Lời Bố Mẹ dặn con cái trước lúc lập gia đình !
Gởi Các Bạn trên 60 Tuổi và còn Khỏe mạnh
Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người).
Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức.
Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.
Đừng lo lăng nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.
Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.
Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.
Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.
Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.
Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.
Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ... Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn...
Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.
Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn "được".
Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thừơng xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm tràn trề sức khỏe.
Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ .nữa.. họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình... không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!
Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất.
Sưu tầm24 cách sống nên tránh !
Sau đây là 24 cách sống đã được các chuyên gia tâm lý học kiểm nghiệm và rút ra kết luận “Nên tránh” :
01. Thường xuyên oán trách, bực bội về số phận và cuộc sống của mình.
02. Đối với mỗi lời nói, việc làm của bất cứ người nào cũng phân tích động cơ, tâm lý, quy kết.
03. Tự cho mình là tài giỏi, khoe khoang để che giấu nhược điểm và sự bất lực của mình.
04. Thủ cựu, không chịu thử nghiệm cái mới, tìm kinh nghiệm mới, không chịu theo người khác dù họ đúng.
05. Ăn nói lạnh nhạt, thiếu tình cảm.
06. Quá chú ý đến việc lấy lòng người khác, a dua, nịnh bợ.
07. Không có chính kiến, nghe ai nói cũng nói theo.
08. Tự đề cao mình, luôn cho là mình là một nhân vật quan trọng, mọi người phải luôn chú ý.
09. Quá khinh suất, nông cạn, ấu trĩ.
10. Chua ngoa, cay nghiệt, ăn ở độc ác.
11. Khi nói chuyện, chỉ luôn muốn nói về mình, không đếm xỉa đến người khác, chỉ thích bàn đên những gì mình thích.
12. Bàng quan với mọi hoạt động chung quanh.
13. Thái độ thờ ơ, lãnh đạm.
14. Thái độ không nghiêm túc, mập mờ, ba phải.

15. Công kích người khác.
16. Thái độ keo kiệt, bủn xỉn, ích kỉ.
17. Thích mượn tiếng các nhân vật nổi tiếng để đề cao mình.
18. Thích làm tổn hại niềm vui thích của người khác.
19. Thích cắt ngang khi người khách nói,thô bạo nói xen vào ý kiến của người khác.
20. Quá khiêm tốn gần như giả tạo.
21. Thái độ hống hách, coi thường người khác.
22. Tỏ ra chán đời, ủ rũ.
23. Luôn kể công, tự khoe khoang ưu điểm.
24. Sống thủ đoạn, xảo quyệt, lợi mình, hại người.
Đơn giản - Phức tạp ?
Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có trở nên phức tạp.
Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp.
Tự nhận bản thân đơn giản, đánh giá người khác phức tạp.
Thật ra, thế giới này rất đơn giản, chỉ có lòng người là phức tạp.
Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ vì có lợi ích chi phối nên con người mới trở nên phức tạp.
Đời người, đơn giản thì vui vẻ; nhưng người vui vẻ được mấy người.
Đời người, phức tạp thì phiền não; nhưng người phiền não thì quá nhiều.
Trong cuộc đời mỗi người đều không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng thậm chí là đau khổ. Người vui vẻ không phải là người không có buồn phiền, mà là người không để cho những nỗi buồn và niềm đau ấy khống chế. Thật ra, đau khổ không hề đáng sợ, đáng sợ là ngay cả trái tim cũng phản bội bản thân mà đứng về phía đau khổ.
Muốn quản lý tốt tâm trạng của bản thân thì cần phải: Quên đi những điều làm mình không vui, đừng coi trọng những mâu thuẫn, hiểu lầm phát sinh trong cuộc sống, mà hãy xem đó như là một yếu tố giúp chúng ta mài giũa đời sống tâm linh của mình vững chắc hơn. Chỉ có như thế thì nỗi đau khổ của mình như gió thoảng mây trôi mà thôi.
Bài từ: http://hongtuyet.blogspot.com/
Đơn xin nghỉ học của một học sinh lớp 10
Người viết đơn là Trần Văn M., học sinh lớp 10. Lá đơn có đầy đủ Quốc hiệu, tiêu ngữ, tiêu đề, ngày tháng và nội dung đơn. Nguyên văn nội dung đơn, M viết: “Hôm lay, em viết cái Đơn lày mong cô và nhà trường cho em ngỉ học vì chong lúc Học em quá đùa ngích và Học Hành còn yếu và làm cho lớp 10H xa xút và không thể vươn lên Được, và làm cho nhiều thầy cô gia phải nhác nhở lêm em ngĩ em không xứng Đáng làm học sinh của chường…”. (nguyên văn lá đơn).
Hãy khoan bàn về mặt hình thức, những lời bạn học sinh viết trong đơn đáng để chúng ta suy ngẫm. M đã dám nói thẳng, nói thật những khuyết điểm của mình: đùa nghịch, học hành còn yếu làm ảnh hưởng đến bạn bè, thầy cô, đến lớp, đến trường. Để rồi, bạn xin được nghỉ học với một lời cảm ơn. Thiết nghĩ, những điều trên không phải là hiếm, nhưng để thẳng thắn thừa nhận và nói ra không phải ai cũng làm được. Lòng tự trọng đã không cho phép M tiếp tục “ngồi nhầm chỗ”… hay M không thể chịu được những sức ép?
Qua lá đơn của T.V.M, cũng làm nóng lên những vấn đề về công tác giáo dục. Tại sao một học sinh lớp 10 lại viết sai lỗi chính tả khủng khiếp đến như thế? Đọc một câu mười chữ thì có đến năm sáu chữ là sai lỗi chính tả. Lời văn thì lủng củng, một câu có đến ba bốn chữ “và”… Buồn hơn là những điều đó lẽ ra không được phép sai, vì ngay khi học hết lớp 1 thì học sinh đã phải đọc thông, viết thạo. Đây là hiện tượng ngồi nhầm lớp. Và đáng ngại hơn là ngồi nhầm nhiều lớp. Không hiểu các lãnh đạo của ngành giáo dục nghĩ gì khi đọc được lá thư của T.V.M?
