Câu chuyện “comment-bình luận”

Giờ đây khi mở mạng đặc biệt là Facebook (F.) nhan nhản các tin, clip, bình luận. Ngoài những tin bài có nội dung lành mạnh, hướng thiện còn có cả những tin xấu độc hại với nhiều bình luận về đủ loại đề tài cá nhân, gia đình, xã hội đến chính trị thời cuộc.
Hôm rồi ở Tuần Châu ông Ngọc có nói đại ý chơi F. rất nguy hiểm, nếu không tỉnh táo. Tôi cũng đồng tình như thế, mặc dù thừa nhận cái tốt của F. đem lại thông tin phong phú đa dạng, nhanh và kịp thời...
Còn nói về bình luận (Comment) thì ôi thôi bất kể vấn đề gì cũng có, ít thì một còn nhiều thì vô số. Ngoài những lời bình thể hiện tư duy chính xác nhanh nhậy, còn có những lời bình không căn cứ nói lên sự thiếu hiểu biết của người đọc. 
Còn nhớ khi TT Obarma sang thăm Việt Nam trên báo đăng bức ảnh ông tươi cười tiếp chuyện nhiều bạn nam, nữ ở Trung tâm Hội nghị QG Mỹ Đình. Thế là có ngay lời bình đại để tại sao lại để các bạn nữ ăn mặc hở hang, làm ảnh hưởng đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam.... Thực ra đó là bức ảnh Tổng thống bắt tay các ghệ sĩ múa VN,  khi họ vừa biểu diến chào mừng các vị khách.
Tôi cũng đã từng góp ý với một người họ hàng bên vợ về một lời bình, khi F. đăng bức ảnh tại một nước Châu Âu ngày Tết Nguyên đán của VN các bà, các chị mặc áo dài nhiều màu sắc cùng vui với các vị khách nước chủ nhà. 
Vị ấy "comment" ngay một câu xanh rờn “Rõ đồ Giao chỉ, trời rét thế mà mặc phong phanh người ta cười cho...”. Thực ra vị ấy không hiểu rằng ngày Tết lễ, chị em ta nên mặc như thế cho trang trọng. Vả lại những người đã có thời gian sống ở Châu Âu đều biết, trong nhà có hệ thống sưởi ấm dù cho ngoài trời có rét đến độ âm cũng không sao người khỏe vẫn có thể mặc áo mỏng như thường.
Tôi có một ông thợ nước, điện hay chữa vặt cho gia đình nhiều năm đến độ tin cậy. Chẳng bõ công tìm hiểu học vấn của ông ấy đến đâu, nhưng ở ông có một điều ghét nhất là cái gỉ gì gi, cái gì cũng biết”, biết cả cái chưa từng biết.
Câu cửa miệng của ông ấy mỗi khi đến nhà là gắn với phạm trù triết học “Qui luật”, tựa như “làm gì có chuyện nhà có tới 5 anh em đều là giáo sư, rõ ràng là sai qui luật” v..v...Rồi ông ấy bình luận đủ thứ chuyện từ trong nhà ra xã hội. Chẳng muốn mất thời gian tôi đành chơi bài tìm mọi cách để ông ấy tập trung vào công việc cho nhanh, đỡ mệt óc nghe ông ấy nói.
Cuối cùng tôi xin kể chuyện này, vài lần tôi đưa cô cháu nội 4 tuổi đi học đàn ở một trung tâm có tên tuổi. Lớp học chia làm hai bên, mỗi bên có từ 4 đến 5 chiếc đàn. Trong phòng rộn lên tiếng đàn âm thanh cao thấp của các bài tập, cô giáo từ trên bục giảng đi tới tận bàn chỉnh sửa chỗ sai của học trò. Tôi phục lắm, hóa ra cô ấy có chuyên môm, mà đã có chuyên môn người ta tinh lắm.
Tôi nghĩ bình luận (Comment)  nghe có vẻ dễ, nhưng thực ra không phải thế. Muốn  cho đúng cẩn phải có những kiến thức nhất định, cần thiết, biết tới đâu nói tới đó chưa biết thì hỏi. Đừng ảo tưởng trở thành các ông thánh nói cho sướng, cho oai thể hiện ta hơn người biết nhiều thứ cả những điều chưa hề biết.
Phạm Lê
Ảnh 1,2 trên mạng. A3. cháu gái Bảo Trân.

