Cuộc sống vội vã, kiếp người bé nhỏ, ngoảnh đầu lại đã hết nửa đời người. Thời gian trôi nhanh như bóng câu lướt ngoài cửa sổ. Hôm qua còn vui vầy cùng bè bạn mà hôm nay đã đôi ngả lìa tan. Người cũ lâu không gặp, chuyện cũ lâu không bàn. Chớp mắt một cái, nhìn quanh mình chẳng còn lại mấy ai. Thời gian không đợi một ai, một sớm soi gương thấy tóc Ta điểm bạc, hồng trần có khác nào cõi mộng vậy thôi…Đôi khi buồn phiền, hãy nghĩ cuộc sống là phép trừ, gặp một lần bớt một lần, còn có gì phải khổ não đây. Không quên ơn người giúp mình, không trách móc người xử tệ với mình, không giữ mãi trong lòng hận thù người khác, tự khắc Ta sẽ thấy cuộc đời sao mà an nhiên, bình lặng đến vậy!Khi gặp phải chuyện đau buồn, không như ý, hãy nghĩ rằng cuộc sống chính là một lần phải vượt qua. Kiếp người khi đến tay không, ra đi cũng tay không, không mang đến hạt cát mà cũng không mang đi một áng mây nào.Khi Ta bất mãn, hãy nghĩ đến những người nghèo khổ, kém may mắn hơn Ta, biết đủ mới là hạnh phúc. So với người bệnh, hạnh phúc của Ta là sống khỏe mạnh. So với người đã khuất, hạnh phúc của Ta là còn sống. Người ta muốn sống tốt thì tâm phải giản đơn, phải bớt hồ đồ một chút.Khi Ta cảm thấy không vui, hãy tự hỏi rằng mình còn lại bao nhiêu ngày để có thể dằn vặt.. Nghĩ kỹ rồi, Ta sẽ không buồn nữa. Khi Ta tức giận hãy nghĩ rằng liệu có cần phải khổ tâm vì một người không đáng hay không, ăn ngon, ngủ ngon, chăm sóc tốt, biết cách tiêu tiền là được rồi. Khi Ta muốn so đo tính toán, hãy nhớ lại rằng con người đến thế gian này là tay không, hà cớ gì phải tính toán thiệt hơn, tại sao không chịu nhường một bước ? Nói nhiều sẽ làm tổn thương người khác, so đo nhiều lại tổn hại tinh thần, vừa hại người lại hại mình, kết quả là hao tâm tổn sức. Một đời người thực ra chỉ cần không làm chuyện phải hổ thẹn với lương tâm, tự tại an nhàn đã là quý lắm rồi !Hãy sống sao cho thật vui vẻ. Có cơm thì ăn, có bia thì uống, buồn ngủ thì lên giường, có quần áo để mặc, có núi để leo, có biển để ngắm, có internet để chơi Facebook, có xe để đi, có việc để làm, có thêm người bạn đời cùng chung suy nghĩ nữa là … tuyệt vời !Sống an nhiên vui vẻ mới là tốt nhất, chẳng việc gì phải để ý đến tiền ít tiền nhiều. Sau này già rồi, chết đi ai còn để ý Ta là ăn mày hay là người giàu có? Ai cũng có phiền muộn, hàng ngày đều có buồn phiền, quan trọng nhất là Ta không để ý đến nó, sống vui vẻ thì buồn phiền sẽ tự nhiên tan mất. Phiền não ngày ngày đều có nhưng nếu không tự tay nhặt lên thì người ta đâu phải u sầu nhiều đến vậy?
