Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc giùm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc giùm. Hiển thị tất cả bài đăng

Bà Phạm Thị Cúc : Đằm thắm trọn nghĩa phu thê

Bà Phạm Thị Cúc : Đằm thắm trọn nghĩa phu thê
Bà Phạm Thị Cúc – phu nhân Thủ tướng Phạm Văn Đồng: Đằm thắm trọn nghĩa phu thê
03/11/2018 - Sinh thời, nhà thơ Việt Phương, thư ký giúp việc suốt 53 năm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã chia sẻ, "Số phận vốn không ưu ái bà Phạm Thị Cúc, phu nhân Thủ tướng, khi bắt bà chịu cảnh bệnh tật từ khi còn quá trẻ, chẳng có cơ hội an hưởng hạnh phúc bên chồng con. Dẫu vậy, bà Phạm Thị Cúc vẫn may mắn có được sự yêu thương và chăm sóc hết mực của chồng".
Lễ thành hôn của ông bà Phạm Văn Đồng - 
Phạm Thị Cúc (16-10-1946) - Tư liệu KMS
Tình yêu - tình thương cao đẹp
Ngôi nhà số 37 phố Cầu Gỗ, mặt sau thông ra phố Đinh Tiên Hoàng, bên Hồ Gươm, có hiệu kem Zephyr, là nhà của cụ Phạm Quang Hưng làm thông phán ở bưu điện Bờ Hồ. Cụ có 12 người con (5 trai, 7 gái). Cả 7 cô gái thông minh và xinh đẹp, sàn sàn tuổi nhau, được bố mẹ đặt tên hầu hết là những loài hoa: Hồng, Nga, Lan, Na, Mai, Cúc, Thu. Sau ngày người con trai thứ tư của gia đình là ông Phạm Quang Chúc được ra khỏi tù Côn Đảo (1936), ngôi nhà 37 phố Cầu Gỗ trở thành "địa chỉ đỏ" của các chiến sĩ cách mạng: Phạm Văn Đồng, Lê Thanh Nghị, Nguyễn Kim Cương, Nguyễn Tuấn Thức…

Ít ai ngờ rằng, hiệu kem Zephyr lúc nào cũng nườm nượp khách đến bên ngoài như vậy nhưng bên trong các ông Phạm Văn Đồng, Nguyễn Kim Cương ở trên gác xép, chăm chỉ viết báo. 

Những người trí thức trẻ dấn thân theo cách mạng hồi ấy, nào ai biết tương lai về sau một người làm Thứ trưởng Phủ Thủ tướng (tức Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ hiện nay), một người làm Thủ tướng suốt 32 năm liên tục. 

Chỉ biết rằng, ngay lúc đấy, với vốn tri thức và lòng yêu nước nồng nàn của họ "gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao" đã khiến trái tim những cô gái họ Phạm phố Cầu Gỗ phải rung động.

Cách mạng tháng Tám 1945 thành công, ông Nguyễn Kim Cương sánh duyên cùng bà Phạm Thị Hồng. Còn ông Phạm Văn Đồng kết hôn cùng bà Phạm Thị Cúc. Khi đó, ông đã ở tuổi 40, bà mới khoảng 20 tuổi.


Những năm cuối đời, Thủ tướng Phạm Văn Đồng ôn đi ôn lại để tìm ra câu hỏi, vì sao một người con gái mới lớn lên đã dành tình yêu, tình thương, sự quý trọng, cao đẹp cho mình? Hỏi vậy nhưng ông cũng tự tìm ra kết luận rằng không có câu trả lời. "Người ta yêu là yêu tất cả, yêu say đắm, yêu không có bờ bến", Thủ tướng nói với trợ lý Nguyễn Tiến Năng như vậy.

Đi đâu cho Cúc theo cùng

Đám cưới của ông bà Phạm Văn Đồng - Phạm Thị Cúc được tổ chức vào ngày 16-10-1946 tại nhà 86 phố Hàng Bạc - Hà Nội (tư gia của nhà tư sản Phạm Chấn Hưng) theo nếp "đời sống mới".

Chủ hôn lễ là bác sĩ Trần Duy Hưng - Chủ tịch Ủy ban Hành chính Hà Nội lúc đó. Dự lễ cưới có các ông Phạm Quang Chúc (anh trai bà Cúc), Tổng Bí thư Trường Chinh, Bộ trưởng Võ Nguyên Giáp… 

Mới xây dựng gia đình xong, Bộ trưởng Phạm Văn Đồng được cử làm Đặc phái viên của Trung ương Đảng tại Nam Trung Bộ và Liên khu V. Nhiều người trong gia đình cũng như những người thân quen đều khuyên ông nên đưa vợ cùng đi. Sau nhiều đêm suy nghĩ, ông quyết định để vợ ở lại Hà Nội, vì e ngại không tiện. 

Trước đấy, ông từng hứa với vợ, dù có đi làm cách mạng ở đâu, ông cũng nhất định đưa bà đi cùng. Mỗi khi nhớ lại, Thủ tướng Phạm Văn Đồng vẫn luyến tiếc là lúc đấy bà Cúc hiền quá. Có lẽ trong lòng người vợ trẻ không vui nhưng chấp thuận cảnh vầng trăng xẻ nửa, ở lại Thủ đô trong cảnh cô đơn chiếc bóng.

Hai tháng sau, kháng chiến toàn quốc bùng nổ. Cả nhà phải sơ tán lên chiến khu. Ba người phụ nữ trong gia đình là mẹ già, bà Cúc và người em gái út Phạm Thị Thu phải chật vật với những khó khăn của cuộc sống trong cảnh loạn lạc. Tử biệt sao bằng sinh ly trong lúc này. Người vợ trẻ Phạm Thị Cúc vô cùng đau khổ. Bà gửi gắm tâm sự bằng những câu thơ thắt lòng: "Đi đâu cho Cúc theo cùng/ Ấm no Cúc chịu, lạnh lùng Cúc cam".

