Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog của chúng ta. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Blog của chúng ta. Hiển thị tất cả bài đăng

Thông báo nhanh

Bắt đầu từ 10g03 ngày hôm nay 18/7/2012 Blog Gia Đình Cụ Quang có địa chỉ truy cập mới là www.giadinhcuquang.net 
 (nhớ gõ đủ www. )

Thông báo để toàn chi họ biết Admin : TUẤN MINH

Blog Chi họ Cụ Quang, người viết trẻ cứ đợi đấy...!

Có thời gian rỗi rãi đọc lại mấy gợi ý của bác Di gửi các bạn trẻ chi họ nhân blog chi Cụ Quang bước vào năm thứ 5, tôi có mấy ý đàm luận cho rôm rả.

Có thể đã 5 năm rồi nhưng những người viết cho Blg chi họ vẫn chỉ là các cụ hưu, còn người viết trẻ như “cá lặn chim bay” nên bác mới có vài lời tâm sự như thế. Tôi tin là có nhiều nguyên nhân, nhưng có lẽ nên “nhìn thẳng vào sự thật” chính là cái loại hình “blog tập thể” mà chúng ta đang theo đuổi cho “Blog chi Cụ Quang”. Cho dù đã có kết quả nhất định trong 5 năm qua, nhưng loại hình ấy là “khác người”, xưa nay hiếm rất khó cho người viết ngay cả đối với các Cụ bloger từng trải về nhiều lẽ.

Theo tôi hiểu blog vốn dĩ là một dạng nhật kí cá nhân “mở”, chủ nhân nghĩ gì viết nấy chẳng sợ đụng chạm ai, người nào thích thì đọc, không thích thì thôi. Hiếm nơi có dạng blog tập thể như của ta, ai cũng có cảm giác như mỗi lời, mỗi bài đều có ta trong đó. Không tránh khỏi có việc nhạy cảm, đụng chạm trạnh lòng hình như đang nói về ta, rất giống ta?

Cũng vì là tập thể nên khi điểm một sự kiện chi họ, phải điểm cho đủ mặt anh tài giống như khi giới thiệu khách không thể có vị này mà lại quên vị khác “. Mà phạm vi giới hạn của blog có hạn, làm sao điểm mặt hết được?

Blog chi họ hiển nhiên từ khi khởi đầu cho đến nay, người viết vẫn chỉ là các cụ hưu U.70, U.80. Từ cách viết cho đến nội dung hợp với người “hưu” vào thời “hết việc”, ngồi vét hết cuộc đời để hồi tưởng, suy tư. Cái mới lại biết ít mà có biết cũng không hoàn chỉnh, hoặc dùng tư duy của người hưu để suy diễn, áp đặt. Vì thế blog này dường như dành cho người cao tuổi của chi họ, giống như các ấn phẩm Đàn ông, Đàn bà…dành cho giới ấy.

Hãy khoan nói đến chuyện viết, thử xem ngưòi trẻ chi họ có đọc không?. Có đấy. Nhưng không hẳn là tất cả và thường xuyên. Mà giả sử có đọc họ cũng giả như chưa đọc, không quan tâm lắm. Dại gì thừa nhận có đọc thường xuyên, hoá ra tự nhận đã là già, khi ta còn đang trẻ (như cậu con trai tôi là ví dụ, chẳng bao giờ bắt gặp xem Blog chi mình, nhưng thi thoảng “thở ra” y hệt Blog các cụ đã đưa).

Tôi nghiệm ra viết cho Blog như của chi họ ta khó thật, nhìn thì ngon ăn dễ ợt, nhưng viết dễ hóc xương lắm. Cái khó nhất của Blog tập thể này là nhạy cảm, chính xác ra là đụng chạm. Thực thế chuyện đưa tin hay khen chê cũng phải nhìn trước, ngó sau cho “quần chúng” khỏi mang tiếng “nhóm đi Tây, nhóm trong nước” bè phái gây chia rẽ nội bộ.


Từ tôi mạnh dạn mà nói càng về già càng thích khen, càng ngầm muốn được làm “thần tượng” ít ra là một lần giống như Uyên Linh Idol. Rồi một ngày tôi tự nhận ra càng ngày càng dị ứng với lời chê, càng không quen thảo luận, nghe ý kiến nghịch tai dễ stress. Lại nữa hình như khi về già rất hay bàn chuyện người, chuyện đời nhưng lại không muốn nghe người khác nghĩ về mình, nói về mình vì thế mới khó.

Lắm điều khó như trên mà cánh trẻ chi họ ta ngày nay lại khác trước, tiến bộ hơn, tiếp xúc nhiều điều mới mẻ khoa học hơn, năng động hơn, đúng sai rõ ràng không dựa hơi người lớn, ít ý tứ dò hỏi. Chả thế mà họ ngại viết, dại gì nhảy vào ấn phẩm của các Cụ về hưu, chui vào ma trận thiên la địa võng đầy nhạy cảm, mất thời gian làm ăn. Lại còn phải giữ mình, phải nhìn trước nhìn sau dễ phạm thượng như chơi, lại không được thoải mái như chơi Geam hoặc là nghĩ gì viết nấy trên blog cá nhân của mình (nếu có).

Vậy thì bao giờ ngưòi trẻ viết?.