Tài sản quý giá nhất là sức khỏeKhi sinh mệnh của con người chấm dứt, đến lúc sự sống không thể cứu vãn được nữa thì tiền tài là gì, danh vọng là chi, thảy đều vô nghĩa. Truy cầu giàu có khiến người tham lam, biến thành ác quỷ. Trong mắt người sắp từ giã cõi đời, những gì gọi là danh phận, địa vị, tiền bạc, trang sức, mỹ nữ đều chỉ là một đống rác mà thôi.Sức khỏe là số một, không có sức khỏe thì danh tiếng, địa vị, sĩ diện, xa hoa, xe sang, nhà cao cửa rộng… thảy đều là mây bay, gió cuốn, mong manh, hư ảo cả.Hãy luôn nhớ rằng : chiếc điện thoại thông minh cao cấp, 70% chức năng là không hề dùng tới. Một chiếc xe sang, 70% tốc độ là thừa. Một ngôi biệt thự nguy nga, 70% diện tích là bỏ trống. Hàng loạt chuyện đời, 70% là vô vị, hư không.. Một đời nỗ lực kiếm tiền, 70% là để lại cho người khác tiêu. Hãy sống thật đơn giản, tận hưởng cuộc đời, giữ lấy 30% những gì vốn thuộc về mình mới mong thực sự có được hạnh phúc.Đời người lại như một hiệp đấu. Nửa trước là học hành, quyền lực, chức tước, thành tích, tăng lương tăng chức. Còn nửa sau là huyết áp, mỡmáu, tiểu đường, ung thư, cô đơn, sầu não.. Nửa hiệp đầu là phấn đấu hết mình, nửa hiệp sau là chấp nhận, buông xuôi. Cớ sao kiếp người mỏi mệt lắm vậy?Hãy nhớ không có bệnh cũng phải giữ gìn sức khỏe, không khát cũng phải uống nước, có phiền muộn cũng phải nghĩ cho thông, có lí cũng phải nhường người, có quyền cũng phải thấp giọng, không mệt cũng phải nghỉ ngơi, không giàu cũng phải biết đủ, bận mấy cũng phải luyện tập.Bởi vì, một bộ quần áo giá $1000, tờ chi phiếu nhỏ có thể chứng minh. Một chiếc xe giá $100 000 hóa đơn có thể chứng minh. Một căn nhà giá $1 000 000 hợp đồng mua bán có thể chứng minh. Nhưng một con người rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền, chỉ sức khỏe mới có thể chứng minh. Hãy nhớ, sức khỏe chính là “giá trị” nhất !Vì vậy cũng đừng bao giờ mang máy ra tính rằng Ta đã tiêu bao nhiêu tiền cho sức khỏe. Trên đời này Ta nhất định có một món tiền phải tiêu, hoặc là để chăm sóc trước, hoặc là để chữa trị bệnh tình về sau. Lựa chọn món nào là quyền của Ta. Có sức khỏe gọi là tài sản, không có sức khỏe thì chỉ còn là di sản mà thôi.Chiếc giường đắt nhất trên thế giới chính là giường bệnh. Trên thế giới này có thể có người lái xe thay Ta, kiếm tiền thay Ta… nhưng không có ai mắc bệnh thay Ta được. Đồ mất rồi đều có thể tìm thấy lại nhưng có một thứ mất đi là vĩnh viễn không còn tìm thấy, đó chính là sinh mệnh.
Nhớ ngày 10/10/1954
Sáu ba năm, giải phóng Thủ đô.
Tôi biết
viết những gì đây nhỉ?.
Viết những gì không hết lòng tôi.
Bà gặp cháu, bố Quang gặp con.
Sau chín năm ròng theo kháng chiến.
Còn hơn thế nữa từ miền Nam
Còn hơn thế nữa từ miền Nam
Bác Bảo cùng
gia đình cũng thế.
Như bao
trái tim cùng nhịp đập
Theo tiếng gọi non sông-Bác Hồ.
Chỉ còn thiếu anh Vĩnh Tường.
Hy sinh trước
ngày tập kết.
Bà nội buồn -
vui con cháu trở về./.
Kim Anh
(ảnh trên mạng)
Ngày 10/10 lịch sử...
Ngày 10.10.1954 những tốp lính Pháp cuối cùng rời Hà Nội.
Bộ đội ta từ năm cửa ô vào tiếp quản thành phố Hà Nội
Bác sĩ Trần Duy Hưng, Phó Chủ tịch UBQC trên phố Hàng Đào ngày 10.10.1954.
Thiếu tướng Vương Thừa Vũ Chủ tịch UBQC Hà Nội ngày 10.10.1954.
Phạm Lê
(Ảnh sưu tầm trên mạng)
Sắp tới ngày lễ...
Ông bạn tôi đang ở nước Đức đã viết
trên facebook vài dòng nhân ngày Quốc Khánh nước Đức (3.10) xin trích ra dưới
đây.