Năm học 2006-2007, Bộ GD&ĐT phát động cuộc vận động “Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong giáo dục”, thì khi đó tình trạng học sinh “ngồi nhầm lớp” đã trở thành một vấn nạn nhức nhối được đề cập nhiều nhất. Nhiều học sinh dù không đủ trình độ để tiếp nhận kiến thức của lớp đang theo học nhưng vẫn lên lớp đều, vẫn đậu tốt nghiệp THPT. Lúc đó, tỷ lệ học sinh đậu tốt nghiệp THPT trên cả nước đều “đẹp như mơ” với xấp xỉ 100%.
Hiện nay, tỷ lệ đổ tốt nghiệp THPT chẳng thua kém gì con số “đẹp như mơ” ấy, nhưng, tình trạng học sinh “ngồi nhầm lớp” vẫn còn là một vấn đề nhức nhối mà nhiều người vẫn đang cố che đi.
Theo GDVN
Sách đọc "Hiểu về trái tim" -Phần 1
(Xin được tặng chị Vinh, Cô Nhu - những người thích những triết lý của Đạo Phật và ai đó quan tâm)
Hiểu về Trái tim
Hiểu về trái tim" là tập hợp 50 bài viết về tâm lý trị liệu, giải mã những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống thường nhật của Đại đức Thích Minh Niệm, một chuyên gia tâm lý trị liệu, có nhiều trải nghiệm về tâm lý và triết lý sống. Cuốn sách cũng được thể hiện qua giọng đọc của 52 nghệ sĩ nổi tiếng thuộc các lĩnh vưc văn hóa giải trí của Việt Nam
Quyển sách này là một quyển sách rất đẹp, đậm chất suy tư thiền định, nhưng cũng rất giản đơn và dễ hiểu đối với người đọc. Bản thân tác giả là một người theo đạo Phật, sáng lập nên dòng Thiền Hiểu Biết, và thực hiện trị liệu tâm lý nên cuốn sách này là những chiêm nghiệm riêng tư của tác giả về cuộc đời, hay đúng hơn là tụng ca cuộc sống trong những trang viết khai mở tâm hồn.
Cậu bé và cây táo
Ngày xửa ngày xưa có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Cậu leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Cậu bé rất yêu cây táo và cây táo cũng rất yêu cậu. Thời gian cứ trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày nữa.
Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
- Hãy đến chơi với ta.
Đây là câu chuyện các bậc cha mẹ, con cái cần đọc và suy ngẫm. Cha mẹ hết lòng vì con cái nhưng chắc gì con cái đã hết lòng với Cha Mẹ chúng được. Nước mắt chỉ có chảy xuôi thôi !
- Ta rất tiếc là ta không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Cậu vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.
Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm, cây táo nói:
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc để nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cho cháu không?
- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người cao tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
- Hãy đến chơi với ta.
- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì để cho cậu nữa. Không còn táo.
- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
- Cháu đã quá già rồi.
- Ta thực sự chẳng còn gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần chết mòn của ta - Cây táo nói trong nước mắt.
- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi.
- Hãy đến đây với ta.
Chàng trai đến và cây táo mừng rơi nước mắt.
Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi chúng ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng giúp đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ cậu bé đã rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng là cách mà chúng ta đang đối xử với cha mẹ mình đấy!
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn đôi mắt mẹ nghe không?

Cần có trái tim nóng và cái đầu lạnh
Các quốc gia tuy chia sẻ một số lợi ích chung song luôn có những lợi ích riêng, nhiều khi "vênh nhau", thậm chí trái chiều nhau, nên trong quan hệ quốc tế luôn diễn ra quá trình vừa hợp tác vừa đấu tranh nhưng không nhất thiết lúc nào cũng đưa tới xung đột quân sự. Quan hệ quốc tế của nước ta cũng không phải ngoại lệ. Vấn đề chỉ là xử lý thế nào cặp quan hệ đó cho có lợi nhất đối với đất nước. Thế giới và khu vực bước vào thập kỷ thứ hai của thế kỷ XXI với biết bao phức tạp, rối ren. Sau những năm tháng tưởng như hưng thịnh vào đầu những năm 2000, tới cuối thập kỷ bỗng bùng phát cuộc khủng hoảng tài chính-tiền tệ và suy giảm kinh tế toàn cầu tồi tệ nhất trong 80 năm. Cho tới nay, kinh tế thế giới vẫn chưa vực dậy được. Một loạt nước châu Âu tưởng như rất giàu sang bỗng đứng trước nguy cơ vỡ nợ, thậm chí nước giàu nhất thế giới là Mỹ cũng thành "Chúa Chổm". Sau sự lụn bại đó, kinh tế thế giới đang trải qua một cuộc đại phẫu: Từ cơ cấu sản xuất, tiêu dùng, tài chính-tiền tệ cho tới chính sách, cơ chế quản lý; sức mạnh các nền kinh tế và quan hệ kinh tế quốc tế đang được xếp sắp lại... Về chính trị-an ninh, thế giới đang chứng kiến hai cuộc chiến tranh nóng kéo dài ở I-rắc và Áp-ga-ni-xtan, sự xáo động xã hội dữ dội ở Trung Đông, Bắc Phi, không ít cuộc khủng bố, xung đột, căng thẳng về chủ quyền lãnh thổ và tài nguyên, kể cả trên Biển Đông; sức mạnh các quốc gia và bàn cờ quốc tế đang chuyển dịch mạnh. Những diễn biến dồn dập về cường độ, rộng lớn về phạm vi, sâu sắc về ý nghĩa nói trên cho thấy cục diện thế giới ẩn chứa rất nhiều nhân tố bất định đòi hỏi mọi quốc gia, trong đó có nước ta, phải tỉnh táo nắm bắt, chọn lựa chính xác cách hành xử thích hợp. Nhìn nhân tình thế thái mới, có lẽ nên ôn lại và vận dụng thật tốt những bài học của nền ngoại giao Hồ Chí Minh để ứng phó với cái "vạn biến" đang diễn ra. Trong hơn 65 năm qua kể từ sau Cách mạng Tháng Tám, nước ta đã phải trải qua biết bao thử thách, biết bao thời khắc hiểm nguy: Nào là thù trong giặc ngoài khi nước Việt Nam độc lập còn trong trứng nước, nào là mấy cuộc kháng chiến chống ngoại xâm liên tiếp và kéo dài, nào là tình thế bị bao vây cô lập hơn một chục năm trời. Thế nhưng nhân dân ta đã vượt qua được tất thảy, trong đó có sự đóng góp không nhỏ của hoạt động ngoại giao. Ngày nay, lực và thế của nước ta đã khác hẳn trước, há nào không xây dựng và bảo vệ thành công đất nước? Ôn cựu, trước hết là ôn lại và củng cố niềm tin; không có nó thì chẳng làm nên điều gì!