Trước đòi hỏi thống thiết của bà Phạm Thị Cúc, Trung ương Đảng đưa bà vào đoàn tụ với chồng. Trong 5 tháng ròng rã, bà đã đi bộ vượt Trường Sơn với bộn bề thiếu thốn mà như Thủ tướng Phạm Văn Đồng tự đánh giá là "không thể nào kể ra được". Giữa năm 1948, bà vào Quảng Ngãi, quê chồng, trong nỗi vui mừng, sung sướng đến đột ngột của ông. 

Vợ chồng đoàn tụ chưa ấm chỗ, đầu tháng 2-1949, ông được lệnh ra Bắc. Lại thêm hành trình 4 tháng bà đi bộ vượt Trường Sơn. Những hành trình dài vất vả như thế, khiến tinh thần của bà suy sụp. Sinh con trai đầu lòng Phạm Sơn Dương (1951), bệnh tình của bà Cúc diễn biến phức tạp, phải chạy chữa lâu dài, kể cả đưa ra nước ngoài (Trung Quốc và Liên Xô).

Bà Phạm Thị Cúc phát bệnh khi rất trẻ như vậy đã khiến những năm tháng sau này, Thủ tướng Phạm Văn Đồng rất vất vả để chăm sóc gia đình riêng của mình. Con trai chủ yếu nhờ cơ quan và gia đình bên ngoại (bà ngoại Nguyễn Thị Nhung và dì Phạm Thị Thu) nuôi dạy. 

Từ khi về Thủ đô Hà Nội (1954), do bệnh nặng nên bà Cúc được bố trí ở căn biệt thự trên phố Khúc Hạo. Còn Thủ tướng Phạm Văn Đồng và con trai Phạm Sơn Dương sống trong Phủ Chủ tịch.

Tuy bệnh tật như thế, nhưng bà Cúc vẫn là một người phụ nữ rất dịu dàng. Sống một mình trong căn biệt thự trên phố Khúc Hạo như một chiếc bóng vào ra. Ít ai ngờ được, từ sâu thẳm tâm hồn, bà luôn nhớ chồng thương con. 

Để gửi gắm mọi nỗi nhớ thương, bà đã làm mấy câu thơ: "Chiều chiều ra cổng đứng trông/ Cổng thì thấy cổng người không thấy người!". Những câu thơ ấy, người cháu gọi bà bằng dì ruột, nay ở tuổi U80, đọc lên lại nghẹn ngào. 

Một hôm, Nguyễn Mê Linh (con bà Phạm Thị Hồng), mà bà Cúc vẫn thường gọi bằng cái tên trìu mến Marie, đến thăm dì. Thấy bà Cúc đang nhặt những quả bàng trong sân vườn phố Khúc Hạo, biết dì có phản xạ tốt khi nghe tiếng Pháp nên Marie cầm một quả xòe tay hỏi bà: "Qu'est-ce que c'est?" (Đây là cái gì?). Bà Cúc tủm tỉm: "C'est fruit de l'aigle!" (Đây là quả bàng!).

Gặp hoàn cảnh riêng như vậy nhưng Thủ tướng Phạm Văn Đồng luôn quan tâm chăm sóc vợ. Theo lời kể của ông Phạm Sơn Dương, chiều chủ nhật hàng tuần, hai cha con lại từ Phủ Chủ tịch ra thăm mẹ. 

Kể cả sau này, khi tuổi cao, sức yếu, đôi mắt lòa dần, "sáng tay thay mắt", Cố vấn Phạm Văn Đồng thường ngồi rất lâu cầm tay và hôn lên mái tóc của người vợ hiền hậu.

"Tuy không nói chuyện nhưng biểu hiện của ba tôi rất yêu quý má. Má tôi cảm nhận được tình cảm đó nên nét mặt vui vẻ. Tình yêu của ba đối với má trong suốt thời gian qua thật thủy chung và rất sâu đậm".


Ông bà Phạm Văn Đồng - Phạm Thị Cúc tại Quảng Ngãi (1948) - Tư liệu KMS.

Ký ức xa xăm

Những ngày bận bịu công việc không qua Khúc Hạo được, Thủ tướng Phạm Văn Đồng thường dặn con trai Phạm Sơn Dương qua trò chuyện với mẹ. Mỗi lần như thế, ông đều gửi tặng bà những món quà nho nhỏ, cốt để bà vui. 

Bà Nguyễn Mê Linh kể lại: Bác Tám (tên thường gọi trong gia đình của Thủ tướng Phạm Văn Đồng - PV) vẫn thường bảo dì Cúc có trí nhớ về cái cũ "lạ lùng"!

Trong mấy chị em gái, bà Phạm Thị Cúc được học tiếng Pháp đầy đủ. Vì vậy, mỗi lần cô cháu gái Nguyễn Mê Linh - Marie đến chơi, biết dì không chủ động hỏi chuyện nhưng ai nói chuyện nhất là bằng tiếng Pháp với dì thì dì rất vui vẻ trả lời.

Ký ức xưa vẫn còn được lưu trữ đâu đó trong dì. Đặc biệt, dì gọi chúng tôi bằng tên thuở nhỏ Nina (bà Nguyễn Thị Quyết Tâm - con gái cả của hai cụ Nguyễn Kim Cương & Phạm Thị Hồng - PV), Marie. Khi gặp dì, chúng tôi cố ý gợi cho dì đọc những câu thơ của dì. "Đi đâu cho Cúc theo cùng/ Ấm no Cúc chịu, lạnh lùng Cúc cam". 

Cách đây hai năm, chúng tôi đến thăm, hỏi dì: "Truyện Kiều của ai dì nhỉ?". Thật bất ngờ, dì cười cười và nói: "Nguyễn Du". Dì thiệt thòi nhất trong gia đình! Các cháu rất thương dì! Mẹ tôi cũng xót em gái rất nhiều!", bà Nguyễn Mê Linh chia sẻ.