Theo những điều đã nói ở trên tôi nghĩ nhanh nhất là khi Blog tập thể chi Cụ Quang trở thành Blog cá nhân, hoặc giả các Cụ trẻ lại như họ bây giờ. Khi đó chẳng cần vận động cánh trẻ sẽ nhiệt tình đọc, say sưa viết. Nhưng để được như thế không thể một sớm, một chiều nếu như không muốn nói là không thể.

Đương nhiên tôi vẫn tin là vào một ngày nào đó “bỗng dưng” chi họ sẽ có môt bạn trẻ nào đó, viết một hai bài gì đó cho Blog chi Cụ Quang như Tô Minh Hương vừa rồi "bỗng dưng" có bài viết về Cụ Nông. Nhưng cũng chỉ là của hiếm nhất thời, còn đại trà chắc là còn ở thì tương lai (xa).

Vậy thế tôi tự nhủ coi blog chi họ như là một sân chơi cho tuổi già, cứ an tâm viết cái mà mình có cảm hứng, chợt nghĩ ra (thực tình đã mấy lần tôi định gác bút không viết nữa, nhưng rồi ngẫm ra không viết thì chẳng có sân nào để chơi nên lại viết tiếp cho đỡ buồn). Hơn nữa với người già suy nghĩ, viêt lách cũng là một cách vận động trí não cho khỏi trì trệ, kéo dài thời kì minh mẫn, bớt đi những ưu phiền ám ảnh tuổi già. Còn cánh trẻ viết ư?, cứ đợi đấy chẳng có gì mà vội vã!

Vĩnh Thắng

Đôi điều nhắn nhủ lớp trẻ chi họ nhà ta




Nhân bài viết của nhà báo duy nhất trong chi họ nhà ta là Phạm Lê vào dịp Blog Gia Đình Cụ Quang tròn 5 tuổi ( 2006 - 2011), tôi rất mừng vì sự đóng góp chung của chi họ , nhất là các blogger cao tuổi mà Blog chi họ nhà ta đã tồn tại được 5 năm. Cái được lớn nhất của Blog là một công cụ thông tin hữu hiện nhanh nhất để các thành viên trong chi họ thông báo những sự kiện " event" vui buồn trong chi họ, những chuyến dã ngoại du lịch và những thay đổi trong sinh hoạt và đời sống của từng cá nhân và gia đình. Trong đó không hiếm bài viết về các sự việc nóng bỏng trong xã hội nhất là thể thao và văn hóa. Không rõ có thành viên nào trong chi họ Cụ Quang không đọc Blog nhà ta không, chắc là có nhưng không thường xuyên. Bà Ánh Hồng tháng trước rủ tôi đi tham gia họp họ Phạm lớn ở TpHCM và cũng tâm sự tiếc là Blog 53 Lãn Ông đã không duy trì được mà nay chỉ rút gọn lại Blog của chi họ Cụ Quang. Như vậy các thành viên trong các chi họ khác ( kể cả ở ngoài nước )cũng đã để ý, xem và đọc Blog của chi họ Cụ Quang. Về kỹ thuật xây dựng, bảo quản và trang trì cho Blog khởi đầu từ thành viên trẻ Tuấn Minh - admin của Blog, nay có sự đóng góp tích cực của chuyên gia tin học chi họ ta là Đại Tá Ngô Minh Lương có thể khảng định về kỹ thuật dành cho Blog nhà ta đã có tiến bộ nhiều. Các Blogger cao tuổi như Ô Ngọc, Ô Thắng đã tự mầy mò các thủ thuật làm blog về load ảnh, tạo slide show, áp dụng photoshop đã đạt được các kết quả bước đầu.




Điều tồn tại nhất cua Blog chi họ nhà ta là chưa thu hút được lớp trẻ tham gia, mà lớp trẻ này lại rất tài năng, có nhiều kinh nghiệm sống bươn trải trong nền kinh tế thị trường sôi động. Có thể cái gout của Blog chưa hợp vì thường là các bài viết ngắn của các Blogger già. Nhưng nếu không tham gia thì sao thay đổi được nội dung và gout của Blog. Bài viết của Minh Trang ngày 30/6/2009 về Cuộc tìm gặp Michael Jackson đã nổi tiếng trên trang web vnexpress, sau đăng lại ở Blog GD Cụ Quang là một thì dụ điển hình về tài năng của lớp trẻ chi họ nhà ta.




Trên tinh thần đó mong các bạn trẻ trong chi họ nhà ta cố gắng dành chút thời giờ để sang năm 2011 có thêm nhiều bài viết do các Blogger trẻ trong chi họ nhà ta tham gia. Hiện nay trên mạng có nhiều blog hay dành cho giới trẻ như Bloghay.info; vietvao.vn/blog ;blog.yume.vn.....Tôi đã vào blog của tác giả trẻ Phạm Lâm ( phamlam.info) viết mở đầu Blog như sau :


Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông"

Tôi đang trưởng thành hay tôi đang già đi? Và liệu tôi có đang đọc, đang nghe, đang quan tâm đến mọi người và đang vận động? Hay tôi chỉ là một hòn đá cuội nằm yên, chai cứng, lạnh lẽo, vô cảm? Nơi đây, tôi sẽ cố gắng nhìn lại mình, cố gắng hoàn thiện mình. Cố gắng để chia sẻ, học hỏi. Cố gắng để làm được một điều gì đó có ích. Cố gắng để bản thân tôi không trở thành một người lạc lõng giữa mọi người.