Niềm tin ở đây không phải là mù quáng mà dựa trên những bài học của quá khứ, sự nhận diện một cách khoa học, tỉnh táo hiện tại và đoán định tương lai. Trên chặng đường nào cũng vậy, điều then chốt là xác định cho trúng và kiên trì cái "bất biến", hay nói một cách khác là cái lợi ích chính yếu của đất nước. Ngày nay, phải chăng cái "bất biến" đối với nước ta là "lợi ích kép": Giữ vững độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, đồng thời duy trì sự ổn định chính trị-xã hội trong nước và môi trường quốc tế thuận lợi để tập trung vào nhiệm vụ trung tâm là phát triển kinh tế-xã hội. Hai vế đó gắn bó mật thiết với nhau, tác động qua lại và là tiền đề của nhau. Nói một cách hình tượng thì hai vế đó giống như hai cái cánh của một con chim; gẫy cánh nào chim cũng không bay nổi. Đối với mọi quốc gia, lớn hay nhỏ, giàu hay nghèo, giữ vững độc lập, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ luôn luôn là nghĩa vụ thiêng liêng; không bảo vệ được chúng thì khỏi nói đến chuyện phát triển. Ngược lại, không nỗ lực tạo dựng môi trường quốc tế thuận lợi nhất để phát triển đất nước, tăng cường sức mạnh tổng hợp của quốc gia thì cũng không lấy đâu ra "thực lực" và không thể tạo dựng được "vị thế" cần thiết để bảo vệ đất nước. Do đó bất luận thế nào, về phần mình, chúng ta cần chủ động "ứng vạn biến" để bảo vệ trọn vẹn cả hai vế. Đương nhiên, làm được như vậy không dễ vì có những nhân tố không tùy thuộc vào bản thân chúng ta. Nhưng càng khó chúng ta càng cần huy động nguồn trí tuệ và sự khôn khéo vốn có của trường phái ngoại giao Việt Nam mà Bác Hồ là một biểu tượng sáng ngời. Khéo gì thì khéo vẫn phải có thực lực cả về vật chất lẫn tinh thần, hữu hình lẫn vô hình. Chỉ có vậy mới vận dụng được bài học kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại. Sức mạnh dân tộc, trước hết nằm ở sức mạnh kinh tế và quốc phòng-an ninh. Để củng cố sức mạnh ấy, đương nhiên Nhà nước gánh trách nhiệm lớn song rất cần sự đồng lòng, nhất trí và sự đóng góp thiết thực của mỗi người chúng ta bằng những hành động cụ thể. Lòng yêu nước lúc này cần được thể hiện không chỉ bằng những lời nói mà trước hết trong những việc làm góp phần làm cho dân giàu, nước mạnh. Bên cạnh sức mạnh vật chất, dân tộc ta vốn có những sức mạnh vô hình, nhiều khi còn lớn hơn sức mạnh vật chất. Đó là sức mạnh chính nghĩa, truyền thống yêu nước và tinh thần đoàn kết dân tộc. Vốn bị áp bức, đè nén, xâm lược, bao vây, nghèo nàn, nhân dân ta luôn theo đuổi những mục tiêu chính đáng: Quyền được sống trong điều kiện độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, được an hưởng hòa bình, có được cuộc sống ấm no hạnh phúc, có quan hệ hợp tác hữu nghị với mọi dân tộc trên cơ sở bình đẳng, cùng có lợi dựa trên luật pháp quốc tế. Tính chính nghĩa của những mục tiêu theo đuổi tạo nên sức mạnh tinh thần, quy tụ ý chí toàn dân tộc, đồng thời tranh thủ được sự đồng tình của mọi người có lương tri trên thế giới. Tinh thần yêu nước cháy bỏng và khối đoàn kết dân tộc được hun đúc qua hàng ngàn năm giữ nước, thường được thể hiện mạnh mẽ mỗi khi đất nước gặp khó khăn thử thách. Lúc này đây, truyền thống yêu nước và tinh thần đoàn kết toàn dân tộc cần được quy tụ vào việc bảo đảm cả hai nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Mọi hành vi, cho dù xuất phát từ những động cơ rất trong sáng, nhưng vô hình trung tạo ra sự phân tâm hoặc bất ổn xã hội, gây trở ngại cho việc củng cố tiềm lực, triển khai chính sách đối ngoại đa dạng hóa, đa phương hóa đều có thể làm cho sức mạnh dân tộc bị suy yếu, chỉ có lợi cho những người muốn thấy một nước Việt Nam yếu và chia rẽ. Đó là chưa kể một số kẻ mưu toan "đục nước béo cò", lợi dụng nhiệt huyết của các tầng lớp nhân dân để phục vụ cho những tính toán riêng của họ. Nhân dân ta còn có một sức mạnh khác mà không phải dân tộc nào cũng có. Đó là mối cảm tình, sự tôn trọng của nhân dân thế giới do ý chí đấu tranh kiên cường, sự hy sinh lớn lao và những cống hiến quý báu vào sự nghiệp độc lập dân tộc trong quá khứ cũng như thái độ đầy trách nhiệm và những đóng góp tích cực cho hòa bình, hợp tác và phát triển hiện nay. Hoạt động ngoại giao tích cực, chủ động, linh hoạt với tinh thần rộng mở và thái độ trách nhiệm cao, ra sức đóng góp cho sự nghiệp hòa bình, hợp tác phát triển chung của khu vực và thế giới, qua đó thu phục lòng người có thể tạo nên "sức mạnh mềm" có lợi cho việc củng cố