“Ở Đức ngày Quốc Khánh hay còn gọi
là ngày thống nhất nước Đức họ không tổ chức mít tinh, không khẩu hiệu, không nhiệt
liệt chào mừng mà chỉ là ngày nghỉ, các cửa hàng siêu thị, các trung tâm bán
hàng đều đóng cửa, công sở, trường học, các cơ quan nhà nước đều nghỉ.
Thông thường dịp này các địa phương tổ chức Hội chợ có bán sản phẩm của địa phương mình, ca nhạc nhẹ, bia, thịt
nướng..., Thường vào buổi tối hôm trước tức tối ngày 2.10 các cháu thiếu nhi cùng
ông bà bố mẹ...đi rước đèn dạo quanh phố khu mình ở. Vậy thôi.”
Một bạn Việt đã comment “tinh thần nước Đức ngấm
vào tận xương tủy của từng người dân Đức”. Bạn khác viết “Không cần khẩu hiệu,
không cản rầm rộ nhưng nó lại thật sự sâu lắng và được ghi nhận vào tâm khảm của
mỗi người dân nước Đức”.
Tôi và bà xã một lần đến Tp.Chemnitz
(K.Mark xưa) vào hàng lớn nhất nước Đức, vô tình được chứng kiến ngày
hội lính phòng cháy chữa cháy. Một đoàn khoảng hai chục chiếc xe cứu hỏa trên có những anh lính cứu hỏa trang bị mô phỏng
từ xa xưa đến hiện tại, dạo một lượt giữa tiếng reo hò bàn tán của người xem.
Đoàn xe qua đi một lượt cũng là kết thúc ngày kỉ niệm, đường phố lại trở về nhịp
điệu ngày thường. Trên nét mặt người dân già cũng như trẻ vẫn còn biểu lộ niềm vui, bàn tán về
những chiếc xe những người lính cứu hỏa.
Tôi nghĩ ngày lễ, tết không chỉ căn cứ vào có hay không khẩu hiệu mà đánh giá. Mỗi nước, mỗi dân tộc
có những cách riêng thể hiện. Điều cơ bản là không phô trương lãng phí của cải
và thời gian mà vẫn giữ được nét truyền thống trong lòng người.
Ở nước ta mấy năm nay các ngày lễ, tết
đã có nhiều cố gắng giảm tải độ hoành tráng tổ chức kỉ niệm. Nhưng có lẽ chẳng
được là bao, thỉnh thoảng vẫn thấy các lễ hội tỉnh nọ tỉnh kia đua nhau trên TV
nào trang trí đèn hoa, ca nhạc, khách VIP phát biểu...kịch bản có điều thường là rất giống
nhau. Xem ra mỗi dịp như vậy tốn kém hàng chục tỷ đồng như chơi.
Thực ra Nhà Nước đã có những qui định
tiết kiệm nhưng thực thi chưa nghiêm. Chỉ lấy một ví dụ đã có qui định tôi
không nhớ rõ của cấp nào, có đưa lên báo đài hẳn hoi. Nội dung là các cuộc họp
mặt chỉ giới thiệu người có chức vụ cao nhất. Nhưng chẳng mấy nơi làm được như
thế người ta giới thiệu đương chức, rồi nguyên chức đến lãnh đạo TW, Bộ, Ngành,
Tỉnh cuối cùng là nhà tài trợ mất rất nhiều thời gian.
Ví dụ đơn giản tôi đã thấy trên TV chỉ là một trận bóng
đá, hay bóng chuyền mà vận động viên phải đứng khoảng ít nhất một, hai chục phút
nghe giới thiệu đại biểu, nghe bài phát biểu ý nghĩa mục đích, cảm ơn...Rồi các
xếp to, nhỏ lần lượt xuống sân bắt tay tặng hoa, chụp ảnh...Sốt ruột tới mức có vận động
viên phải lùi lại một, hai bước làm vài động tác khởi động cho đỡ mỏi, mất hết
tác dụng thời gian khởi động trước đó của họ. Còn khán giả như tôi ngồi trước
TV mà nóng ruột quá, cứ nhấp nhổm mong cho nhanh vào cuộc thi đấu.
Sắp đến ngày lễ Giải phóng Thủ đô
(10-10), một ngày lễ rất có ý nghĩa đối với người Hà Nội. Đặc biệt là đối với lớp
con cháu Hà Nội như tôi, những người đã tận mắt chứng kiến ngày lịch sử khi
bộ đội ta tiến vào tiếp quản Thủ đô từ tay thực dân Pháp. Kỉ niệm đó còn giữ
mãi cho tới tận ngày nay.