"Mong rằng lớp trẻ đầy khả năng tin học và nhiều kinh nghiệm bươn trải trong cuộc sống trong chi họ nhà ta đừng là những cục đá thờ ơ, mà hãy tham gia tích cực Blog chi họ nhà ta nhé"

Phạm Gia

Sau Tết nói chuyện về BLOG







Các ngày Tết chính đã trôi qua, hôm nay mùng 7 Tết tôi muốn nói chuyện đôi điều về BLOG Thấm thóat Blog 53, nay là Blog Gia đình Cụ Quang đã gần tròn 4 tuổi (12/2006 – 2/2010) với số lần truy cập đến hôm nay 20/2/2010 lúc 6g56 ' đã là 11749 .Tuy là Blog dành cho cả chi họ,mà các Blogger không phân biệt ngôi thứ, giới tính và tuổi tác, nhưng có thể nói Blog GĐ Cụ Quang ít nhiều mang tính chất Blog của người cao tuổi, với 3 đặc điểm chính :

- Những Blogger tích cực nhất thường xuyên post bài là các bậc cao niên và hưu trí, do các thành viên trẻ còn mải làm ăn và kiếm sống.

- Những bài viết không dài, mang tính chất trao đổi thông tin là chính, hành văn còn nhiều thiếu sót và đôi khi chưa đúng với văn phạm Việt, và chưa quen với những qui định cơ bản của nghề viết báo, nhất là báo mạng.

- Về trình độ IT ngòai việc post các ảnh thể hiện sự họat động của từng thành viên hay gia đình trong chi họ, còn thiếu các thủ thuật blog khác như: trang trí đơn giản, chưa post được video,slide show và nhạc v.v.

Tuy vậy tác dụng của Blog đã thấy rõ, vì đó là nơi để các Cụ trao đổi, tâm sự hay thông báo nhanh và sinh động nhất những sự việc, sự kiện diễn ra qua thời gian của từng thành viên,gia đình hay chi họ.. ....tạo nên một sân chơi cho các cụ cao niên luyện tập trí óc, tránh được bệnh Alzheimer ( lẫn ) của người già và đôi khi còn là nơi để xả stress….khi gặp các chuyện vui lẫn buồn, và còn là nơi để trao đổi, tâm sự.. Có một blogger trẻ đã xếp Blog nhà ta vào danh mục các blog hay ( tôi đã liên hệ đề nghị cho biết lý do, nhưng chưa nhận được phúc đáp, nên chưa tiện nêu tên )

Ngày càng có nhiều người lớn tuổi ở nước ta và thế giới lập blog và viết blog mỗi ngày. Những trang viết của họ không hề “cổ lỗ sỉ” mà ngược lại rất nóng bỏng tính thời sự. Không chỉ trong đời thực, mà cả trong thế giới ảo, các blogger tuổi lão vẫn là tấm gương sáng cho giới trẻ nói chung. Cơn sốt blog không chỉ tràn qua thế giới tuổi teen mà còn chinh phục cả những người ở độ tuổi “cổ lai hi”. Blog đã mang lại cho họ những điều thú vị và ngược lại họ cũng đã thổi vào blog một làn gió mới mẻ. Bằng những kinh nghiệm từng trải hết sức sâu sắc, họ góp phần giúp các blogger trẻ hiểu thêm nhiều điều có ý nghĩa để sống tốt hơn.

Chúng ta thử nhìn ra thế giới có nhiều Blog của người cao tuổi, trừ những nhân vật nổi tiếng, có thể nêu ra đây 2 trường hợp điển hình của người bình thường như Blog của Cụ Bà Olive Riley ( Úc) và Cụ Bà Maria Amélia Lopez (Tây Ban Nha ) đã nổi tiếng trên thế giới là những Blogger cao tuổi :

- Blog của Cụ bà Olive Riley ( Úc )



Ollive Riley là blogger cao tuổi nhất thế giới cho đến nay và qua đời năm ngoái vào ngày 2/7/2008 hưởng thọ 108 tuổi. ‑ Cụ Olive Riley - sống tại vùng Woy Woy cách thủ đô Sydney (Úc) 50km về phía Bắc bắt đầu viết blog từ tháng 2/2007 để chia sẻ những trải nghiệm cuộc sống của mình trong hai cuộc đại chiến thế giới, những câu chuyện về sự nghiệp cũng như việc cụ đã làm thế nào mà một tay nuôi dưỡng 3 đứa con thành người ‑ Trong bài viết thứ 74 - bài viết cuối cùng trên blog - cụ Riley cho biết sức khỏe của cụ đang ngày một yếu đi và có lẽ sắp phải vào điều trị tại bệnh viện. "Tôi thực sự cảm thấy ngày một yếu đi và liên tục bị ho khá nặng". ‑ Song bên cạnh đó cụ Riley vẫn thể hiện rất rõ niềm lạc quan. Cụ miêu tả chi tiết trên bài viết cuối cùng cách mà cụ đã hát những bài hát yêu đời mỗi ngày như thế nào cũng như cảm xúc mỗi khi đọc được hết những bức thư điện tử và lời bình(comments) từ những người bạn trên Internet mỗi ngày. ‑ "Tôi thực sự rất vui khi nhận được những lời chia sẻ từ tất cả mọi người. Xin chân thành cám ơn tất cả mọi người". ‑ Nỗ lực của cụ Riley đã thu hút được rất nhiều sự chú ý của cộng đồng thế giới mạng trên toàn cầu. Mọi người đã cùng góp sức xây dựng hẳn một website về cuộc đời cụ "The Life of Riley ". Ở đây đăng tải đầy đủ những bài viết của cụ trên trang blog cá nhân. ‑ Ngoài ra trên website chia sẻ video trực tuyến nổi tiếng YouTube cũng đã xuất hiện không ít những đoạn video quay cảnh cụ Riley trò chuyện và hát những bài hát lạc quan yêu đời. Vị nào quan tâm có thể ghé thăm blog của cụ Olive Riley tại địa chỉ sau đây:
http://worldsoldestblogger.blogspot.com