thế và lực của đất nước. Thực tiễn lịch sử cho thấy, trong khi "lực" chưa mạnh đủ mức nhưng tạo được "thế" thuận lợi thì lực sẽ được nhân lên bội phần. Trước đây đã vậy, ngày nay không khác. Trong hoàn cảnh hiện nay, sức mạnh thời đại thể hiện trong khát vọng của nhân dân thế giới về hòa bình và hợp tác để phát triển, về một trật tự chính trị và kinh tế quốc tế bình đẳng, cùng có lợi dựa trên những chuẩn mực của luật pháp quốc tế. Xu thế toàn cầu hóa tạo nên tính tùy thuộc lẫn nhau, lợi ích đan xen. Mọi quốc gia lớn nhỏ đều phải cân nhắc thiệt hơn trong sự hành xử của mình nếu đi ngược lại những chiều hướng đó. Những ước nguyện chính đáng của nhân dân ta bắt gặp ý nguyện và xu thế chung của nhân loại tạo nên sức mạnh to lớn, giúp nhân dân ta vượt qua những khó khăn, thử thách mới. Kiên trì, nhất quán theo đuổi đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ đi liền với chính sách đối ngoại rộng mở, đa dạng hóa, đa phương hóa là một bài học lớn nữa đem lại thành công trên mặt trận ngoại giao. Thực tiễn mấy chục năm qua cho thấy, ta chỉ có thể thành công nếu kiên trì đường lối độc lập, tự chủ, ra sức huy động sức mạnh và trí tuệ của bản thân đi đôi với việc nỗ lực tranh thủ sự đồng tình, ủng hộ quốc tế rộng rãi nhất có thể và thực thi một chính sách đối ngoại khôn khéo, tạo dựng thế đứng cơ động, linh hoạt, không để bị lợi dụng hoặc rơi vào thế cô lập. Mặt khác, thực tiễn cũng cho thấy, mỗi quốc gia đều có lợi ích và tính toán riêng, do đó không phải một lần những vấn đề liên quan tới lợi ích của nước ta đã được đem ra xếp sắp, trao đổi trên bàn cờ quốc tế. Ngày nay, bài học này vẫn còn nguyên giá trị. Muốn tránh lặp lại tình trạng này, không có cách nào khác ngoài việc phát huy cao độ tinh thần tự lực tự cường, kiên định, nhất quán theo đuổi đường lối độc lập tự chủ và chính sách đa dạng hóa, đa phương hóa. Các quốc gia tuy chia sẻ một số lợi ích chung song luôn có những lợi ích riêng, nhiều khi "vênh nhau", thậm chí trái chiều nhau, nên trong quan hệ quốc tế luôn diễn ra quá trình vừa hợp tác vừa đấu tranh nhưng không nhất thiết lúc nào cũng đưa tới xung đột quân sự. Quan hệ quốc tế của nước ta cũng không phải ngoại lệ. Vấn đề chỉ là xử lý thế nào cặp quan hệ đó cho có lợi nhất đối với đất nước. Kinh nghiệm thực tiễn cho thấy, muốn vậy cần tìm mọi cách hạn chế tới mức tối đa những mâu thuẫn, xung khắc, đối đầu, song song với những cố gắng không mệt mỏi thúc đẩy sự hợp tác với mọi quốc gia trong khi vẫn tự chủ, không rơi vào thế phụ thuộc. Nếu xảy ra khác biệt, xung đột lợi ích thì con đường tốt nhất là thông qua đối thoại, thương lượng để giải quyết; vấn đề gì liên quan tới hai nước thì thông qua kênh song phương, vấn đề liên quan tới nhiều bên thì thông qua kênh đa phương, kể cả các tổ chức khu vực và toàn cầu. Điều này cũng phù hợp với xu thế đa phương trong thế giới ngày nay. Mặt khác cần kiên trì, khôn khéo đấu tranh bảo vệ những lợi ích chính đáng của mình, song cố tránh đi tới xung đột trực diện gây phương hại cho yêu cầu giữ vững môi trường quốc tế thuận lợi để phát triển và thế cơ động trong quan hệ quốc tế. Một nét đặc sắc không chỉ về ngoại giao mà cả trong truyền thống của dân tộc ta là tính nhân văn, luôn phân biệt rõ cái thiện, cái ác, luôn coi nhân dân các nước xâm lược nước ta là bạn, là đồng minh và rất xa lạ với những biểu hiện dân tộc hẹp hòi, kích động hằn thù mù quáng. Có thể nói, phương châm "thêm bạn bớt thù" của ông cha ta tiếp tục là một công cụ hữu hiệu trong quan hệ quốc tế ngày nay. Nói tóm lại, tình hình càng phức tạp chúng ta càng cần phải vận dụng nhuần nhuyễn những truyền thống, những bài học lớn đã thu lượm được trong suốt chiều dài lịch sử từ ngày Nhà nước Việt Nam mới ra đời đến nay. Dũng khí cần song hành với mưu lược, nhiệt huyết cần đi đôi với sự tỉnh táo, có trái tim nóng chưa đủ mà cần có cái đầu lạnh.Bài của nguyên PTT Vũ Khoan
Thư gửi chủ tịch nước Trung Quốc của một teen
Hôm nay, một ngày hè oi ả trên đất Việt, khi cháu đang cố gắng để vượt qua kì thi Tốt Nghiệp và thi Đại Học sắp tới thì được biết một tin thật đau lòng: đất nước Trung Quốc của Ngài đang muốn thôn tính và chiếm đoạt 2 quần đảo xinh đẹp Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Dù đang rất mệt mỏi và lo lắng cho kì thi sắp tới nhưng điều này khiến một công dân của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà như cháu không khỏi lo lắng và sợ hãi.