Nhà có khách…

Nhà tôi vừa có khách là ông bạn từ Mỹ về đem theo cô con gái nhỏ bất ngờ đến chơi. 
Bất ngờ vì từ 2008 tiễn vợ chồng ông ấy sang Mỹ định cư, chúng tôi chưa gặp lại ít liên lạc
Ông ấy người phố Triệu Việt Vương, dân Hà Nội gốc nay ngót nghét 60. Chúng tôi biết nhau cũng tình cờ, vợ ông là em gái người bạn em trai bà xã tôi. Năm 1994 tôi sang Mátxcơva làm việc, khi đó ông cũng chỉ còn ít lâu nữa là kết thúc thời gian NCS chúng tôi có điều kiện đi lại, thăm thú nhiều nơi.
Về nước được ít lâu ông ấy sang Mỹ làm tiếp tiến sỹ ngành vật liệu gì đó, nghe nói cũng mới mẻ lắm. Sau khi lấy xong bằng TS (Ph.D) đi làm cho một công ty Mỹ chuyên về vật liệu mấy năm, hiện là cộng tác cho một trường ĐH thuộc bang California.
Nghe ông kể ở quận Cam tôi tò mò có tham gia đám cờ vàng ba sọc” không. Ông nói ngay tham gia làm gì họ chỉ toàn mấy người già thua trận ở Việt Nam chạy sang Mỹ, mang nặng hận thù cay cú kích động bà con mong ồn ào dư luận. Nhưng mấy ai hưởng ứng đặc biệt là lớp trẻ, đa phần còn mải làm ăn kiếm sống không bận tâm biểu tình chống đối.
Ông kể cũng chơi với vài người lính VNCH xưa, có người bị ta bắt đi cải tạo vài năm ra tù chạy sang đây. Họ có cái nhìn thực tế hơn chấp nhận là bên thua cuộc, rồi chính họ quay ra phê phán bọn tướng tá ngụy rước Mỹ về thua trận nay lại bày đặt chuyện này kia có làm được trò trống gì đâu mà ầm ĩ.
Thế rồi chúng tôi hứng thú nhắc lại những ngày ở Nga thỉnh thoảng đến thứ bảy, chủ nhật những khi rỗi việc ông lại đem xe đón tôi đi chơi ngắm cảnh, ra Hồng Trường vào công viên Chiến thắng, dạo chơi vườn thượng uyển của Nga Hoàng...Lần nào cũng vậy cuối cùng vẫn là rẽ qua chợ người Việt, mua tiết lợn và một vài thứ gia giảm về nhà đánh mấy đĩa tiết canh, uống một hai cốc bia một cách ngon lành.
Còn về việc làm ăn kiếm tiền ông ấy kín tiếng lắm tôi chịu không biết hoạt động lĩnh vực nào, chỉ nghe ông nói làm ăn phải có đầu óc không thích xô bồ lừa lọc. Hôm nay ông ngỏ ý hỏi thăm vợ chồng Tuấn Thúy tỏ ý thân thiện, cảm nhận là người làm ăn đứng đắn hiểu biết và quan hệ rộng.
Từ sau năm 1998 ở Nga về Hà Nội chúng tôi đôi lần rủ nhau vào hiệu lươn Nghệ An ở Bưởi thưởng thức các món lươn đặc sản Nghệ An, đến hiệu cơm bình dân Hoàng Quốc Việt, đôi lần rủ nhau uống bia sân Cột cờ, Lê Hồng PhongVề khoản bía đi với ông tôi ngầm hẹn không uống quá 2 cốc, ông cũng không bao giờ nài ép tôi uống thêm khi đã nói thôi.
Cho đến năm 2008 chia tay vợ chồng ông bạn sang Mỹ, bà mẹ vợ vui vẻ nếu tôi cũng đi Mỹ bà sẽ cho một bộ bát đĩa giống hệt như đã cho con rể.
Hôm nay chúng tôi nói chuyện hồi lâu đủ thứ chuyện chủ yếu là chuyện gia đình, bạn bè. Trước khi chia tay trả lời câu hỏi dự kiến tới đây thế nào, ông cho biết đã mua nhà ở Hà Nội hằng năm sẽ về thăm anh chị em, họ hàng và bạn bè. Còn ngày mai sang Mỹ chuẩn bị mua nhà mới, tiếp tục ổn định chỗ ở lâu dài.