- Blog của Cụ bà Marla Amelia Lopez ( Tây Ban Nha)



Bài viết đầu tiên đăng trên nhật kí cá nhân ngày 23-12-2006 của cụ bà Maria Amelia Lopez ghi
“Hôm nay là sinh nhật tôi và đứa cháu trai vốn vẫn hay keo kiệt chỉ tặng tôi một món quà duy nhất, chính là cái blog này. Bất ngờ đến với thế giới trực tuyến và nhận ra sức mạnh truyền thông của nó, những trang viết sâu sắc, sinh động pha trộn giữa phong cách hài hước và không khí trang nhã, gợi nhắc kỉ niệm về thời xa xưa cũng như những chuyện thường nhật hàng ngày của cuộc sống hiện đại, thu hút sự chú ý đặc biệt của cộng đồng mạng cũng như giới quan chức. Vào mùa hè, cụ thường ngồi viết blog từ ngôi nhà bên bờ biển ở Muxia, phía tây bắc Tây Ban Nha, nơi cụ đã chào đời cách đây gần 1 thế kỉ (1911). Các bài viết của cụ đăng trên blog đề cập đến rất nhiều vấn đề, từ những chuyện sức khoẻ cá nhân, những lần đi gặp bác sĩ chữa chứng hoa mắt chóng mặt cho đến quan điểm riêng của cụ về các sự kiện xã hội hiện tại, từ tình hình bạo lực do lực lượng đòi ly khai xứ Basque gây ra tới chuyện vũ khí hạt nhân ở Iran. Maria Amelia Lopez viết blog không thường xuyên, có khi tuần một bài, có khi cụ đăng bài hàng ngày cùng với sự trợ giúp của đứa cháu trai khi tuổi tác đã ảnh hưởng tới thị lực của cụ.Một vài tháng gần đây, cụ bắt đầu đăng thêm các thông điệp bằng video thay vì chỉ có các bài viết như trước đây.Trong một bài viết được xem là những suy tư cuối cùng của cụ đăng tải trên tháng 02 vừa rồi, Maria Amelia Lopez bày tỏ niềm hứng thú đặc biệt của mình cùng với những gì mạng Internet đã thay đổi cuộc sống của cụ, nhất là sau khi đứa cháu trai Daniel giới thiệu cụ với mạng xã hội Facebook. Cụ đã lập hẳn một nhóm riêng trên mạng xã hội này để bảo vệ quyền lợi của những người già. Trong cuộc phỏng vấn đăng trên tờ Guardian tháng 09-2007 cụ nói: “Một ngày nào đó tôi sẽ lìa trần. Điều đáng sợ duy nhất với tôi lúc này là có thể mình sẽ bị rơi vào đãng trí. Lúc này đây, tôi vẫn sẽ tiếp tục công việc của mình”.Thứ Năm 21-05- 2009, blogger Maria Amelia Lopez, người phụ nữ phúc hậu người Tây Ban Nha, đã qua đời ở tuổi 97. Chúng ta có thể xem blog của Cụ Maria tại địa chỉ :

htpp ://amis95.blogspot.com

Ở nước ta những năm gần đây cũng xuất hiện nhiều blog của người cao tuổi. Những blogger “bô lão” được nhiều người biết đến ở nước ta thường là những người nổi tiếng và trí thức, phần lớn đã về hưu, như họa sĩ Trương Lê Ký, nhạc sĩ Tô Hải, nhà sử học Dương Trung Quốc …. Ngoài ra, thế giới blog còn đón nhận rất nhiều blogger “chưa rõ danh tánh” tuổi trên 60. Một Blogger cao tuổi nữ nói lý do để bà viết blog rất đơn giản: “Mong đây sẽ là cơ hội để tôi tiếp cận với những khía cạnh mới của cuộc đời này. Mong khi vào blog, những ý tưởng hay sẽ đến như là khi tôi lái xe trên đường vậy”.
Ban đầu, họ viết blog để tiêu khiển nhưng về sau, khi nhận được nhiều comment(góp ý kiến) của người đọc, nhất là giới trẻ, họ cảm thấy chuyện viết blog thật sự có ý nghĩa. Tuy “đội ngũ” blogger lớn tuổi không hùng hậu bằng blog trẻ nhưng họ cũng chứng tỏ được sức mạnh của mình với cộng đồng. Trong mắt những blogger trẻ, họ là những người “rất đặc biệt và đáng ngưỡng mộ”. Blog bây giờ không còn là của riêng giới trẻ. Giới trẻ viết blog được thì tại sao người già lại không được viết :
“Mình cứ hay nghĩ người già cổ hủ, chê mạng, thấy con cái, cháu chắt lên mạng là kêu nhăng nhít vớ vẩn, nhưng thực ra người già bây giờ cũng đổi mới lắm. Thường thì đối với các cụ, đánh máy còn khó, nói gì đến lập cái blog, vậy mà họ làm rất “ngon. Vì vậy, ngưỡng mộ các cụ lắm." Vậy mới thấy người lớn tuổi bao giờ cũng là tấm gương cho người trẻ noi theo, cho dù trong thế giới ảo hay thực.

