về ngày 15/6 đoàn chi họ đã tới tận nhà thăm hai Bác Trân-Bắc.Rất mừng hai Bác tuy tuổi cao vẫn còn tráng kiện (B.Trân 101 tuổi)
Hàng đứng : Việt Hùng, Bà Kim Lan, Bà Kim Nhu, Cô Hồng Vinh
Hàng ngồi : Bác Nguyễn Văn Trân và Bác Phạm Thị Bắc, Bà Kim Anh
(Nguồn ảnh Việt Hùng)
Ngôi nhà thông minh ở Đà Nẵng
Chị Nguyễn Thị Diễm (SN 1990, quê Thừa Thiên - Huế, trú quận Thanh Khê, Đà Nẵng) là chủ nhân sở hữu nhà phố thông minh Aurora Smart đầu tiên trên thị trường Đà Nẵng.
Lần đầu tiên ở phố biển Đà Nẵng xuất hiện nhà phố thông minh Aurora Smart. Đây là mô hình nhà ở kiểu mới theo phong cách hiện đại xanh – đa năng – thông minh phù hợp với xu thế nhà ở hiện nay. Ảnh: Đức Hoàng
Ngôi nhà được thiết kế cho phép bạn điều khiển, giám sát, đặt lịch hẹn giờ hoặc vận hành hệ thống điện tử thông minh, với nhiều thiết bị điện trong ngôi nhà cùng lúc theo cách đơn giản trên điện thoại di động hoặc máy tính bảng. Ảnh: Đức Hoàng
Chủ nhân của ngôi nhà xinh đẹp, thông minh, hiện đại này là chị Nguyễn Thị Diễm (SN 1990, trú quận Thanh Khê)...Ảnh: Đức Hoàng
Chị Diễm tâm sự, chị mua nhà này với giá 1,9 tỷ đồng, 3 tầng, diện tích sàn gần 128m2..."Vợ chồng tôi thấy nhà có nhiều tiện ích, hiện đại, được xây với vật liệu xây dựng tốt nên quyết định bỏ ra 1,9 tỷ đồng để mua. Chúng tôi rất vui khi là người đầu tiên ở Đà Nẵng sử dụng ngôi nhà này...", chị Diễm nói khi dẫn khách tham quan nhà mới. Ảnh: Đức Hoàng
Không gian phòng bếp và khách được thiết kế mở, đa tiện dụng...Ảnh: Đức Hoàng
Phía sau nhà có tiểu cảnh, hồ bơi. Từ phòng bếp nhìn ra thấy không gian thoáng đãng, mát mẻ. Các tính năng của một ngôi nhà thông minh được tích hợp ở đây một cách toàn diện. Ảnh: Đức Hoàng
Cầu thang và sàn nhà được làm bằng gỗ...Ảnh: Đức Hoàng
Mỗi một vật dụng, chi tiết trong nhà đều có thể thay đổi linh hoạt theo giá trị sử dụng: một chiếc giường gấp tại không gian nhà bếp và phòng khách được vận hành linh hoạt khi là giường, khi cần là ghế sofa, khi trở thành kệ tường; một quầy bar nhỏ xinh có thể trở thành bàn ăn đủ cho hai người; một tủ quần áo tích hợp cả kệ ủi; bàn làm việc cũng là bàn trang điểm khi chủ nhân có nhu cầu…Ảnh: Đức Hoàng
Nhà có 2 phòng ngủ chính và một giường ngủ cơ động ở tầng 1. Cùng với một phòng thờ, ban công ở tầng trên. Ảnh: Đức Hoàng
Đặc biệt, ưu thế nổi bật của ngôi nhà chính là sở hữu bể bơi, vườn cây và cả hậu sảnh cho các bữa tiệc ngoài trời ngay trong không gian sống 100m2 của gia đình. Ảnh: Đức Hoàng
Phòng tắm được thiết kế hiện đại, mỗi phòng ngủ đều có công trình phụ...Ảnh: Đức Hoàng
Sân thượng trên tầng 3...Ảnh: Đức Hoàng
Cầu thang trong nhà được thiết kế một bên nối lối đi với các phòng trong nhà...Ảnh: Đức Hoàng
Với sự tính toán chặt chẽ đến từng chi tiết, nhà ở thông minh kiểu mới Aurora Smart mang lại cho chủ nhân những mang đến những giây phút thư giãn nhất ngay trong chính ngôi nhà của mình. Ảnh: Đức Hoàng
Phía ban công trước nhà được thiết kế một góc trồng hoa và cây cảnh khiến ngôi nhà như "xanh hơn" khi nhìn từ bên ngoài. Ảnh: Đức Hoàng
Phía sau ngôi nhà. Tất cả các cửa sổ của ngôi nhà khi mở ra đều đón được ánh sáng và gió trời...Ảnh: Đức Hoàng
Đây là nhà phố thông minh Aurora Smart đầu tiên trên thị trường Đà Nẵng. Nhà ở mặt tiền đường 5,5m; vỉa hè 2,5m, phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng. Ảnh: Đức Hoàng
Đức Hoàng(giadinh.net)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


