Tình cảm của gia đình hai bên nội ngoại dành cho bà Phạm Thị Cúc giúp bà sống thọ gần một thế kỷ cũng đã được Thủ tướng Phạm Văn Đồng tâm sự với người trợ lý Nguyễn Tiến Năng: "Qua nhiều năm quan sát, tôi nghiệm thấy hai điều: một là chăm sóc, nuôi dưỡng tốt, hai là có môi trường tốt, và môi trường đây là những người thân thích ruột thịt luôn luôn đến thăm, thì cuộc sống của cô Cúc thêm vui, thêm đầm ấm. Tự đáy lòng, tôi biết ơn và kính trọng gia đình cô Thu, gia đình ông Chúc, gia đình ông Thịnh và bà con nội, ngoại đã tận tình chăm sóc và thương yêu cô Cúc".

Người xưa có câu "con đi sau cha, bà đi trước ông". Tâm tưởng của Thủ tướng Phạm Văn Đồng những năm cuối đời là nếu bà "đi trước" ông sẽ lo cho bà một cách tươm tất, trọn vẹn, chu đáo. Vì trong lòng ông, luôn thường trực một món nợ đối với bà. 

Trước khi qua đời, nằm trong bệnh viện, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã dặn dò con trai duy nhất của mình: "Ghi nhớ lời ba phải thường xuyên chăm sóc má, nuôi dạy Quốc Hoa và Quốc Hương (hai người con của Thiếu tướng Phạm Sơn Dương - PV) như ba mong muốn, làm việc tốt để có cống hiến tốt".

Năm 1938, Phạm Thị Hồng rủ 5 em gái của mình ra bờ hồ Hoàn Kiếm để chụp ảnh kỷ niệm. Cả 6 chị em đâu biết rằng, mật thám Pháp theo dõi họ và yêu cầu chủ hiệu ảnh phóng thêm một tấm.

Sau này, ông Sáu Chức, là chỗ thân tình của gia đình khi vào tiếp quản Nha cảnh sát Việt Nam cộng hòa (Sài Gòn) đã phát hiện trong tập hồ sơ một tấm hình đen trắng, chụp 6 cô ở Bờ Hồ 27 năm trước. Đằng sau bức ảnh, một dòng chữ tiếng Pháp: "Những đối tượng thân cộng sản theo số thứ tự: Phạm Thị Nga (số 1); Phạm Thị Mai (số 2); Phạm Thị Cúc (số 3).

Kiều Mai Sơn
http://antgct.cand.com.vn/Nhan-vat/23-Ba-Pham-Thi-Cuc-phu-nhan-Thu-tuong-Pham-Van-Dong-Dam-tham-tron-nghia-phu-the-518204/

Chuyện luân hồi tin được không ?

Câu chuyện dưới đây xảy ra ở huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang từng khiến người dân nơi đây không khỏi bất ngờ và nghi hoặc. Một số người không thể tin nổi và cho rằng gia đình này thật “mê tín dị đoan”. Tuy nhiên, đối với người tín Phật, thì đây không phải là câu chuyện gì quá lạ lẫm và không tin được.