Nếu các blogger cao tuổi “ chết “ thì sao ?

Trước đây, khi người thân qua đời, người nhà sẽ sắp xếp lại những bức ảnh, thư từ, vật dụng cùng các kỷ vật. Nhưng hiện giờ, mọi người chỉ dùng thư điện tử, lưu giữ ảnh trên các trang web và nhật ký chính là blog. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu các blogger già ra đi? Những gì lưu giữ trên mạng liệu có được giao lại cho con cháu chúng ta và những “thân phận” khác nhau của chúng ta trên thế giới ảo có bị tiết lộ o ? (bởi vì trong thế giới ảo, một người thường đăng ký dưới nhiều tên một lúc vì những mục đích riêng). Hay những thông tin này liệu có chìm nghỉm trong thế giới mạng, bị mọi người lãng quên nếu như người đã mất không cho biết chúng nằm ở đâu và mật mã để mở?

Khi một người dùng internet qua đời, các e-mail, hồ sơ cá nhân hay blog sẽ bị đóng hoặc trả lại cho gia đình. Cũng có thể chúng sẽ được chuyển thành một tấm bia kỹ thuật số hay trang tưởng niệm trực tuyến.


Tấm bia kỹ thuật số

Hiện nay, trên thế giới có hàng trăm triệu người sử dụng internet. Một thế giới rộng lớn như thế nhưng cũng dễ dàng bị tác động khi có người nào đó ra đi. Vô số kỷ niệm vẫn còn nằm rải rác đâu đó mà ta không biết được chúng thuộc về ai và liệu chúng có được lưu giữ.

Những điều luật luôn phải chạy sau công nghệ. Vì vậy mỗi mạng vẫn phải tự tìm giải pháp cho mình. Chẳng hạn mỗi khi có blogger qua đời, cơ quan quản lý tài khỏan blog sẽ liên lạc với gia đình của người này. Họ sẽ cùng quyết định số phận của trang blog. Một số gia đình xóa blog và ghi lại các bài viết lên đĩa CD. Một số khác giữ lại các trang công khai nhưng “đóng cửa” các bình luận. Trang blog trở thành một nơi tưởng niệm, một “tấm bia kỹ thuật số”.

Tưởng niệm trực tuyến

Tờ báo Pháp cũng cho biết, trên internet, các “ngôi mộ ảo” xuất hiện ngày càng nhiều. Với 400 triệu tài khoản trên toàn thế giới, mạng xã hội Facebook có hàng trăm ngôi mộ kiểu này . Các nhà quản trị mạng sẽ chuyển blog của người qua đời thành một nơi tưởng niệm nếu được gia đình người xấu số yêu cầu.

Facebook đã quyết định giữ lại blog của những người đã chết, biến chúng thành những nơi chia sẻ và tưởng niệm nhưng không cung cấp mật khẩu. Như vậy các tin nhắn cá nhân sẽ hoàn toàn được giữ bí mật. Chỉ những người bạn đã được ghi trong danh sách bạn bè mới được tiếp cận blog .

Yahoo! đã quyết định sẽ giữ các tài khoản ở trạng thái riêng tư. Yahoo! khẳng định: “Trên Yahoo!, chúng tôi coi các hoạt động trực tuyến là bí mật, ngay cả khi người sử dụng đã qua đời”.

Dịch vụ thư tín Gmail của Google lại yêu cầu, nếu người thân muốn có thông tin từ tài khoản người đã mất thì phải trưng ra bằng chứng. Đó là các e-mail người đã mất từng gửi đến cho người thân. Sau đó, người thân sẽ được cấp cả mật mã để quản lý hộp thư của người đã qua đời...

Một số tài khoản thư điện tử sẽ bị đóng nếu không hoạt động trong một thời gian dài.

Hiểu đượcsở thích của người cao tuổi thì lớp trẻ sẽ càng thông cảm hơn,mà theo tác giả NQT (Nguyễn Quang Tuyến) đã tổng hợp như sau :

Mười điều thích của người cao tuổi :



Việc cư sử với người cao tuổi đôi khi rất khó, mấy khi con cháu hiểu được mong ước các cụ. Do vậy việc hiểu và nắm vững tâm lý người già là vấn đề cần thiết và cần được quan tâm đúng mức. Để giúp chúng ta hiểu hơn về họ, phục vụ cho việc đối xử với người già cho đúng mực. Tôi Post lên đây mấy điều cơ bản giúp chúng ta cùng nghiên cứu và suy ngẫm.


( Tham khảo thêm Internet )

Blog 53 bị hư nặng, đang tìm cách sửa chữa.

Blog 53 bị hư nặng, đang tìm cách sửa chữa.
Mấy ngày qua mình đi công tác về thấy blog bị thay đổi hoàn toàn giao diện, nguyên nhân có thể do một thành viên nào đó đã tác động vào phần HTML design của blog. Hiện nay đang cố gắng khôi phục, nhiều khả năng sẽ đổi hẳn giao diện mới. Đề nghị quý vị kiên nhẫn chờ đợi, thời gian này có thể kéo dài 1 tháng cơ đấy.