Ngày 10.10 sắp tới, tôi mong
được thấy một ngày lễ kỉ niệm vui vẻ, ý nghĩa nhiều hoạt động bổ ích nhưng
không phô trương lãng phí, hình thức. Điều đó có thể là khó thực hiện khi chưa thành
thói quen, nhưng không phải là không làm được.
Vĩnh Thắng
(Hình trên mạng)
“Giao mùa” một bộ phim hay
"Giao mùa - bộ phim truyền hình mới của đạo diễn Trần Hoài Sơn đã chính thức lên sóng VTV1 vào 20h45 ngày (19/6) và đang vào những tập cuối..
Giao mùa là bộ phim khai thác những góc cạnh khác
nhau về cuộc sống của người Hà Nội,
xoay quanh cuộc đời 4 người bạn học Toàn, Trung, Mai, Hòa - chủ yếu là cư dân
phố cổ. Theo đạo diễn Trần Hoài Sơn, bộ phim lần này của anh sẽ khai thác nhiều
góc cạnh khác nhau như: khát khao lập nghiệp của thế hệ trẻ được sinh ra và lớn
lên sau khi đất nước hòa bình; cách nghĩ và nếp sống của những thế hệ đi trước;
mâu thuẫn xung đột trong mỗi gia đình... Qua những lát cắt đó, một Hà Nội sẽ
dần hiện ra rõ nét với sắc màu rất đặc trưng.
Lý giải về tựa đề phim, đạo diễn Trần Hoài Sơn nói: "Giao
mùa có nghĩa là sự chuyển giao của các thế hệ khác nhau trong cuộc sống hối hả
ngày nay. Dàn diễn viên trong phim góp phần xây dựng bức tranh về đời sống của
người Hà Nội. Qua đó, bộ phim khắc họa về số phận của các nhân vật, tình huống
họ gặp phải một cách bình dị mà khốc liệt".
Có
thể nói sau “Sống bên mẹ chồng”, bộ phim “Giao Mùa” tuy không hấp dẫn bằng
nhưng cũng đáng xem nhất là đối với các vị cao niên, những cư dân gốc Hà Nội.
Vĩnh Thắng
(Theo Duy Phong)
Ngày lễ sắp đến ...
Chỉ còn 5 ngày nữa là đến ngày Kỉ niệm
63 năm ngày Giải phóng Thủ đô Hà Nội (10.10.1954).
Với các cụ hưu chí họ ngày này tôi
tin chắc không thể quên. Ngày đó trong niềm vui chung đất nước có hòa bình, Thủ
đô được giải phóng còn có niềm vui riêng cùng gia đình chờ đón cụ Phạm Vĩnh
Quang và những người họ hàng thân thiết từ chiến khu trở về sau 9 năm kháng chiến
trường kì chống Pháp.
Trang sử chi họ còn ghi năm ngoái 2016 gần
đến ngày lễ ba vị cao niên Kim Anh, Kim Nhu và Kim Lan đã làm một cuộc dạo chơi trên “con đường tơ lụa” từ Hàng Bún tới chợ Đồng Xuân dọc Hàng Ngang, Hàng
Đào dừng chân ít phút thưởng thức kem Thủy Tạ Bờ Hồ nổi tiếng từ thời xưa, tiếp đến phố Hàng Trống vào hiệu may quen sắm mỗi vị một
bộ áo đón ngày lễ. Trước khi kết thúc ba vị còn dừng lại nhờ người đi đường bấm
máy bức ảnh kỉ niệm bên đài phun nước ở Vườn hoa Hàng Đậu.
Tiếp đến vào ngày 10.10 .2016, các vị
cao niên có thêm các cháu Ngọc Khanh, Việt Hùng và Toàn Thắng đã có buổi họp mặt tại nhà tôi
đông vui theo phương thức CPC. Nhiêu vị đến nay vẫn còn nhớ, chị Minh Nguyệt con gái ông bà Lan Nguyên đã gửi tặng mổi cụ một gói bánh đặc sản rất ngon tự làm.