Phạm Lê
Ảnh 1,2 ở nhà tôi. Ảnh cuối mùa thu vàng Matxcơva (1995)

Ảnh đẹp hè 2005

Chúc mừng ông bà Di Chi đang có chuyến nghỉ tại bãi biền Qui Nhơn từ 11.6 (dự kiến đến 14.6).
Ảnh đẹp ông bà Di Chi tới nước Đức và Italia mùa hè 2005.
Một chiều hè trước cung điện nơi nghỉ của vua sứ vùng Drsden (CHLB Đức)
Bữa cơm Việt chào mừng đoàn thăm Berlin
Nắng hè trước tòa thánh Vaticang (Italia)
Phạm Lê

Leng keng tầu điện sớm khuya

Tối nay trên đường thăm cụ bà mẹ vợ về đi qua Sở xe điện Hà Nội xưa nằm trên đường Thụy Khuê, cả hội tíu tít kể chuyện tầu điện những năm trước đây. Cuối cùng ấn tượng đọng lại nhất vẫn là tiếng leng keng tàu sớm khuya.
Năm tôi học cấp III CVA (1960-1963) hàng ngày cuốc bộ từ Lãn Ông tới trường, có hôm bỗng dưng chán học muốn trốn. Thế là ra ngay đầu trường góc phố Thụy Khuê nhảy lên tàu điện đến Bưởi. 
Ngày đó tàu điện lên Bưởi chỉ có một tuyến đường ray và ít chuyến đi, về lại hay mất điện. Gặp khi mất điện lên tới Bưởi, chờ chuyến quay về cũng vừa tới giờ tan học chiều. Lại lững thững cuốc bộ về nhà, các cụ vẫn tưởng đi học nghiêm chỉnh.
Lại nhớ cả những khi còn nhỏ được ngồi trên tầu điện “leng keng” từ Bờ Hồ đến Giám, dọc hàng Bột đến Ngã Tư Sở về Mọc Quan Nhân gọi là về quê sao mà thích thế.
Nhớ cả những lần ngồi trên tàu điện leng keng từ bồ Hồ dọc phố Huế,  đến Bạch Mai thăm bà ngoại. Đây có lẽ là tuyến thuận lợi nhất, vì nhà cụ nằm ngay trên trục đường từ bến tới nhà cũng không xa lắm.
Mấy năm sau khi Mỹ bắn phá miền Bắc có đôi lần hành quân qua Hà Nội,  dừng chân ở đường Láng được chỉ huy thông cảm cho về nhà ít giờ lại cực khổ vì tàu điện. Đã ít chuyến lại mất điện, có lúc gặp báo động mất thêm thời gian tìm nơi ẩn nấp. Đến khi về tới nhà chỉ kịp loanh quanh một tí rồi phi ra Bờ Hồ cho kịp chuyến trở lại đơn vị.
Những năm sau này đã nhiều lần được đi tàu điện, xe buýt, taxi lại cả tầu điện nhanh, tàu điện ngầm ở nước ngoài chỉ ao ước Hà Nội cũng được như thế. 
Hà Nội ta giờ cũng đã có nhiều tuyến xe Bus, taxi các phương  tiện xe máy, xe đạp điện giao thông đã tôt lên rất nhiều nhưng vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân. 
Nay tuyến đường sắt đô thị trên cao Nhổn-Cát Linh sắp hoàn thành việc đi lại của người dân sẽ đỡ vất vả hơn, đường phố không bị tắc nghẽn ngập tràn người và xe.(ảnh bên)
Chờ đợi ngày thông xe đến gần, nhưng vẫn không quên tiếng “leng keng tầu điện” sớm khuya năm nào.