Từ bé đến giờ, cháu - một cô gái Việt Nam - đã rất hâm mộ đất nước Trung Quốc của Ngài. Cháu thích xem những bộ phim võ hiệp thời xưa của Trung Quốc hơn phim tài liệu lịch sử Việt Nam. Cháu yêu thích những danh lam thắng cảnh của Trung Quốc hơn cả những cảnh đẹp của Việt Nam. Cháu thích ăn đồ ăn Trung Quốc hơn bát cơm quả cà dân dã của Việt Nam ( khi phải thú nhận điều này cháu cảm thấy rất xấu hổ và có lỗi với quê hương mình).
Thưa Ngài chủ tịch tối cao, cháu dường như đã coi Trung Quốc như một quê hương thứ hai của mình, thế nên cháu thực sự bàng hoàng khi hay tin Trung Quốc gây hấn với Việt Nam thương yêu của cháu.
Trong tâm tưởng cháu bây giờ vẫn đang hiện rõ lên mồn một hình ảnh Ngài chủ tịch đáng kính của Việt Nam bắt tay thân thiết với Ngài trong những lần giao lưu hai nước. Liệu tình cảm thân mật đó, những nụ cười trìu mến đó của Ngài có còn dành cho đất nước Việt Nam của cháu không?
Đất nước Trung Quốc của Ngài to lớn hơn Việt Nam rất nhiều, khoáng sản của các Ngài cũng trù phú và màu mỡ hơn Việt Nam rất nhiều, vậy tại sao đất nước của Ngài lại muốn cướp đi niềm tự hào bé nhỏ của quê hương cháu? Cháu cảm thấy rất buồn vì điều này.
Lặng lẽ đứng nhìn một phần máu thịt đất nước mình đang dần bị thu nhập vào Trung Quốc, cháu thấy tim mình quặn thắt lại.
Tuy cháu may mắn được sinh ra vào thời bình nhưng những đau thương mất mát trong chiến tranh của đất nước cháu hiểu hết. Cháu ghét chiến tranh, cháu sợ cảnh chết chóc, cháu yêu hoà bình và cháu yêu Việt Nam. Chắc hẳn Ngài cũng biết con người Việt Nam hiền lành và ôn hoà nhưng cũng rất nóng nảy và bốc đồng, bởi người Việt Nam yêu nước. Con người Việt Nam không thích chiến tranh nhưng cũng không thể ngồi yên trước cảnh đất nước mình đang bị thôn tính như thế.
Thưa Ngài chủ tịch vĩ đại, chắc hẳn một con người có trái tim nhân ái và bao dung như Ngài không muốn thấy cảnh chiến tranh đâu nhỉ. Chứng kiến cảnh con dân nước mình đổ máu trong thời bình này thì còn gì đau khổ hơn với một người cầm quyền đứng đầu nhà nước như Ngài. Nhưng nếu như cuộc đàm phán giữa hai nước không thành công thì có lẽ chuyện gì đến cũng sẽ phải đến thôi.
Với một đất nước giàu có và hào phóng như Trung Quốc thì 2 quần đảo nhỏ bé Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam chẳng đáng là bao, nhưng nó lại là niềm tự hào, là khối tài sản không nhỏ của người Việt yêu độc lập.
Lẽ ra lúc này cháu đang phải cố gắng cho việc học và ôn thi, nhưng với tư cách là một con dân Việt Nam, cháu không thể tỏ ra thờ ơ, hờ hững trước tình hình thế sự to lớn của đất nước. Vì cháu biết rằng một khi Việt Nam có chiến tranh thì cháu sẽ chẳng được ngồi học yên ổn trên ghế nhà trường nữa.
Cháu biết sức cháu nhỏ không thể giúp gì được cho đất nước nhưng những người yêu nước như cháu thì rất nhiều, và cháu tin rằng sức mạnh tình yêu đó có thể đánh bại mọi kẻ thù muốn nhăm nhe xâm lăng đất Việt.
Thưa Ngài, cháu hi vọng Ngài sẽ hiểu cho tâm sự của một đứa con gái nhỏ bé như cháu nói riêng và toàn bộ dân tộc Việt Nam nói chung. Người Việt Nam yêu đất nước Việt Nam!
Có lẽ cháu đã làm phiền Ngài nhiều rồi, cháu xin dừng bút tại đây, bức thư tuy không dài nhưng đã nói lên được phần nào tâm tư trong lòng cháu. Cháu chúc Ngài có sức khoẻ tốt, chúc đất nước Trung Quốc luôn tươi đẹp. Và cháu mong rằng Trung Quốc và Việt Nam mãi mãi là những người bạn thân thiết của nhau!