Một chú ý quan trọng nữa là vấn đề đặt tên Danh Mục. Quý vị trước khi đặt tên danh mục mới, hãy nhấn vào nút "Show All" ngoài cùng bên phải để xem kỹ lại bài viết của mình thuộc danh mục có sẵn nào, nếu thực sự không có danh mục nào tương thích thì hãy đặt tên danh mục mới. Tránh tình trạng có tới 3 danh mục SINH NHẬT, có 2 danh mục trùng nhau như ĐỌC BÁO GIÙM rồi ĐỌC GIÙM. Thí dụ danh mục CHÚC MỪNG 8 THÁNG 3 thì nên cho vào danh mục đã có sẵn là CHÚC MỪNG được rồi. Nên tránh đặt tên những danh mục không có ý nghĩa như "THÁNG 5",... còn danh mục "TẢN MẠN THÁNG 4" nên đặt là "TẢN MẠN" hay "TẢN VĂN", không nên đưa thời gian vào trong danh mục. Chú ý tên danh mục không nên dài quá 4 từ, mà 2 từ là tốt nhất. Dài qúa chỉ làm rối rắm thêm mà thôi. Bảng danh mục của chúng ta đã khá dài và trùng lập khá nhiều rồi, mong quý vị chú ý giùm. Xin cám ơn.

XUY NGHĨ TẢN MẠN VỀ BLOG GĐ - PV

XUY NGHĨ TẢN MẠN VỀ BLOG GĐ - PV
Blog GĐ- PV ra đời đến nay đã gần nữa năm (23/12/2006-30/5/2007), tuy chưa có cuộc điều tra chính thức nào để phỏng vấn ý kiến của những thành viên thuộc dòng họ Phạm Vĩnh nhận xét về Blog trên, nhưng qua nhiều bài viết đã đăng trên Blog này, hoặc qua nhiều lần mail trao đổi giữa các thành viên, sơ bộ thấy có hai vấn đề nổi bật đáng quan tâm :
a/ Tên Blog là chung của dòng họ PV xuất phát từ ngôi nhà 53 Lãn Ông sao hầu như chỉ có con, cháu chắt chi Cụ Phạm Vĩnh Quang tham gia ?
Nhớ lại những ngày đầu tiên khi ra đời, trên Blog đã có nhiều thành viên thuộc các chi khác từ trong và ngoài nước tham gia, sau thưa dần, mặc dù đã có giải thích, hướng dẫn.Ở đây không phải lỗi của những người sáng lập, và cũng không nên tìm hiểu thêm những lý do chủ quan và khách quan của các thành viên ngay trong chi Cụ Quang và các chi khác chưa tham gia. Nếu các chi khác chưa tham gia thì một chi thường xuyên tham gia cũng có tác dụng duy trì và tên Blog cũng vẫn nên giữ nguyên . Cuộc sống luôn luôn vận động với biết bao mục tiêu và tất nhiên sẽ có vô vàn lý do. Điều quan trọng là không có sự ép buộc, vì bản chất Blog như là một diễn đàn nhỏ mang tính tự do và tự nguyện. Tuy vậy đến nay Blog GĐ-PVvẫn tồn tại, và cần biểu dương những Blogger tích cực, trước hết là các cụ thuộc diện các bô lão đã về hưu như các Ô.Phạm Vĩnh Ngọc, Phạm Vĩnh Thắng ...các Bà Kim Anh, Kim Nhu và nhiều cháu, chắt nữa ..
b/ Trong hoàn cảnh trên Blog GĐ-PV có tác dụng gì và nên duy trì và phát triển như thế nào ?
Giải đáp đầy đủ câu hỏi này quả thực khó trả lời ngay, vì nó phụ thuộc vào sự nhiệt tình của từng thành viên khi thấy được mặt tác dụng của Blog, mặt khác cũng cần một thời gian để có thêm người tham gia .Tuy vậy để cho Blog ngày càng hấp dẫn hơn, cần thêm những chủ đề mới, trang bị thêm những kỹ thuật upload bài và ảnh, kỹ năng viết bài dựa trên cơ sở người biết truyền lại kinh nghiệm cho người chưa biết, để việc tham gia Blog được nhiều hơn. Khi mỗi người tự mình “thao tác “được, sẽ thấy thích thú, và ham mê như Bác Thắng nay đã thành thạo việc Post bài và ảnh lên Blog, chưa nói là đã qua học lớp báo chí , nên nội dung bài viết có nhiều ẩn ý và nay trở thành một Blogger tích cực.Đáng biểu dương các bác nữ như Bác Kim Anh thời gian đầu còn chịu khó gửi bài qua bưu điện từ HN vào SG đề nhờ đăng, nay đã tự mình làm được, rồi tiếp theo các Bác Nhu và Lan cũng đã quen dần Blog ...Gần đây nhiều bài viết của Bác Nhu trên Blog rất hay cả về chủ đề và hành văn. Để không làm ảnh hưởng đến tính chất tự nhiên, thoải mái của Blog , chúng ta kiên trì động viên các thành viên khác còn chưa xem hoặc chần chừ hay chưa quan tâm góp bài viết lên Blog, đáng tiếc số đông lại là lớp trẻ, những người suốt ngày say sưa làm việc hay chơi game trên PC, nên xuy nghĩ thêm ? Hiện nay Admin của Blog
(Tuấn Minh )quá bận, nên chưa kịp thay vài phần cũ như mục giới thiệu Ô Vĩnh Ngọc hát bằng ông Ô. Vĩnh Hải hát, hay mục thay ảnh đẹp nhất trong tuần... nên người xem cảm thấy cái mới cũa Blog chưa được thể hiện kịp thời. Đó cũng là một việc phải sớm khắc phục, bằng phương pháp đơn giản là sớm ra Hướng dẫn thao tác và sử dụng Blog phần 2 (Tuấn Minh đang chuẩn bị ), để có người hỗ trợ TM. Khách quan mà nói so với nhiều Blog hiện có ở VN, Blog –GĐ PV còn nhiều mặt cần bổ xung, nhưng việc trang trí sao cho hình thức của Blog trở nên đẹp, viết bài sao nội dung ngày càng hay, chưa phải là trọng tâm chính.lúc này,vì mục tiêu trước mắt Blog của chúng ta là tạo ra một sân chơi chung lành mạnh, là nơi để thông tin kịp thời những sự kiện mới trong từng gia đình, từng chi hay trong dòng họ, là nơi để bầy tỏ cảm nghĩ ,cảm xúc, là nơi để trao đổi tâm tư, thậm chí có thể sả tress, hay tranh luận và trao đổi kiến thức về xã hội, về gia đình hay các chủ đề khác các như kiến thức tiêu dùng, sức khỏe và có thể cả kinh doanh…Bộ trưởng tài chính Mỹ Henry Paulson trong một lần đến nói chuyện ở Trường Đại Học KTQD Hà nội ngày 8/9/2006 đã phát biểu với các sinh viên “ Quan điểm của tôi là có rất nhiều điều quan trọng hơn tiền và rất có giá trị đó là kiến thức.Có thể đặt ra mục tiêu kiếm tiền trong giai đoạn ngắn, nhưng đừng quên mục tiêu học hỏi, trau dồi kiến thức cho cả cuộc đời “( trích dẫn này không hề có ẩn ý gì , mà nêu ra ở đây để tham khảo, vì trong cuộc sống do hòan cảnh , có nhiều người cả cuộc đời vẫn phải mưu sinh, nhưng cũng có rất nhiều người nghèo ở VN vẫn hạnh phúc không phải vì có nhiều tiền)