Phạm Lê
(Ảnh minh họa trên mạng)


Cảnh đẹp Tuần Châu

Kết quả hình ảnh cho icon du lịch
Khu du lịch quốc tế Tuần Châu nổi tiếng với những khu khách sạn, resort đẳng cấp, những hải cảng, du thuyền nguy nga tráng lệ và được núi xanh, biển biếc kỳ vỹ của Di sản, Kỳ quan thiên nhiên thế giới Vịnh Hạ Long bao bọc. Với những khung cảnh hòa hợp thơ mộng và đầy lãng mạn ấy, Khu du lịch quốc tế Tuần Châu đang là điểm đến lý tưởng cho các cặp đôi lưu lại những khoảng khắc đáng nhớ cho mình.

Xem phim xong, lại nói chuyện bố chồng chi họ ta.

Tối hôm qua ông hàng xóm hơn tuổi nhà ở đầu góc phố Lãn Ông - Thuốc Bắc xưa, ngày bé tôi vẫn hay sang nhà ông ấy tỉ thí bóng bàn (nhưng tôi toàn thua) đến chơi đúng lúc đang xem phim “Sống bên mẹ chồng” trên VTV 1.
Đương nhiên chúng tôi có bình luận ít nhiều về bà mẹ chồng, cô con dâu, ông bố chồng và một vài tình tiết trong phim. Thoáng nhìn thấy tấm ảnh bốn ông con trai cụ Quang Yến, ông tấm tắc hồi lâu “Cụ Quang lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ ý tứ chưa thấy cụ nổi nóng bao giờ. Các ông con trai chắc là cũng giống tính Cụ, con cái trong nhà nhất là con dâu chắc là thích lắm nhỉ”
Chẳng hiểu ông ấy nói thực hay giả tôi cao giọng "dĩ nhiên rồi, các cụ đã bảo cha nào con nấy” mà.
Đến nay trừ ông út đang chuẩn bị lên chức bố chồng vì cậu con trai học hành đâu đó cũng đã xong, đang ở độ tuổi “đùng một cái” có thể lấy vợ bất cứ lúc nào. Tôn trọng ông đang trong tâm trạng chờ đợi cậu con trai bỗng dưng quyết định lấy vợ, thì nàng dâu tương lai sẽ là màu da “trắng, nâu, vàng hay… đen quánh” vì thế gặp nhau chúng tôi ít dám đề cập chuyện manh mối, cưới xin.
Các ông còn lại tôi có rất ít thông tin, hôm vừa rồi bà Phi ở Tuần Châu trong khi bàn tán về bộ phim “sống bên mẹ chồng” bỗng dưng buột miệng tiết lộ, ông thứ Ngọc cũng vào diện bố chồng rất chiều con dâu. Thế thôi rồi bà im bặt không nói gì thêm, dường như nhớ ra đã lỡ lời lỡ miệng phạm vào điều cấm kị gì đó.
Tôi chỉ có được vài dòng nói về ông trưởng nam chi họ Phạm Vĩnh Di. Phải thừa nhận ông là người hiểu biết rộng, hiền lành nhất trong mấy anh em. Tuy trên vai gánh nặng trưởng nam đầy trọng trách trong chi họ, nhưng ông lại rất khiêm nhường việc to đến nhỏ đều tranh thủ ý kiến đàn em rồi mới quyết. Còn việc nhà thì khỏi nói từ ngày nghỉ hưu đến nay tính ra đã gần 20 năm có lẻ, ông một tay đảm nhận hết việc cơm nước nào có nhờ đến con dâu kể cả thời gian con dâu ở nhà chồng.  
Rồi thì vẫn phải nói tới tôi người viết bài này, tự thấy đối với con dâu cũng có nhiều ưu điểm. Cách nay 7 năm thời cháu còn đang bụng mang dạ chửa cháu gái đầu, tôi đã từng lái xe đưa sang Sài Đồng, Gia Lâm đến trường dạy lái xe ô tô học cho tới ngày thi lấy được tấm bằng mới thôi. Đùng một cái chỉ ít ngày sau Hà Nội mở rộng địa bàn, cơ quan đang từ trung tâm thành phố chuyển về thị xã Hà Đông xa lắc. Thương tình con dâu bụng "chửa vượt mặt" đi xa vất vả nắng mưa, thế là tôi kiêm luôn Taxi hằng ngày đưa đón sớm chiều ngày hai lần cho tận đến đúng ngày nghỉ sinh nở mới thôi.
Trong khi đó mọi việc khó nhằn bà xã tôi hưởng trọn. Những khi bà ấy cho cháu ăn, thôi thì một bát cơm thường là phải tính tới đơn vị tiếng. Đến nỗi bát cơm trên tay từ khi nguyên vẹn hột nào ra hột ấy, đến lúc nhão nhoét như cháo vẫn chưa xong đành bỏ đi. Rồi hàng ngày kèm cháu học đàn, học vẽ thôi thì đủ cả các cung bậc cảm xúc “hỷ, xả, ái, nộ” đem ra hết mới xong. Thử hỏi người "tính tình nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ" như tôi vào trường hợp ấy, liệu có còn giữ được không nhỉ?