ông cụ, luân hồi, con heo, chuyển sinh, anh Đẫm, An Giang,
Gia đình anh Đẫm đón con heo về và chăm sóc như “ba” của mình. (Ảnh: Internet)
Những giấc mộng báo: Đi tìm ba đi, ba khổ lắm, ba trông đợi lắm…
Câu chuyện bắt đầu từ những giấc mộng báo của vợ chồng anh Võ Thành Đẫm (tên thường gọi là Út (43 tuổi) và chị Dương Thị Chơn ở ấp Đông An, xã Vĩnh Chánh, huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang.) Anh Đẫm kể, đêm đó anh nằm chiêm bao thấy cha anh báo mộng. Ông là Võ Văn Minh, đã chết cách nay 8 năm, khi 78 tuổi, do bệnh tai biến.
Trong giấc mơ đầu tiên vào đêm 21/10/2013, ba anh Đẫm hiện về, kêu: “Út ơi! Ba chết rồi, đầu thai làm heo ở xóm ngoài. Trước mũi ‘của ba’ có 2 lằn rạch xuống, đó chính là… râu của ba. Còn ở đùi sau có 1 cái đém đen. Khi nào tới chuồng, thì ba nhảy lên mừng con”.
Sáng ra, anh Đẫm đem giấc mộng kể cho vợ nghe, thì bị vợ kêu là “mê tín”, không tin.6 ngày sau, anh Đẫm lại được cha báo mộng y hệt lần trước. Anh cũng không nghĩ nhiều tới giấc mơ bởi cả ngày phải lo làm thuê kiếm sống. Nhà anh thuộc diện hộ nghèo, có 2 đứa con lại bị thiểu năng bẩm sinh.20 ngày sau khi cha báo mộng lần thứ 2, anh Đẫm lại tiếp tục thấy ba về báo mộng,  ông nói: “Sao ba báo cho con 2 lần mà con không đi tìm ba? Ba buồn, ba bỏ ăn nên bị người ta… đè ra chích thuốc”.
“Vài ngày sau thì ba tui về báo mộng lần cuối. Ổng nói, ‘sao lo nhậu say xỉn hoài mà không đi tìm ba?’. Rồi đêm 22/11, ba tui lại về báo mộng cho bà xã tui. Ổng nói: ‘Vợ thằng Út ơi! Đi tìm ba đi. Ba khổ lắm, ba trông đợi lắm!’. Nghe vậy, bà xã khuyên kêu tui đi kiếm con heo. Nhưng tui nói bà đi thì đi, tui bận đi làm mướn. Sáng hôm sau thì tui đi làm hồ và vợ tui thì âm thầm đi tìm… ‘ông già’”, anh Đẫm kể.
ông cụ, luân hồi, con heo, chuyển sinh, anh Đẫm, An Giang,
Mặc dù gia cảnh nghèo khó nhưng vợ anh Đẫm vẫn quyết tâm mua con heo về với giá 2,5 triệu đồng. (Ảnh: Internet)
Đón “ba” về…
Sáng 23/11/2014, vợ anh Đẫm đi tới cái xóm có nhiều người nuôi heo. Khi vợ anh dò hỏi về chuồng heo như được mô tả trong giấc mơ, một người dân tại đây đã chỉ tới chuồng nuôi heo của chị Lê Mỹ Hạnh.
Trình bày xong với chủ nhà, vợ anh Đẫm liền đi ngay ra chuồng và bất ngờ thấy trong bầy có 1 con heo hình thù y như ông già tả trong giấc chiêm bao.
“Bà xã tui kể lại sự tình và hỏi mua con heo đó, thì người ta chịu bán với giá 2,5 triệu đồng. Con heo nặng chừng 30kg và là dạng heo bò, có lông màu vàng và nhiều đốm đen. Một điều hết sức lạ là khi gặp bà xã thì con heo liền mừng, nó nhảy lên đưa 2 chân trước. Rồi 2 lỗ tai nó ngoắc ngoắc. Khi đưa con heo lên xe chở về nhà thì nó ngồi êm ru như người ta ngồi xe vậy”, anh Đẫm nói.
Trình Cửu Huyền Thất Tổ rồi mới dám vào nhà…
Chừng 2 giờ sau khi con heo được chở về nhà anh Đẫm, nhiều người kéo tới xem. Khi đem heo thả trước sân thì nó không dám vô nhà. Anh Đẫm ngẫm nghĩ có lẽ là mình quên trình Cửu Huyền Thất Tổ, nên đốt nhang cúng.
Cúng xong, anh ra sân nói: “Ba ơi, con trình Cửu huyền rồi, ba vô đi”. Lập tức con heo phóng lên cửa và chạy tuốt ra sau buồng.
Lúc người ta tới coi đông quá, tui nói: ‘Ba ơi, ra chào bà con đi’, thì ổng chạy ra ủi ủi vô giò nhiều người. Hễ tui kêu ổng đi đâu là ổng đi đó”, anh Đẫm kể lại.
Bà Phan Thị Sữa – nhà ở thị trấn Phú Hòa (huyện Thoại Sơn), nghe tin nên đến coi. Bà khẳng định chuyện anh Đẫm thả con heo ra sân nhưng con heo không chịu vào nhà. Sau khi thấy anh Đẫm cúng vái thì kêu con heo liền chạy vô nhà. Chính bà cũng lấy làm lạ về chuyện này nhưng không lý giải được.
Chăm sóc “ba”…
ông cụ, luân hồi, con heo, chuyển sinh, anh Đẫm, An Giang,
Con heo được anh Đẫm chăm sóc, cho ăn ngủ như người. (Ảnh: Internet)
Anh Đẫm đinh ninh con heo chính là cha mình hóa kiếp, nên anh không dám mua cám cho ăn. Ngày mới đem heo về nhà, anh nấu cháo tàu hũ (đậu phụ) thì heo ăn chỉ 1 chén là ngưng. Mấy ngày sau, anh ngồi chơi, tiện tay thẩy bánh ngọt ra sân thử thì con heo chạy tới ăn ngấu nghiến.
“Một ngày ‘ổng’ ăn hết 1kg bánh. Rồi tui pha nước trà đường cho ‘ổng’ uống. Trong chiêm bao, ba tui kêu khi bắt ổng về thì cầu nguyện 3 ngày, rồi giết ổng đi, để ổng siêu thoát. Nhưng con heo là… cha tui nên tui đâu lỡ giết”.
Câu chuyện ly kỳ về con heo lạ lan nhanh. Dân từ các tỉnh Đồng Tháp, Kiên Giang, Cà Mau… kéo đến nhà anh Đẫm xem heo cả ngày lẫn đêm.
Vợ chồng tui nằm mộng rồi đi tìm được con heo y như vậy nên tin đó là ba tui. Cử chỉ và hành động hơi lạ, là tui kêu gì làm nấy. Khi tui giăng mùng cho heo ngủ thì cả đêm nó không ị bậy gì trong nhà”, anh Đẫm bộc bạch.
ông cụ, luân hồi, con heo, chuyển sinh, anh Đẫm, An Giang,
Gia đình anh Đẫm mang con heo ra vườn nuôi chứ nhất quyết không bán hoặc làm thịt.​ (Ảnh: Internet)
Bà Phạm Thị Cúc (68 tuổi, mẹ ruột chị Hạnh – người chủ con heo đã bán cho anh Đẫm) kể: “Con Hạnh nuôi heo nái để đẻ rồi bắt con nuôi lớn, dành bán heo thịt. Hồi đó tới giờ nó không bán heo con. Nhưng hơn 3 tháng trước, trong bầy heo 7 con vừa đẻ thì có 1 con lạ. Nó cứ hay nằm buồn buồn. Thấy vậy, con Hạnh mới sợ nó bệnh nên kêu thú y tới chích thuốc (anh Đẫm nằm mộng cũng được cha báo vụ chích thuốc này). Khi nó nặng gần 30kg thì tường của cái chuồng cao hơn 1 thước mà heo cứ phóng ra ngoài, nên con Hạnh ghét.
Con Hạnh nói, mặc kệ mầy, mầy phóng ra cho muỗi cắn chết luôn. Vậy rồi cứ tới khuya thì con Hạnh thấy nó phóng vô chuồng trở lại. Trong khi cả bầy thì 6 con kia không con nào phóng ra được”.
Mặc dù ăn uống như người nhưng con heo vẫn khỏe mạnh bình thường, không ốm đau gì. Đến ngày thứ 41 thì con heo đột nhiên không bệnh mà lăn ra chết.
Theo Daikynguyenvn