Thân ái!
Kí tên: cô gái Việt Nam
HP, 12h31, ngày 02/06/2011"
Tôi biết rằng bức thư này sẽ chẳng bao giờ có cơ hội đến được tay của chủ tịch nước Trung Quốc và sẽ có không ít người cười vào mặt bảo tôi rảnh quá, nhưng tôi hi vọng các bạn - những người dân Việt Nam hãy biết lên tiếng để bảo vệ Tổ Quốc mình hay ít nhất chỉ là nói một câu "Tôi yêu Việt Nam"
Vui một tí nhân ngày của Mẹ (Mother's Day)
Lê Hoàng
3. Lúc 18 tuổi, phụ nữ được gọi là teen. Teen phải nhanh chóng trở thành hot girl chứ chớ dại hot chồng.
4. Khi 19 tuổi, phụ nữ thường xem phim truyền hình Hàn Quốc và phát hiện ra những ông chồng sau này đều bị ung thư. Vậy lấy làm chi cho mệt.
5. 20 tuổi, không xem phim Hàn Quốc nữa mà xem phim Mỹ. Phát hiện ra chồng phần lớn là tội phạm. Lấy sẽ ra tòa.
6. 21 tuổi chả xem phim Hàn, chả xem phim Mỹ mà xem phim Việt Nam. Bàng hoàng khi phát hiện ra lấy chồng nghĩa là sẽ có mẹ chồng. Mà mẹ chồng luôn luôn gian ác.
7. 22 tuổi, băn khoăn giữa chồng dễ thương và chồng đẹp trai. Cuối cùng không lấy ai cả.
8. 23 tuổi mê một chàng trai hát hay. Lúc sắp cưới mới ngã ngửa người khi biết phần lớn chàng hát nhép. Thế là hủy bỏ hôn nhân.
10. 25 tuổi yêu một chàng trai là con ông lớn. Sắp cưới thì tạm hoãn khi biết bạn mình yêu được một anh con ông lớn hơn.
11. 26 tuổi chả quen ai cả. Ngồi nhớ lại những mối tình học trò. Tự an ủi là tình học trò chả bao giờ thành công.
12. 26 tuổi rưỡi ngồi nhớ lại những mối tình sinh viên. Toát mồ hôi vì hồi đó suýt nữa sống thử.
13. 27 tuổi quen một anh hiền lành, gia giáo, con nhà tử tế. Định cưới thì ngần ngừ vì anh ấy không có nhà. Đó là chưa kể mấy lần đi phụ dâu cho đứa bạn, thấy cô dâu sau đám cưới đếm phong bì thường khóc.
14. 28 tuổi cương quyết lấy chồng. Nhưng đi đâu cũng gặp những đàn ông cương quyết không lấy vợ.
15. 29 tuổi gặp anh này thì chê già quá, gặp anh kia thì kêu trẻ quá. Những anh chấp nhận được thì có vợ rồi.
16. 30 tuổi quyết tâm gặp ai cũng lấy. Nhưng ai cũng bảo chỉ muốn làm bạn thôi, đừng vội vàng tiến xa hơn.
17. 31 tuổi tuyên bố hạnh phúc khi độc thân, sung sướng khi thấy bạn bè ly dị. Cười nhếch mép khi gặp những bạn trai gầy ốm ngày xưa.
18. 32 tuổi đi du lịch, học ngoại ngữ, xách cặp da. Nói tới nhân loại, đến thế giới, đến cải cách xã hội. Không nói tới chồng.
19. 33 tuổi lên chức trưởng phòng. Nhìn đàn ông nghiêm khắc. Cáu gắt với mùi thuốc lá, mùi rượu. Thích kem dưỡng da. Thích nghe nhạc Trịnh. Không thích đàn ông.
20. 34 tuổi. Ngồi bar một mình. Hút thuốc. Tự trả tiền rượu. Gặp đàn ông cười khẩy. Khuyên bạn bè ly dị chứ đừng chịu đựng.
21. 35 tuổi. Đi thẩm mỹ viện. Đẹp như hồi 18 tuổi. Yêu các chàng trai tuổi teen.
Jetstar Pacific (JPA) vừa tung ra chương trình khuyến mãi bay trong dịp Tết Nguyên đán năm 2011.
Theo Vietnamnet , Thứ Sáu, 24/09/2010), Jetstar Pacific (JPA) vừa tung ra chương trình khuyến mãi với mức giá từ 350.000 đồng/chặng, bay trong dịp Tết Nguyên đán năm 2011.
Theo đó, mức giá từ 350.000 đồng/chặng sẽ được mở bán trên các đường bay giữa TP.HCM - Đà Nẵng, Hà Nội - Đà Nẵng, TP.HCM - Huế. Đường bay giữa TP.HCM - Hà Nội có giá từ 600.000 đồng/chặng, giữa TP.HCM - Hải Phòng, TP.HCM - Vinh có giá từ 650.000 đồng/chặng. Thời gian mở bán bắt đầu từ 9 giờ đến 17 giờ ngày hôm nay (24/9) tại trang web bán vé của hãng (www.jetstar.com), do hệ thống máy tính tự động phân phối trên các chuyến bay khởi hành trong giai đoạn trước Tết Nguyên đán từ 5/1/2011 đến 1/2/2011.
Đây là đợt khuyến mãi trong dịp Tết Nguyên đán (2 - 29/12 Âm lịch), tuy nhiên theo JPA, vé hạn chế bán trên một số chặng bay lệch đầu từ TP.HCM đi Đà Nẵng/Huế/Vinh/Hải Phòng/Hà Nội trong giai đoạn từ 14/1/2011 đến 1/2/2011.