Có lần cô con dâu bộc bạch ở nhà chỉ thấy có mỗi ông hay chơi với cháu nhưng lại không nổi nóng, cáu gắt mắng mỏ. Thực ra cháu nói có vẻ cũng đúng vì tôi chỉ loanh quanh chơi tulơ khơ, cá ngựa, bày trò trận giả, đọc chuyện, chơi trốn tìm, đôi khi lôi ra mấy bài ảo thuật tủ dắt lưng từ lâu ra trộ con bé. Thỉnh thoảng lại mở quyển 200 bài hát thiếu nhi, ngân nga vài bài cả những bài mình chưa biết theo kiểu “đọc ráp” (cũng may cháu còn bé nên cứ gật gù thích thú phục ông lắm). Những lúc còn khỏe lại đưa đón đến mẫu giáo, thỉnh thoảng dẫn ra hồ chơi…Nói chung toàn chuyện loanh quanh bên lề vui vẻ là chính, có gì đâu mà bực tức với nóng nảy.
Tôi kể thế cũng hơi dài dòng, nhưng nói thế để tự thấy công sức các ông bố chồng (ít ra là với riêng tôi) so với các bà mẹ chồng có thấm tháp gì đâu. Ấy thế mà vẫn hay thường được “khen” hơn các bà mẹ chồng. Thế mới thật là vô lý.

Phạm Lê

Gặp gỡ họ hàng năm 2017

Theo thông lệ, hàng năm con cháu chi họ Cụ Quang lại tổ chức đi dã ngoại một lần để gặp gỡ, giao lưu và tăng cường sức khỏe. Mấy năm gần đây do những cụ trong chi họ tổi cà ngày càng cao, sức khỏ giảm sút nên không còn duy trì được năm/ lần nữa. Tuy vậy quy định đó vẫn tồn tại vag cố gắng duy trì...
Từ ngày 4 đến 8 tháng 6 năm nay (2017), chi họ tổ chức đi Tuần Châu (Quảng Ninh) để nghỉ và tránh nóng. Tham gia chủ yếu là các cụ hưu của chi họ. Lớp trẻ chỉ có anh Khanh tham gia, trước là đi nghỉ cùng chi họ sau là đi kèm với bà mẹ cho yên tâm. Còn lại do bận công việc nên không tham gia được. 
Đoàn ăn nghỉ tại khách sạn Tuần Châu.Đoàn đến Tuần Châu trong những ngày nóng nhất của Hà Nội. Ở Tuần Châu vẫn nóng nhưng có dịu hơn do ở vùng biển. Các cụ có những ngày nghỉ thú vị vui vẻ, được thưởng thức hải sản của Quảng Ninh, đi thăm Vịnh Hạ long, thăm Âu thuyền Tuần Châu- âu thuyền lớn nhất Đông Nam Á, tập dưỡng sinh và tắm mát trong bể bơi của khách sạn Tuần Châu. Cô Phượng -cậu Tiến có tổ chức chiêu đãi đoàn bữa tối 5-6 nhân sinh nhật muộn của cô Phượng !
Chiều 8-6, đoàn về lại Hà Nội, kết thúc một chuyến đi vui, bổ ích, liến kết được các thành viên trong chi họ, các cụ thấy cần phải sống vui, sống khỏe, không bi quan về tuổi già...
Chuyến đi thành công là do nổ lực của Cậu Thắng_Cô Minh và phụ tá Hồng Phương. Đoàn xin ghi nhận sự tổ chức của 3 vị trên và cò lời cảm ơn !
Sau đây là một số hình ảnh của chuyến đi...