Làng Mọc với tôi


Sau năm 1975 tôi trở về cơ quan cũ ở Hà Nội, ở đây tôi gặp 2 người quê quán ở Làng Mọc ; Ông Tiêng ( 1928 ), ông Nghị ( 1933 ). Thỉnh thoảng gặp nhau chúng tôi hay nhắc tới làng Mọc
Những năm 90 của thế kỷ trước, ông Nghị cùng làm việc với tôi tại các công trình ở Lào, khi  nghỉ hưu, tôi làm tổ trưởng tổ hưu, ô Nghị làm tổ phó lại càng có điều kiện nói chuyện về làng Mọc, đôi lần tôi cũng về nhà ông ở sát chùa ( Xóm đình trong ), ngay từ thời bao cấp ông Nghị hay giò hỏi, muốn biết tông tích của tôi với làng Mọc, tôi thì cứ ất ơ nói chuyện không khảng định điều gì, vì các bạn cũng biết thời ấy thành phần còn nặng nề lắm, tuy chẳng có dính dáng trực tiếp gì, nhung cứ nửa tỉnh nửa say có lễ tốt hơn
            Hôm 29/9/2015 chú tổ trưởng tổ hưu có đến đưa quà của đơn vị nhân ngày Quốc tế nguời cao tuổi và có nhờ tôi cầm hộ 2 xuất của hai ông làng Mọc
Bốn tiếng sau ông Nghị đến nhận quà,: Xin giới thiệu với ông đây là cháu gái, cháu nội của tôi, sau khi ổn định chỗ ngồi, tôi mói đùa với cháu gái của ong Nghị :
‘  ..Suýt  nữa  ông cháu phải gọi ông bằng anh đấy ? .. “
Mấy năm trước đây, tôi về Mọc để đưa quà nhân ngày quóc tế người cao tuổi :
Ông Nghị có hỏi tôi : “  Hôm nọ tôi thấy ông đi với mấy người chắc là việt kiều đúng ở trước sân đình, lại có cả ông cả Định, thế họ hàng thế nào ? Ông và ông Định có liên quan gì ?
Cái lão này như “ Mật thám “ tôi nghĩ vậy và trả lời :
“ .. Ông nội của bà nội tôi là con thứ 3, ông nội của bà nội ông Định là con thứ 7 . . .
Thế còn mấy người việt kiều ( Gia đình M Lê thức Trình ) kia là thế nào ?
‘ .. Với ông Định là cháu cô, cháu cậu, với tôi là con cô, con cậu
Này tôi là thổ công ở cái làng này ông đừng bịp tôi ông Nghị nói, tôi chỉ cười không giải thích tiếp



                                                                 Đình làng Mọc                  ( Cám ơn bác Di )

Thôi thì gần đất xa trời rồi ông Nghị đã vào lứa tuổi U 90, ông muốn rõ lai lịch tôi thì cũng chẳng
giấu làm gì, tôi bắt đầu tấn công lại :
“ .. Ông bảo ông là thổ công ở cái làng này, tôi hỏi ông :
Người phi công đầu tiên ở làng này là con cái nhà ai ? Tần ngần 1 lúc không trả lời được, tôi gợi ý, ông có biết ông bà cả K không ? Tôi nhớ ra rồi .. . Thế ông có biết cụ cả Trịnh không ? Ông có biết họ Trương ở làng ta không ? Gia đình ông Trương Sơ là chi trưởng đấy ? Ờ ờ tôi có biết . Cụ bà cả Trịnh là nguời họ Trương đây có mấy người em là cụ Đô Tiệp, Cụ Đô Kỷ ông có biết không ? Có vài lần mẹ tôi có nhắc tới tên các cụ, hôm nay ông nói tôi mới nhớ . Ngay tại xóm ông một dòng họ có 3 ông luật sư nổi tiếng ông có biết không ? Tôi chịu. . .. Thế ông có biết nguời liệt sỹ đầu tiên ở làng ta là ai không  ?  ..Thế ông có biết liệt sỹ Phan Tiến Long ( Anh Phan Tiến Đào ) hy sinh ở mặt trận Xuân Mai đầu năm 1947 là con nhà ai không ? Ong Nghị im lặng không trả lời, một lúc sau ông lại “ Thăm dò “ tôi  :
’  Ông có biết nhà giáo Toản không ? Ngày xưa hay để ý nhà Tân lắm, nhắc đến nhà giáo Toản ở làng ta có hai người trùng tên Toản, cùng làm nghề nhà giáo đó là ông giáo Toản bố bác ba Thi ( Con rẻ ông Ba Tỵ ), và bác giáo Toản con cả ông chánh Th người xóm ông, nhưng mà nhà Tân ( Phan Thị Kiều Tân ) có nói với tôi : “ Ngày xưa ở xóm đình có anh Nghị lùn hay để ý đến em, em mới nhắn tin “ Dại gì  mà  lấy lão Nghị để đẻ con ra là nấm lùn à ! .. “ Tôi bịa ra, lão Nghị đỏ mặt
Lão lại hỏi tiếp tôi : Thế các cụ ông nguời ở đâu ? Cụ nội tôi ở bên Chính Kinh, cụ ngoại tôi họ Trường đây, ông thân sinh ra ông ở đâu ?  Khai sinh là Mọc Quan Nhân, à tôi nhớ ra rồi cái nhà 5 gian và 1 sào vườn ở trước nhà cụ Đốc Thịnh đứng tên bố ông ( Sau Cải cách ruộng đất, mẹ ông Nghị là cán bộ địa chính của xã Nhân Chính ), thế mộ cụ để đâu : Ông bà tôi để ở Quán Dền, mà quản trang bây giờ là học trò ông Cả Vượng đấy,  bố tôi ở khu A Văn Điển nên tôi không đưa về đây, chị tôi cũng nằm ở Quán Dền
Thế thì ông đúng là nguời làng ta còn đấy gì ?
Đấy là ông nói, chứ không phải tôi nới !
Anh Đoàn Ngọc Khanh sau khi ở làng Mọc ra về có nới một câu đại ý ..” Sau này mà về làng Mọc, không có chú N thì chẳng ai biết họ hàng là thế nào !