Những người có mặt đã ôn lại những kỉ
niệm ngày (10.10.1954), chủ nhà thông tin gia đình cậu con trai chính thức ra ở riêng lập
nghiệp ở môi trường mới. Tiếp đến các cụ nghe thông báo tin tức con cháu, bàn
tính sơ bộ công việc chi họ cuối năm.
Năm nay ngày kỉ niệm đang đến gần và cũng là quí cuối của năm, các vị ở ngoài nước có thăm dò hoạt dộng chi họ, nhưng tôi chưa dám trả lời vì còn chờ các vị bô lão cho định hướng để triển khai thực hiện.
Vĩnh Thắng
Trung Thu
"Trung thu là dịp quây
quần gia đình, mọi người mua bánh trung thu, trà, rượu để cúng tổ tiên vào buổi tối khi Trăng
Rằm vừa mới lên cao.
Tết Trung thu là thời
điểm giữa mùa thu, là thời gian người Á Đông thu hoạch xong mùa mang và chuẩn
bị mở các lễ hội đón rằm tháng Tám trong niềm hân hoan, vui mừng và ấm áp. Cũng trong dịp này
người ta mua bánh trung thu, trà, rượu để cúng tổ tiên vào buổi tối khi Trăng
Rằm vừa mới lên cao. Đồng thời trong ngày này, mọi người thường biếu cho ông
bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, họ hàng và các ân nhân khác Bánh Trung Thu, hoa
quả, trà và rượu. Người Trung Hoa thường tổ chức múa rồng vào dịp Trung Thu,
còn người Việt múa sư tử hay múa lân. Con Lân tượng trưng cho sự may mắn, thịnh
vượng và là điềm lành cho mọi nhà... Thời xưa, người Việt còn tổ chức hát Trống
Quân trong dịp Tết Trung Thu.
Ngày
này không chỉ là dịp để trẻ em được vui chơi, phá cỗ, còn là dịp để người ta
ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì
năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có
thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì sẽ thịnh vượng. Đây cũng là
dịp để chúng ta trao yêu thương cho nhau, cùng với những lời chúc Trung Thu ý
nghĩa nhất, hay nhất".
Mấy hôm nay trời Hà Nội thỉnh thoảng lại có
những cơn mưa to, nhưng không vì thế mà ành hưởng đến kế hoạch đón Trung Thu của
các gia đình chi họ cho các cháu nhỏ.
Chúc các cháu chi họ ở trong, ngoài nước có
một Trung Thu 2017 ấm áp bên ông bà, cha me, anh chị em và bạn bè.
Phạm Lê
(Theo
Thần Nông trên mạng)
Tin mới
Ngày 27- 28.9.2017, chị Bạch Hoa
Giám đốc Axis là đại biểu của Hội nữ Doanh nhân tp Hồ Chí Minh (Hawee) tham dự Hội nghị APEC tổ chức tại Huế với chủ
để “She Means Business - Phụ nữ là Doanh nhân".
Tham dự Hội nghị có Phó CT nước Đặng
Thị Ngọc Thịnh, BT Bộ LĐTBXH Đào Ngọc Dung, Chủ tịch VCCI Vũ Tiến Lộc...đại diện
WB, ADB, UN women, các Đại sứ và đại diện doanh nhân nữ đến từ 21 nước trong
khu vực. Trong khuôn khổ HN đã thảo luận và đưa ra nhiều thông điệp, những đề nghị thay đổi, sángtạo. Tao điều kiện cho phụ nữ khu vực Châu Á-TBD (nói chung) và Việt Nam (nói riêng) được kinh doanh tốt nhất.
Phạm Lê
(nguồn trên mạng)
Mừng Ngày thế giới người cao tuổi
Ý nghĩa ngày Quốc tế Người cao tuổi (1/10)
Ý thức được tầm quan trọng của người cao tuổi, năm 1982, lần đầu tiên Liên Hiệp Quốc đã tiến hành Đại hội thế giới về Tuổi già tại Áo, hơn 3.000 đại biểu của hầu hết các nước trên thế giới tham dự. Đại biểu của Việt Nam là giáo sư Phạm Khuê, Viện trưởng Viện lão khoa Việt Nam. Hội nghị đã thông qua chương trình hoạt động quốc tế về tuổi già; khuyến nghị Chính phủ và nhân dân các nước quan tâm giải quyết từng bước những vấn đề về người cao tuổi, căn cứ vào hoàn cảnh cụ thể của nước mình, tập trung vào 6 lĩnh vực: Sức khoẻ và ăn uống; Nhà ở và môi trường; Gia đình; Dịch vụ và bảo trợ xã hội; Việc làm; Nâng cao sự hiểu biết của người cao tuổi về cuộc sống.