Tuần Châu 2017

(Trên đường về Hà Nội chiều nay 8/6, mưa rơi trắng trời tức cảnh mấy vần thơ).
Xuân Đinh Dậu đã qua
Mùa hè thời đã tới.
Tuần Châu vẫy gọi mời.
Chi ta 13 người.
Đã lâu đôi Tiến Phượng
Nay bớt bận tham gia






Đi Hòn Gai tìm họ hàng.
Thất lạc mấy chục năm (*)
Chợ đêm Vịnh Hạ Long.
Nào lão ông, lão bà.
Có cả trung, thanh niên.
Vinh, Lương, Phương, Khanh. Nga
Là lực lượng nòng cốt.
Lo xe cộ, ăn uống.
Vui vẻ tếu trên xe.
Cứ luôn mãi như thế
Người già thêm trẻ lại.
Sức khỏe ngày dẻo dai./.

Kim Anh
(*) Cậu Cảnh, cháu gọi bà ngoại là bác ruột.

Mừng sinh nhật

Mừng cháu Đoàn Mạnh Đức tròn 18 tuổi (8/6/1999) và cháu Đoàn Trọng Hiếu tròn 14 tuổi ( 8/6/2003)Chúc hai cháu sinh nhật vui vẻ, năng luyện tập sức khỏe, học hành tiến bộ, là con ngoan của gia đình.

Blog Gia Đình Cụ Quang

Chia buồn

13h30 trưa qua 2 tháng 6 dưới áp lực thời tiết ngoài trời nắng nóng 39, 40 độ các vị đại diện chi họ Anh, Lan, Minh, Hiệp, Hùng, Nguyệt, Vinh, Lương, Phương đã đến viếng bà Phạm Hoài An tại nhà tang lễ Trần Thánh Tông Hà Nội. Bức trướng của chi họ có dòng chữ "Vô cùng thương tiếc bà Phạm Hoài An".
Bà Kim Anh thay mặt đoàn đã ghi vào sổ tang những dòng tiếc thương, tiễn biệt người quá cố. Bà cũng đã chuyển lời chia buồn của gia đình ông bà Di Chi, bà Nhu và các cháu Tuấn Thúy, ông bà Ngọc Phi, ông bà Tiến Phượng, bà Hoàng Thi Dung và các cháu ở xa tới ông Nguyễn Triêm và gia quyến.
Phạm Lê