Đôi điều về người giàu nhất thế giới năm 2015

        Năm 2015 Forbes lên danh sách xếp hạng những người giàu nhất thế giới. Bill Gates lại đứng vị trí số một. Bill Gates ‘ngồi chơi, xơi nước’ vẫn kiếm 1 trệu USD/ngày. Ông đã được xếp 16 lần là người giàu nhất thế giới trong 21 năm trở lại đây ! Chúng ta hãy xem những ẩn số về ông !
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Khi còn học tại trường dự bị Lakeside, Gates đã viết chương trình máy tính đầu tiên của mình trên chiếc máy tính hiệu General Electric. Đây là phiên bản gần giống với trò chơi cờ ca rô và bạn có thể chơi trên máy tính.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Khi trường học nhận ra xu hướng thiên về xây dựng mã code của Gates, họ đã để ông viết chương trình máy tính cho trường để xếp thời khóa biểu cho học sinh. Điều thú vị là khi làm nhiệm vụ này, Gates đã “nhanh chân” xếp mình vào lớp “có nhiều bạn gái thú vị”.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Giống như nhiều doanh nhân công nghệ thành công khác, Gates đã bỏ học. Ông rời trường đại học Harvard vào năm 1975 để cống hiến cho Microsoft.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Gates đã từng bị bắt tại New Mexico vào năm 1977 khi lái xe mà không có giấy phép và vượt đèn đỏ.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Trước khi sở hữu máy bay riêng, Bill Gates vẫn di chuyển bằng vé hạng phổ thông cho đến năm 1997. Tuy nhiên, Gates cho rằng việc sở hữu phi cơ riêng là “phô trương thái quá”.
Một trong những “sự phô trương thái quá” khác của Bill Gates bên cạnh máy bay riêng là bộ sưu tập những bản viết tay của Leonardo da Vinci có tên Codex Leicester. Ông đã mua nó với giá 30,8 triệu USD vào năm 1994.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Mặc dù rất giàu có nhưng Gates nói rằng những người con của ông sẽ chỉ được thừa kế 10 triệu USD mỗi người trong tổng số tài sản 81,1 triệu USD của ông. “Cho những đứa trẻ quá nhiều tiền không phải là điều tốt với chúng”, ông chia sẻ.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Gates không biết một ngoại ngữ nào khác. Đây cũng là điều “tiếc nuối” lớn nhất trong cuộc đời ông.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Gates đạt điểm SATs 1590/1600.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Mặc dù dành hầu hết thời gian cho quỹ từ thiện nhưng Gates nói vẫn cống hiến cho Microsoft với tư cách cá nhân để “nhớ mọi thứ và giúp tìm ra những điều đáng để chú ý”.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Gates nói rằng nếu không có Microsoft, ông có thể đã trở thành một nhà nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Tuy nhiên, mặc dù có sở thích với trí tuệ nhân tạo nhưng ông chia sẻ vẫn nằm trong nhóm người hoài nghi về “siêu trí tuệ” cùng với những nhà lãnh đạo, người nổi tiếng khác gồm cả Stephen Hawking và Elon Musk.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Ban nhạc yêu thích của Gates là Weezer và U2. Ngoài ra, ông cũng chia sẻ mong muốn được thấy Spinal lưu diễn trở lại.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m