Theo cảm nghĩ của tôi thì Blog của chúng ta đã đạt và chưa đạt được ở hai khía cạnh chính sau :
a/ Về mặt định tính : Blog bản chất là nhật ký điện tử cá nhân hay nôm na là web cá nhân, nhưng chúng ta đã cùng nhau xây dựng dựng thành Blog chung cho gia đình hay dòng họ, đó là ý tưởng mới .
Nhiều ảnh đẹp mang tính thời sự hay những bài viết tuy có thể chưa hay,chưa đúng văn phạm, nhưng đẵ cung cấp
những thông tin nóng bỏng trên Blog , như bài viết về nguồn gốc họ Phạm xuất xứ ở 53 Lãn Ông của Ô. Ngọc rất có giá trị cho các con cháu biết về nguồn gốc của mình , hay chỉ đơn giản như thống kê các ngày sinh, ngày giỗ của các thành viên họ hàng cũng rất giá trị vì sưu tầm công phu, hay những bài viết phản ảnh kịp thời những sự kiện cả vui lẫn buồn trong từng gia đình,của từng chi hay trong họ hàng để mọi người ở trong và ngoài nước có thể cảm nhận ngay trong thời gian rất ngắn, tuy xa cách về không gian,nhưng vẫn thấy gần gũi nhờ công nghệ Internet ( mà trong quyển sách nổi tiếng “ Thế giới phẳng “ của nhà báo Friedman đã đề cập đến).Về kỹ thuật nhiều khi các thành viên chỉ chú ý xem bài hay ảnh, đôi khi thấy chưa hay thì nản xem tiếp, mà quên là chưa thấy hết cái hay của Blog chúng ta do TM đã thiết kế , là đã có những Link đến các bài báo hay đã đăng trên báo viết hay báo mạng, thậm chí các bài viết hay cả trên BLog GĐ-PV, hay những trang web hay khác ( bố trí ở lề trái trang chủ, mà chỉ cần một cú Click vào tên là hiện ra ngay bài báo hay trang web đó ) .Hơn thế nữa dưới mỗi bài viêt sau khi đăng (Post ) có sẵn ký hiệu để người khác khi xem có thể góp ý hay sửa ngay online .Ngoài ra khởi sự chỉ có một người viết thì không thể hình thành Blog chung, do nhiều người cùng viết thì tính cập nhập của Blog sẽ thường xuyên hơn, tất nhiên “ những câu chuyện mang bản sắc quá riêng" thì nên để dành cho Blog cá nhân của từng thành viên. Hiện nay chúng ta chưa biết có bao nhiêu dạng Blog chung đã có ở VN, báo chí đã đề cập đến trang web mới gần đây là : www.webgiadinh.com… như vậy sân chơi này trong một tương lai gần sẽ mở rông để dòng họ này có điều kiện biết về dòng họ kia trên đất nước VN thân yêu có rất nhiều dòng họ khác nhau và biết đâu lại có liên quan với nhau, sẽ giúp chúng ta có điều kiện trao đổi và học tập lẫn nhau, để hoàn thiện Blog GĐ-PV ngày càng hoàn thiện hơn.
Ở đây không hề phủ nhận tính phong phú và tác động muôn vẻ của Blog cá nhân .Kể từ Blog đầu tiên ra đời năm 1994 của Justin Hall ( Mỹ ), đến thuát ngữ Weblog do Jorn Barger đặt ra năm 1997, hay “We Blog “ của Peter Merholz ,đến nay đã có nhiều dạng Blog khác nhau phụ thuộc vào ý đồ mà các tác giả muốn thể hiện như vlog ( Blog có các video clip), linklog (Blog có các đường link đến các trang web hay mà Blog của chúng ta đã có),moblog ( blog viết trên thiết bị di động) v.v…Theo tôi nghĩ Blog cá nhân chỉ hay khi có nhiều fan truy cập, thì cá nhân ấy ắt hẳn cũng phải là những nhân vật “ Người đượng thời”. Nếu theo dõi thì Blog đã là công cụ mà các nhân vật chính trị đã sử dụng (các nguyên thủ quốc gia , như Tổng thống Iran), các nhà kinh tế cũng đã sử dụng (như Blog của các CEO- Giám đốc điều hành của các công ty hàng đầu trên Thế giới, trong đó nổi tiếng là Blog của Bob Lutz- PCT Tập Đoàn General Motors Mỹ), của các văn nghệ sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước ( như blog của nữ diễn viên kiêm đạo diễn trẻ Từ Tịnh Lôi- TQ ). Gần đây giới trẻ VN rất say mê đọc Blog của Joe ( tên thật là Joseph Ruelle) một chàng trai Canada nói sõi tiếng Việt, và biết khai thác cái hay của tiếng Việt sau khi du lịch VN, do yêu VN mà ở lại, hiện là MC một show của VTV.Lưu ý chúng ta có thể tìm thấy ngay một số Blog hay mà TM đã lựa chọn ở Mục Blog hay ở lề trái trang chủ để tham khảo.