Đến năm 1990, tức 8 năm sau Đại hội thế giới về Tuổi già ở Áo, để tập trung sự chú ý của thế giới về vấn đề người cao tuổi, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc quyết định lấy ngày 1/10 hàng năm làm ngày Quốc tế Người cao tuổi, bắt đầu từ 1/10/1991. Đây là dịp toàn xã hội và gia đình ghi nhận, trân trọng sự đóng góp của Người cao tuổi vào quá trình xây dựng, phát triển đời sống, có ứng xử quan tâm chăm sóc người cao tuổi phù hợp truyền thống đạo lý dân tộc và thời đạ
Không có tuổi già
Sáu mươi chưa phải là già
Sáu mươi là tuổi mới qua dậy thì
Sáu lăm là tuổi thiếu nhi
Bảy mươi là tuổi mới đi vào đời
Bảy lăm là tuổi ăn chơi
Tám mươi là tuổi yêu người yêu hoa
Chín mươi mới bắt đầu già
Ngày đêm ta cứ mặn mà yêu đương.
CHÚC MỪNG CÁC VỊ CAO NIÊN TRONG CHI HỌ NHÂN NGÀY THẾ GIỚI NGƯỜI CAO TUỔI 1/10/2017
Chúc mừng các Cụ cao niên
Hôn nay ngày Quốc tế Người cao tuổi (1.10.2017) và triển khại tháng hành động vì Người cao tuổi Việt Nam chi họ chào mừng các vị
cao niên Anh, Di, Chi, Nhu, Ngọc, Phi, Lan, Nguyên những người đang giữ vị trí
trụ cột, chỗ dựa tinh thần và luôn để mắt dõi theo các gia đình thành viên và toàn chi họ cụ
Quang.
Chúng ta rất mừng và tự hào tuy đã sấp
xỉ trên dưới 80, nhưng các vị cao niên chi họ vẫn rất minh mẫn, sáng suốt vẫn có các chuyến
du ngoạn danh lam thắng cảnh, khu nghỉ mát xa gần.
Đương nhiên không thể không có các bệnh tuổi già như mắt mờ, tay yếu, mỡ máu, ù tai, tim mạch...đôi khi quên cái nọ cái kia. Nhưng cũng chỉ là chuyện nhất thời, thoáng qua chưa phải là cực nghiêm trọng.
Đương nhiên không thể không có các bệnh tuổi già như mắt mờ, tay yếu, mỡ máu, ù tai, tim mạch...đôi khi quên cái nọ cái kia. Nhưng cũng chỉ là chuyện nhất thời, thoáng qua chưa phải là cực nghiêm trọng.
Chúng ta kính phục các cụ ở tuổi trên
80 vẫn sáng tác những vần thơ định hướng (Kim Anh); ngấp nghé tuổi 80 vẫn xử dụng máy tính thường xuyên viết bài,
đưa tin sắc nét cho blog chi họ (Di, Ngọc). Hầu hết các cụ hàng ngày vẫn quan tâm TV, facebook,
máy tính (Chi, Nhu, Phi, Lan, Nguyên) không quên theo dõi, góp ý bình luận kịp thời sự kiện trong
ngoài phạm vi chi họ.
Những người thuộc lớp người cao tuổi chi họ ở độ tuổi trên dưới 70 Dung, Thắng, Minh,Tiến, Phượng, Vinh, Lương cận kề tiếp theo các cụ đang cùng con cháu duy trì nề nếp gia phong chi họ.
Nhân ngày “Người cao tuổi Việt Nam”, cầu mong các vị cao niên chi họ sức khỏe nhiều may mắn vui cùng con cháu gần xa. Xin được giới thiệu vài ảnh sưu tầm.
Nhân ngày “Người cao tuổi Việt Nam”, cầu mong các vị cao niên chi họ sức khỏe nhiều may mắn vui cùng con cháu gần xa. Xin được giới thiệu vài ảnh sưu tầm.
Vĩnh Thắng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




