Sưu tầm


Một bài thơ - một mối tình

  Vừa rồi tôi có được đọc bài thơ: "Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng". Đúng là một bài thơ - một mối tình.
   Bài thơ tình không biên giới này là của một chàng trai sinh viên Việt với một cô học sinh cấp 3 ngươi Ru ma ni. Tôi cúng là dân học ở Ru Ma Ni về nên đọc xong tôi cũng thấy rất đồng cảm với tác giả. Thời chúng tôi đi học  nước mình còn chiến tranh nên nhiệm vụ của chúng tôi là: học và học ! Ai yêu đương là phạm quy. Yêu gái Việt đã là xa xỉ rồi chưa nói gì đến yêu con gái nước sở tại. Dính vào yêu đương là kỷ luật ngay: nhẹ thì kiểm điểm, nặng thì đuổi về nước !
  Tôi muốn đăng bài thơ này lên Blog của mình để mọi người cùng đọc và thương cho chúng tôi không được yêu khi tuổi đang yêu !
Trước lúc đăng bài thơ tình này tôi cũng muốn nói qua về tác giả của nó và mối tình của anh ta với một cô gái nước sở tại để các bạn biết !
   Năm 1965, sau khi học xong chương trình phổ thông, chàng trai Khổng Văn Đương (sinh năm 1945, quê Tứ Xã, Lâm Thao, Phú Thọ) được chọn sang Romania theo học Khoa Hóa tại Trường ĐH Bách khoa Georges Dej Bucharest. 
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Kỳ nghỉ hè đầu tiên (năm 1966), Đương và các bạn được đi nghỉ ở biển Đen. Vốn thích “thực tập ngoại ngữ” với người bản xứ, Đương làm quen với một cô gái Romania xinh đẹp. Nàng tên Valentina, 16 tuổi, học sinh lớp 11 Trường THPT Cristina (Brasov). Valentina dắt tay Đương tung tăng khắp bãi biển, sôi nổi, nhiệt tình bởi giữa họ có nhiều điểm tương đồng.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
Nghỉ hè năm sau (1967), Valentina lên thăm nhà ông chú ở thủ đô Bucharest, cô gọi điện thoại cho Đương. Thế là họ lại quấn quýt bên nhau, đưa nhau đi xem phim, thăm thú các bảo tàng, kiến trúc lịch sử... và trao nhau những lời yêu thương. Mùa đông năm đó, Đương rủ một bạn thân tên Doanh đến nhà nàng chơi. Bố mẹ của Valentina đều là giáo viên. Họ tỏ ra khá am hiểu tình hình và quý trọng con người VN (lúc đó đang trong giai đoạn chiến tranh khốc liệt nhất). Họ ưu ái thết đãi Đương và bạn. Từ hôm đó và cả những lần sau, mỗi lần Đương tới chơi, họ đều biếu hoa quả, rượu vang, trứng gà để mang về ký túc xá “cải thiện” bữa ăn. Cứ như thế, tình yêu của Đương và Valentina ngày một đậm đà, khăng khít.
Kết cục bi đát
    Oái oăm thay, với Valentina đó là một tình yêu trong sáng còn với Đương thì lại “tiến thoái lưỡng nan”, vì vào thời điểm đó cuộc kháng chiến chống Mỹ ở VN đang bước vào những năm khốc liệt nhất, việc yêu đương của bất cứ sinh viên Việt nào với người bản xứ đều không được BCH Đoàn và Tổ chức sinh viên VN tại Romania chấp nhận. Nhìn thấy trước “viễn cảnh tối tăm”, có thể bị trục xuất về nước, công lao mấy năm học tập không khéo đổ sông đổ biển, vì thế trong một lần đi chơi, Đương đã đề nghị và quyết định cắt đứt mối quan hệ mà không dám nói rõ lý do.
     Khoảng nửa tháng sau, Đương nhận được thư của Valentina, một lá thư với những lời lẽ hết sức bi thiết chen lẫn oán hờn nhưng vẫn hy vọng một ngày kia Đương sẽ quay trở lại. Xúc động trước tình cảm chân thành, tha thiết của nàng, Đương đã dựa vào những lời lẽ trong thư để làm thành bài thơ: "Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng" 
   Bài thơ nhanh chóng được các du học sinh người Việt chuyền tay nhau rồi lan sang khắp các nước Đông Âu khác và Liên Xô. Ít lâu sau, qua một người bạn, Đương biết tin nàng bị điên loạn. Mặc dù đã quyết định chia tay nhưng vì muốn biết thực hư thế nào cộng với nỗi thương nhớ, Đương lại rủ Doanh tìm đến nhà nàng. Bà giáo già nhìn hai chàng trẻ tuổi ái ngại: “Nó bị... điên rồi, cháu ạ!”. Thật không ngờ đến nông nỗi thế này: Valentina đầu tóc rũ rượi, tâm thần ngớ ngẩn. Nàng đã phải nghỉ học, ở nhà để tịnh dưỡng và chữa bệnh. Dù thế, mới nhác thấy bóng chàng, nàng đã dang rộng đôi tay hét lớn: “Đương! Đương!”…
Dù đã tiên liệu nhưng sau này Đương phải kết luận: “Câu chuyện tình của chúng tôi về sau kết cục rất bi đát. Quan hệ của chúng tôi bị tổ chức phát hiện, tôi bị khai trừ ra khỏi Đoàn, Valentina phát điên và mọi sự đều đổ vỡ tan tành. Tập thơ tôi viết tặng Valentina (khoảng 50 bài trong đó có bài "Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng" bị đánh giá là có màu sắc xấu, bị tịch thu và gửi đi đâu tôi cũng không được biết”.
http://luong1950.blogspot.com/search/label/%C4%90%E1%BB%8Dc%20gi%C3%B9m
(Vì "Em đi tìm Anh trên Bán đảo Ban Căng" chưa được phổ nhạc nên các bạn nghe tạm bài cùng tên: "Em đi tìm Anh")
EM ĐI TÌM ANH... ****Ngày lại qua đi, đêm lại về trong nỗi mong chờ...Từng giọt sương rơi, hay là đêm khóc vì nhớ anh. Một mình đơn côi, đêm vai gầy củng đêm trắng bao đêm dài. Thời gian trôi, đêm cũng trôi chỉ còn đây mỗi em. Này người yêu ơi! Em đi tìm a nơi chốn nào...?Tìm quãng đường qua em vẫn chờ dù trong giấc mơ. Dù biết ngày mai trái tim e chịu bao nỗi đau( đắng cay ) người yêu hỡi...chỉ cần anh, chờ em cuối con đường. Hơ hơ hơ...hờ hơ hớ hơ hơ...Em đi tìm a mãi...tìm trong bóng đêm mịt mờ...Em đi tìm a mãi...tìm a trong nỗi nhớ...Em đi tìm a mãi...tìm trong trái tim...dại khờ...Em đi tìm anh mãi...tìm anh trong giấc mơ...

Gặp lại tình đầu
     Kết thúc đại học, ông Đương trở về VN năm 1971. Đến năm 1979, nhân chuyến công tác 4 tháng tại Tiệp Khắc, ông đã liên lạc được với Valentina. Nàng cùng ông chồng (người Đức) và cô con gái đến thăm ông. Nàng kể sau cú sốc tâm lý đến phát điên đó, bố mẹ nàng đã cố gắng giúp con gái gượng dậy, tiếp tục học và tốt nghiệp Khoa tiếng Đức Trường ĐH Tổng hợp Bucharest. Ra trường, được nhận vào làm việc tại Hội Hữu nghị Romania - Đức và ở đây, nàng đã gặp người chồng bây giờ. Cuộc sống mới giúp nàng quên đi nỗi đau của mối tình đầu. Lúc này, ông Đương mới nói rõ nguyên nhân của cuộc chia ly hơn 10 năm trước. Với người Việt, tình yêu lứa đôi vô cùng cao cả, nhưng với Tổ quốc thì tình cảm đó còn thiêng liêng hơn mọi thứ. Có lẽ vì điều này mà ông chồng người Đức đã lẳng lặng đưa con gái đi chơi quanh nước Tiệp, để bà vợ lại bên cạnh ông Đương suốt một tuần lễ.
   “Bây giờ ông có còn giữ liên lạc với cô ấy không?”. “Cô ấy mất rồi anh ạ, bị tai nạn giao thông. Tôi cũng không biết chính xác như thế nào, 18 ngày sau tôi mới nghe bạn bè ở bên ấy báo lại. Tôi áng chừng cô ấy mất vào ngày 9.9.2012 và tôi đã chọn ngày này để cúng giỗ cô ấy hằng năm...”.       Ông Đương nói mà mắt rưng rưng ngấn lệ. Những giọt nước mắt của người đàn ông ngót 70 tuổi khóc mối tình đầu sao mà chạnh lòng đến vậy!
Hiện ông Khổng Văn Đương, sống trong con hẻm rộng đường Ngô Thời Nhiệm (Q.3, TP.HCM). 

Source from (Nguồn bài đăng): minh lương và mọi người


MẶT NẠ CUỘC ĐỜI !