Theo đại diện của JPA, đợt này vé được mở rộng cho tất cả những hành khách đăng ký và thanh toán trực tuyến trên internet bằng các loại thẻ tín dụng và thẻ ghi nợ nội địa được hãng chấp nhận thanh toán. Vẫn như nhưng đợt khuyến mãi trước đây, chương trình không áp dụng bán tại đại lý và phòng vé chính của JPA và các phương thức đăng ký tại trang web của hãng nhưng lựa chọn hình thức thanh toán sau.
Theo JPA, đây là đợt bán vé giá rẻ nằm trong hoạt động thường xuyên của hãng nhằm mục đích kích thích nhu cầu đi lại trên đường bay nội địa, góp phần đưa dịch vụ đi lại bằng đường hàng không trở nên thuận lợi và phổ biến hơn với nhiều người. Đặc biệt là những hành khách có kế hoạch đi lại sớm.
Ngoài ra, trong chương trình "Rồng May Mắn" 1.000 vé máy bay giá 100.000 đồng/chặng hiện đang thực hiện nhân dịp đại lễ 1.000 năm Thăng Long, JPA cho biết đã có 600 vé máy bay được khách hàng đăng ký trong 3 tuần vừa qua, 400 vé còn lại sẽ tiếp tục được hãng này mở bán trong 2 tuần tới đây (mỗi tuần 1 lần) cho đến 10/10.
| Thông tin chi tiết chặng bay, giai đoạn khởi hành và giá vé mở bán:
|
· Bài của tác giả Ca Hảo (Vetnam net).
Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng:

![]() |
| Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng - Ảnh: Việt Chiến |
* Thời gian gần đây, trên các mạng điện tử, nhất là các blog đưa rất nhiều thông tin về việc chị bị bắt giữ, bị quản thúc, bị cơ quan công an gọi hỏi về những vấn đề liên quan đến các dự đoán “ngoại cảm” như sập cầu Bãi Cháy, gãy cầu Long Biên, và sự ra đi của một số yếu nhân..., xin chị cho biết ý kiến của mình?
| Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng sinh năm 1972, quê Yên Khánh, Ninh Bình, hiện công tác tại trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, cán bộ bộ môn cận tâm lý Trung tâm Nghiên cứu tiềm năng con người thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học kỹ thuật Việt Nam. |
- Tôi hoàn toàn không đưa ra bất kỳ một lời tiên đoán nào cả. Tôi không bao giờ đề cập đến những vấn đề ấy bởi khả năng của tôi không phải là tiên đoán mà là đối thoại ngoại cảm tìm mộ liệt sĩ và mộ thất lạc. Từ năm ngoái đã có nhiều người hỏi và chất vấn tôi vì tin đồn trên mạng về chuyện tôi “dự đoán” cầu Bãi Cháy bị sập vào năm 2010. Tiếp đến tháng 3 và 4.2010 lại có tin đồn về chuyện tôi “dự đoán” sập cầu Bãi Cháy và cầu Thăng Long. Về chuyện này, tôi đã chính thức đến gặp trung tướng Vũ Hải Triều, Tổng cục phó Tổng cục An ninh đề nghị điều tra, làm rõ nơi nào tung ra tin đồn như vậy để gây hoang mang trong nhân dân. Và tới dịp tháng 7 trên mạng lại đưa tin tôi đoán cầu Long Biên sẽ sập, cả ngàn người chết, rồi lại có tin tôi bị công an bắt giữ vì tung ra dư luận những tin đồn này. Tôi khẳng định đây là những tin đồn bịa đặt rất ác ý. Ngày nào tôi cũng nhận được hàng trăm tin nhắn từ bạn bè và những người quen biết hỏi thăm tin tức về việc tôi bắt giữ. Riêng ngày hôm nay 6.9 có tới hơn 300 tin nhắn. Tôi suốt ngày phải trả lời họ rằng tôi vẫn đang khỏe mạnh, công tác bình thường, không bị ai bắt bớ gì cả để mọi người yên tâm. Một lần nữa tôi đề nghị Bộ Công an điều tra, làm rõ vấn đề này. Tôi được cơ quan chức năng trả lời đây chỉ là những tin đồn trên mạng, còn trên báo chính thức thì không hề có tin kiểu này.
* Tin đồn từ đầu năm, đến nay đã 9 tháng, sao chị không thông tin cho báo chí?
- Từ đầu năm tới nay, đã có rất nhiều tờ báo muốn phỏng vấn tôi về vấn đề này nhưng tôi đều từ chối vì cho rằng đây là những tin đồn lúc “trà dư tửu hậu” hoặc “buôn dưa lê vỉa hè” thôi nên tôi không muốn đề cập. Nhưng đến bây giờ, tôi thấy rằng mình cần có trách nhiệm nói rõ vấn đề này để tránh gây hoang mang cho người dân. Vì thế, tôi muốn thông qua Báo Thanh Niên là tờ báo rất có uy tín với bạn đọc để nói lên sự thật này. Tôi cũng đã hẹn trả lời phỏng vấn với các tờ báo của ngành công an và truyền hình an ninh để nói rõ về những tin đồn đầy ác ý nói trên.
* Chị có phải chịu nhiều áp lực trước các tin đồn kiểu này?
- Gia đình tôi, những người thân quen và bạn bè thân đều coi thường những tin đồn này bởi họ rất tin tưởng rằng tôi không bao giờ có thể tung ra những tin đồn bậy bạ như vậy. Tôi chỉ tâm niệm một điều làm sao xoa dịu được những nỗi đau mất mát về chiến tranh qua việc giúp các gia đình tìm mộ liệt sĩ. Và điều tâm nguyện nữa là tôi đang cùng với Giáo hội Phật giáo Việt Nam đi làm các đại lễ cầu siêu ở những nơi xảy ra chiến tranh, thiên tai, bão lũ và những địa phương có nhiều chiến sĩ trận vong và đồng bào tử nạn trên khắp mọi miền Tổ quốc. Tôi cũng luôn có mặt trong các chương trình từ thiện theo tâm nguyện “thi ân bất cầu báo” không cần các phương tiện truyền thông phải quảng bá.