b/ Về mặt định lượng chúng ta cần suy nghĩ đánh giá khách quan của các Công ty theo rõi đánh giá về Blog GĐ-PV .
Cách đây vài tháng Blog GĐ-PV xếp hạng quanh thứ 1tr5, đến ngày 31/5/2007 tụt xuống hạng thứ 3,023,089, link với server chủ của Blogger.com là 80298 ( chưa chắc là số lượt truy cập) Tuy về đánh giá chung ( Review) vẫn được xếp hạng 4 sao 5. Còn số lượng người trong dòng họ truy cập mới đạt con số nhỏ bé là 1276 lượt ( theo blogpatrol.com).Chúng ta mới tham gia vào sân chơi này còn nhiều điểu chưa rõ về các tiêu chuẩn đánh giá chất lượng của một Blog , thí dụ căn cứ vào những số liệu trên thì thứ hạng dù là ở 1tr5 hay 3tr là trên tổng số bao nhiêu Blog chung hay riêng, của riêng nước VN hay khu vực hay thế giới ? rồi Rank link hôm nay là 80298 ý nghĩa là gì ? Hiện nhiên điều tồn tại mà chúng ta phải để ý quan tâm là Blog đang bị tụt hạng , đáng buồn là số người ngay trong dòng họ Phạm Vĩnh truy cập Blog còn ít , trung bình một ngày khoảng 7 lượt/ngày Hướng cải tiến ra sao đây, đó là câu hỏi đặt ra cho tất cả các thành viên muốn duy trì Blog GĐ-PV lâu dài.
Cuộc thi “ Tìm ngôi sao Blog 2007” tại Tp HCM vào ngày 16/11/2006 do Công ty Giải pháp doanh nghiệp An Thành kết hợp với Nhà Văn hóa TN TpHCM đồng tổ chức , đã treo giải thưởng ngôi sao vàng là 6 triệu đồng, sao bạc là 3 triệu đồng. sao đồng là 2 triệu đồng với tiêu chí là Blog có chủ đề sáng tạo, hấp dẫn, mang tính thời sự, thu hút nhiều độc giả, có ảnh hưởng đến cộng đồng, hành văn mạch lạc,hình ảnh phù hợp ( xem các trang web: www.ngoisaoblog.com hay http://blog.izday.com).Tuy cuộc thi trên là chỉ dành cho Blog cá nhân, còn thi Blog chung chưa có.Cá nhân tôi nghĩ để Blog chung của chúng ta muốn vươn lên được thì cần trao đổi thêm :
- Lớp già vẫn nên cố ghắng tham gia vì có nhiều vốn sống và thời gian, nhưng cố gằng thêm chủ đề mới .
- Vận động lớp trẻ còn đang ngủ ( biện pháp ra sao đây ?)
- Tăng thêm việc Hướng dẫn kỷ thuật về Blog
- Có nên có Ban biên tập không ?

- Có biện pháp thống kê động viên và thưởng ?
Báo chí cũng nói nhiều đến Blog đen, blog xấu., thậm chí theo Cty quản trị mạng ScanSafe ( Mỹ )còn báo động là 80% Blog hiện nay ( ở mỹ hay trên thế giới ? ) là Blog đen ( bao trùm cả hai ý là sex và spam ). Blog của chúng ta không thể là đen, nhưng khi đã gia nhập mạng thì cũng nên đề phòng Virus tấn công , và cũng cần thận trọng về cung cấp thông tin khi public lên mạng
Vài dòng tản mạn xuy nghĩ về Blog chúng ta, mới quí vị cùng trao đổi.
P.V.D