Tuần Châu

Từ 4 đến 8/6, các vị hưu trí chi họ cả thẩy là 15 người sẽ có chuyến đi nghỉ tại Tuần Châu.
Khởi đầu cũng chỉ là hứa hẹn chơi chơi, chưa có gì khắng định từ hồi sau Tết đến nay đã là sự thật. Bất ngờ lần này chuyến đi được gắn nhiều tiêu chí thêm thắt cho vui bà Phượng lên lão 60 (Tháng 4), ông bà Lan Nguyên đã 57 năm kể từ ngày lên Thái Nguyên khởi công xây dựng khu Liên hợp Gang thép, bà Nhu xuyên Tây Âu thắng lợi (T5). Ông bà Ngọc Phi vừa qua đợt chữa bệnh kết quả tốt. Các ngày sinh gần thời điểm này bà Chi (T5), bà Anh và ông Tiến (T7), bà Minh (T8), ông Lương (T.9) và mới đây Đoàn Ngọc Khanh tham gia phái đoàn doanh nghiệp nhà nước sang Mỹ (cùng thời điểm Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thăm nước Mỹ)…
Còn nhớ năm 2008 cũng đã có chuyến đi của chi họ tới Tuần Châu, du thuyền trên vịnh Hạ Long nhân ngày ông Tiến và bà Minh 60 tuổi, đặc biệt có sự tham gia của hai bác cao tuổi Đoàn Hải và Lê Uy Vệ. Có thể nói chuyến đi ấy hoành tráng nhất và ấn tượng nhất trong tất cả các chuyến đi nghỉ hè của chi họ hơn chục năm qua.
Chuyến đi Tuần Châu lần này cũng chỉ là một chuyến đi bình dân. Bình dân ở chố nơi ăn, nghỉ, bãi biển cũng vào loại bình thường bậc chung. Chỉ được ưu điểm cách Hà Nội hơn trăm cây số, giá cả cũng không cao chấp nhận được.
Toàn bộ chuyến đi mọi chi tiêu ăn, ở, xe cộ…theo nguyên tắc "CPC”. Dự kiến vào tối ngày thứ hai (5/6), sẽ có buổi liên hoan ẩm thực thứ nhất của chuyến đi trọng tâm là mừng bà Phượng lên lão 60, chuẩn bị sinh nhật bà Anh và ông Tiến. Sẽ có một tới hai buổi thăm thú một vài địa danh ở Quảng Ninh theo đề xuất của những người tham gia đoàn.
Mọi công việc chuẩn bị đã hoàn tất. Ngoài nhà ông Tiến đi xe riêng, xe chung sẽ khởi hành từ nhà ông Lương cùng hai mẹ con bà Lan lúc 6 giờ sáng. Sau đó lần lượt đón các vị Ngọc Phi Vinh, Anh Khanh, Thắng Minh tại tư gia hoặc các địa điểm đã đươc thỏa thuận trước.
Hai hôm nay Hà Nội đang rất nóng, nhiệt độ 37,38 độ vì thế chuyến đi lần này giúp các cụ xả được cái nóng nực Hà Nội đón gió biển mát lành Hạ Long. 
Bà Nhu, ông Di, bà Dung, cháu Trang (Thắng) nghe tin có chuyến đi đã gọi điện chúc mừng. Cô cháu nội Bảo Trân của chúng tôi từ xa "ông bà ơi con thích đi Tuần Châu". Hy vọng sẽ là một chuyến đi trốn nắng thú vị.
Phạm Lê

Chuyện "thiếu nhi" ngày 1/6..

Trưa nay ngày 1/6 tôi cầm máy nói chuyện với Đoàn Chiến Dũng, trưởng nam bà Kim Anh. 
Xin ghi lại nguyên văn đoạn hội thoại qua điện thoại di động giữa tôi (T) và Dũng(D).
T. Chào Dũng, lâu lắm chú mới gọi cho D.
D. Vâng chào chú.
T. Dũng đang ở nhà, hay đi đâu đấy.
DCháu đang ở nhà.
T. Thế thì cho chú số cố định để nói chuyện đươc dài đỡ tốn tiền, chú đang  nói qua di động.
D. Số của cháu đây 080...
T. Tôi ngờ ngợ, thế nhà D dùng mạng Trung ương à?
D. Vâng.
T. Thế để chú tắt máy gọi về nhà nhé.
D. Nhưng cháu đang ở cơ quan. 
T. Sao. Vừa nói ở nhà cơ mà. Bây giờ lại ở cơ quan?
D. À. Cháu nói ở nhà là không đi đâu xa, cháu đang ở cơ quan.
T. Chết thật cậu nói chuyện ỡm ờ thế này thì...
.......
Phạm Lê
(ảnh minh họa trên mạng)

Chúc mừng ngày Tết thiếu nhi








Ngày Tết thiếu nhỉ 1/6 năm nay hai chị em Bảo Trân và Minh Đức được cơ quan bố mẹ tổ chức một ngày vui chơi. Có nhiều trò chơi của các bé và có cả trò chơi bố mẹ cùng tham gia. Mỗi cháu bé đều nhận một phần quà nhỏ kỉ niệm như ba lô, quả bóng bay, đồ chơi...Cuối cùng là liên hoan ẩm thực mừng ngày tết của thiếu nhi.
Hôm nay các cháu thiếu nhi con cháu chi họ đón ngày Tết thiếu nhi 1/6. Chúc các cháu nhỏ vui chơi thỏa thích, chăm ngoan học giỏi, đàn hát, thể thao, rèn kĩ năng sống...sớm thích nghi với môi trường gia đình và xã hội.
Blog chi họ cụ Quang