* Xin cảm ơn chị!
Nguyễn Việt Chiến.
(Bài và ảnh trên Thanh niên điện tử, 07/09/2010 0:33)
Bổ sung thêm tư liệu về chàng Joseph Ruelle
Nghe Tây nói tiếng Việt vui lắm. Cứ như bước vào cái nhà cười. Mọi đường nét của âm thanh đều biến dạng. Tiếng Việt là ngôn ngữ hẻo lánh. Đã thế lại rất oái ăm, bởi nó có đến sáu thanh. Chỉ nhầm một tí là đi một dặm. Nghe nói có ông Tây lấy vợ Việt
Chuyện ấy chẳng biết thật hay bịa. Nhưng chuyện này thì hoàn toàn có thật. Mình nghe trực tiếp nhá. Đó là dịp kỷ niệm ngày chiến thắng phát xít, một nhà sử học được mời đến nói chuyện với sinh viên về một trận đánh lịch sử, nổi tiếng thế giới. Trong giảng đường có rất nhiều người Việt giỏi ngoại ngữ, nhưng diễn giả chỉ tin người phiên dịch của mình. Anh bạn Tây này nói tiếng Việt khá hoạt. Chỉ tiếc là dấu cứ nhầm lung tung. Đại tướng thành đai tướng. Kéo quân thành kéo quần. Thế là suốt một tiếng đồng hồ, ông đai tướng cứ hết kéo quần lên lại kéo quần xuống. Cả giảng đường muốn cười lăn mà không dám cười. Muốn cười mà cứ phải nhịn để làm người lịch sự. Bởi thế, trông mặt ai cũng rất căng thẳng.
Tiếng Việt đúng là một mê hồn trận đối với dân ngoại quốc. Chính vì thế, mình lại đâm ra tò mò. Chỉ thóc mách muốn xem cái cậu đai tướng có biệt danh Dâu Tây này kéo quần lên, kéo quần xuống ra sao?
Nhưng mà giời ạ! Cứ tưởng sẽ được ngắm một anh ngố, hóa ra lại gặp ngay một gã ma xó. Mà còn quái hơn cả ma xó! Chả thế mà cộng đồng mạng cứ nhao nhác lên. "Tôi không tin ông là một người Tây. Bịa. Giọng văn hơi bị thảo mai". "Bố khỉ! Mấy giờ rồi mà mọi người lại ngồi tin chuyện vớ vẩn này nhỉ? Chẳng có thằng Tây nào mà viết tiếng Việt được như vậy. Mọi người cả tin quá. Thằng này Tây rau muống 100%. Sao mọi người không hẹn một ngày nào đó gần nhất xem mặt mũi thằng này như thế nào? Tôi mà gặp thằng giả danh này, tôi sẽ...". Khiếp quá! Mình không dám dẫn hết. Sự nổi giận đáng yêu sặc mùi lục lâm thảo khấu!
Nhưng không có chuyện giả danh đâu. Joe đấy. Anh chàng Tây một cục. Tây toàn tính. Sở dĩ có sự kinh ngạc đến bàng hoàng ấy cũng vì khả năng sử dụng tiếng Việt của Joe. Ngay cả người Việt, không phải ai cũng giỏi tiếng Việt như Joe đâu. Những tiếng lóng, những ngôn ngữ vỉa hè, tưởng chỉ có thể để ở vỉa hè thôi, nhưng Joe đã biến chúng thành đặc sản. Ngon như nhai kẹo lạc. Joe tung hứng, nhào nặn tiếng Việt điêu luyện như một nhà ảo thuật, và còn hơn thế nữa, Joe như gã phù thủy quái quỷ. Tiếng Việt qua thao tác phù phép của Joe, luôn sống đông, nhuần nhuyễn và biến hóa, đưa đến những hiệu quả bất ngờ. Đó chính là bí kíp làm nên sức hấp dẫn đặc biệt của cuốn sách này. Mặc dù, những chuyện Joe kể, những điều Joe bàn chẳng có gì to tát. Nhưng viết về những cái lặt vặt, những chuyện nhỏ nhặt li ti trong đời sống hàng ngày mà lại thật hấp dẫn, duyên dáng thì đó là một biệt tài của Joe. Bằng con mắt của người ngoại quốc, lại đi nhiều, biết nhiều, Joe phát hiện ra bao nhiêu vẻ đẹp của ta mà do quá quen, ta lại không nhìn thấy. Rồi Joe chiêm ngưỡng chúng bằng con mắt trong veo và đỏng đảnh của lứa tuổi thần tiên 8x, 9x. Cái tuổi nhìn đâu cũng thấy mới mẻ, tươi đẹp và đáng yêu...Mà thôi, chẳng nên dông dài làm gì. Tốt nhất ta hãy đến ngay với Joe. Vở diễn này thú vị lắm. Mà màn đã mở rồi kia. Joe đã bước ra sân khấu. Và như mọi tài tử bước ra trước ánh đèn, câu đầu tiên bao giờ cũng là câu tự giới thiệu: "Tôi ra đây có phải xưng danh không nhỉ?".
- Tớ là Joe. Phát âm tiếng Việt là Dâu. Dâu Tây...
Đấy, Joe đã xưng danh rồi đấy. Và câu chuyện cũng bắt đầu rồi. Mình sẽ chẳng nói gì nữa đâu. Joe đang thả bùa mê đấy. Nào, ta hãy bước ngay vào thế giới của Joe...
Trần Đăng Khoa