Khi tấm màn nhung của sàn diễn cuộc đời khép lại trong đêm và "Người diễn" quay trở về với thân phận thật của chính mình,có những lúc họ sẽ nhận ra rằng giữa cuộc đời này: được - mất - bại - thành ,bỗng chốc hóa hư vô…

http://luong1950.blogspot.com/search/label/Suy%20ng%E1%BA%ABm
Mỗi ngày phải đối mặt với nhiều điều phức tạp diễn ra quanh mình, trong những lúc như thế vô tình hay cố ý, ta buộc phải mang lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ
Có những chiếc mặt nạ che phủ thân phận của một con người khi họ sống và diễn vở kịch của cuộc đời, hay những chiếc mặt nạ mang dáng dấp của một thiên thần trong sáng. Những chiếc mặt nạ buồn vui dù một hay nhiều lần mang tưởng chừng đơn giản, nhưng chúng có thể mãi ám ảnh và làm thay đổi cả một cuộc đời. Biết là thế nhưng sao ta lại chấp nhận sống chung với chúng?  
Có những cuộc đời mà số phận run rủi họ phải luôn mang trên mình khuôn mặt của người khác. Nhưng ai biết trong tận cùng góc tối của đời họ là những niềm đau kéo dài bất tận. Với họ, đối diện với cuộc sống thực tại là cả một quá trình đấu tranh dữ dội khi trở về với bản ngã đời mình. Họ dằn vặt, đau đớn khi mình không thể có được cuộc sống bình thường như bao người khác.
Ngẫm đi ngẫm lại, có ai sinh ra, lớn lên lại mong muốn phải sống một cuộc sống khác với chính bản thân mình - cho dù cuộc sống ấy tốt đẹp và giàu sang phú quý đến đâu đi nữa. Thà là một cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng ta được thật sự là chính mình thì ta mới có thể cảm thấy hạnh phúc. 
Bi kịch cho cuộc đời của họ là rất ít trong số họ dám vượt qua mọi trở ngại để khẳng định "Tôi đang đi tìm chiếc bóng của chính Tôi". Họ mãi mãi không dám để khuôn mặt thật của mình chạm ánh sáng cuộc đời. Họ cô đơn, trầm uất và luôn mong mình được giải thoát, thậm chí có người chọn cho mình lối thoát tiêu cực.
Vì sao?
Thành kiến của xã hội. Danh tiếng của thân phận và gia đình...
Nỗi sợ hãi bị bạn bè, người thân xa lánh…
Thế nên, họ chỉ dám đối mặt với chính khuôn mặt của mình khi đêm về… để rồi mỗi sáng mai thức dậy, họ lại tiếp tục đeo lên khuôn mặt mình chiếc mặt nạ bi kịch của tạo hóa…
http://luong1950.blogspot.com/search/label/Suy%20ng%E1%BA%ABm
Trong cuộc sống và các mối quan hệ giao tiếp hàng ngày, rất nhiều lần ta phải nói những điều khác xa sự thật, nhưng những điều nói dối này không nhằm mục đích làm hại người khác hay đem lại cho ta nhiều lợi ích, mà ngược lại nó đem tới cho người đối diện niềm vui và một sức sống mới thì ta có nên làm hay không?

Nếu trái tim ta biết yêu thương và nghĩ đến người khác, thì dù sống với chiếc mặt nạ nào đó, song nếu nó có thể đem lại nụ cười cho những người ta yêu quý, ta sẽ chấp nhận sống "không thật" tại thời điểm ấy. 
Bởi vì suy cho cùng thì những điều ta làm là mong đem lại cho họ sự bình an, lòng tin để họ vượt qua những khó khăn, đau buồn mà họ đang gặp phải. Đó là những chiếc mặt nạ nhắc nhở con tim ta biết sống quên mình vì người khác.
Những chiếc mặt nạ của tình yêu thương!
Nhưng cuộc sống cũng còn có quá nhiều người khoác lên khuôn mặt của mình những chiếc mặt nạ tưởng chừng như khuôn mặt của thiên thần..
Những chiếc mặt nạ đội lốt của sự cảm thông, chia sẻ..
Những chiếc mặt nạ được cố tình sơn phết bằng những sắc màu nhân ái, yêu thương..(Vụ bán trẻ con mồ côi ở Chùa Bồ Để Gia Lâm mới đây nhất là tiêu biểu cho loại người mang kiểu mặt nạ này)
Những chiếc mặt nạ được vẽ nên những nét chân thành, độ lượng khoan dung..
Những chiếc mặt nạ nhân danh tình bạn, tình yêu trong sáng..
Đằng sau những chiếc mặt nạ ấy là gì? Sự toan tính cá nhân. Sự lọc lừa, giả dối. Sự phản bội. Bán đứng người thân và bạn bè.
Trong nhiều điều kiện và hoàn cảnh sống, người ta buộc phải tạo cho mình nhiều chiếc mặt nạ, nhưng có mấy ai tự soi lại gương mặt của chính mình để nhận thức rằng "nó còn mộc và thật đến bao nhiêu?"
http://luong1950.blogspot.com/search/label/Suy%20ng%E1%BA%ABm
Hãy vô tư như chú chó này đi !
Để rồi, trôi theo dòng thời gian, những xúc cảm ban sơ đẹp nhất từ trong bản chất của mỗi con người cứ thế mà chai sạn, và ra đi mãi mãi.. 
Và như thế ta cứ mãi là kẻ mang khuôn mặt của người khác…
Cuộc sống đa dạng và muôn màu, những chiếc mặt nạ xấu có, tốt có, nhưng mặt nạ cũng chỉ là mặt nạ. Nó không thay đổi được gương mặt thật bên trong của mỗi người.
Dù sao đi nữa cuộc sống cũng cứ tiếp diễn..
Rồi một ngày nào đó những chiếc mặt nạ kia cũng được hạ xuống khỏi khuôn mặt của những người đeo mang nó..
Ta đối diện với chính ta, và biết đâu lại chua chát nhận ra rằng ở thời khắc đó, ta không còn là ta nữa.
Và rồi cũng chính ta sẽ nhận thấy đâu là giá trị của những khuôn mặt thật hay giả trong cuộc đời này.
Lời bình của người đăng: 

Sưu tầm

Source from (Nguồn bài đăng): minh lương và mọi người