Hoạt động ngày 2 Tết

Hôm nay ngày 2 Tết, cũng là ngày giỗ cụ Phạm Vĩnh Quang. Theo thông lệ sau phần nghi thức ở từng gia đình nhỏ, cả đại gia đình lớn tập trung cũng là để gặp mặt đầu Xuân, năm nay được tổ chức ở nhà ông bà Tiến Phuợng.
1.Ông Phạm Vĩnh Ngọc thay mặt bác trưởng nam Phạm Vĩnh Di, thắp hương tưởng nhớ bậc sinh thành.
2.Chúc sức khỏe toàn gia.


3.Ba vị bô lão trụ cột vui cùng con cháu.
4.Thế hệ các cháu vui vẻ

5.Chúc Tết cụ bà thông gia Phạm Quang Trúc

6.Tấm hình kỉ niệm tại vườn hoa gia đình

Bác cả trai Phạm Vĩnh Di từ TP.Hồ Chí Minh đã gọi điên thăm hỏi, chúc Tết`toàn gia.

Toàn Vĩnh

CẢM XÚC NGÀY MÙNG 2 TẾT MẬU TÝ

nh kỷ niệm khó quên Cụ Phạm Vĩnh Quang từ kháng chiến trở về Thủ Đô năm 1954 chụp với các bạn thân ở Phố Lãn Ông, bên trái là nhà nhiếp ảnh nổi tiếng của Hà Nội xưa là Cụ Nguyễn Duy Kiên

Trưa ngày mùng 2 tết năm nay ( mùng hai tháng giêng năm Mậu Tý) gia đình Ô.Phạm Vĩnh Di đã tổ chức giỗ lần thứ 16 Cụ Phạm Vĩnh Quang (mất ngày 2 Tết năm 1992).Tới dự khách mời có vợ chồng GS-TS Ngô Thanh Phong và PGS-TS Phạm ánh Hồng(con Cụ Phạm Vĩnh Bảo), Bà Hồng(con gái Bà Phạm thị Kim Oanh em ruột Cụ bà Quang) và Ô.Lê Minh Lập- TS nguyên CB - VPCP( xui gia của Ông bà Di&Chi).Do điều kiện địa điểm hạn chế nên tổ chức đơn giản nhưng trang trọng và thành kính.






Chiều mùng 2 Tết gia đình TS -BS Lê Thị Thanh Thái nguyên Trưởng Phòng Tim Mạch Bệnh Viện Chợ Rẫy Tp HCM cùng với Bà Bạn Đức từ Berlin sang đến thăm Ông Bà Chi&Di chúc mừng Tết và nhớ lại những kỷ niệm thời gian cùng thực tập và nghiên cứu ở Công Hòa Dân Chủ Đức trước đây.




NĂM TÝ NÓI VỀ CHUỘT

NĂM TÝ NÓI VỀ CHUỘT
Năm nay chúng ta mừng tết Mậu Tý là năm Chuột, nhưng hiểu thế nào về chuột cho đúng nhiều khi chính chúng ta cũng chưa biết, mời quí vị tham khảo bài viết dưới đây coi như thư giãn đầu năm sau những đợt đi chúc Tết mệt mỏi và những bữa ăn nặng nề......

Năm Tý nói chuyện vui về chuột

Cập nhật: 6/2/2008 14:31
Nói đến loài chuột, người ta thường nghĩ ngay đến những tội ác tày trời của chúng như phá hoại mùa màng, truyền dịch bệnh gây hại cho con người. Tuy vậy, ngoài những thói hư tật xấu, chuột cũng có những điểm không hề đáng ghét chút nào.

Đội quân cảm tử của khoa học

Từ năm 1889, loài chuột bắt đầu được sử dụng làm vật nghiên cứu trong phòng thí nghiệm. Khoa học thường dùng chuột làm thí nghiệm do thời gian thai nghén, sinh trưởng và kết thúc vòng đời của mỗi con chỉ khoảng 3 năm, nên các nhà nghiên cứu có thể sớm thấy những gì diễn biến trong nghiên cứu. Hơn nữa, 85% hệ gien của chuột giống con người. Vì vậy, chuột được dùng để nghiên cứu các chứng bệnh và vaccine có thể sẽ được dùng thử cho người để phòng bệnh.

Tuy nhiên, việc các nhà khoa học sử dụng hai triệu con chuột mỗi năm đã làm xúc động Hiệp hội những nguời đối xử có đạo đức với súc vật. Họ phản đối việc dùng loài vật vào tất cả các việc thí nghiệm và nói rằng: “Nếu một giống loài nào khác có quyền năng hơn từ hành tinh khác đến trái đất, chắc chắn con người sẽ mong mỏi họ có lòng nhân từ với chúng ta”.

Guiness về chuột

Chuột có đến 57 loài, là loài vật có số lượng nhiều nhất trong số các động vật có vú trên trái đất. Riêng chuột nhắt cũng có khoảng 300 loài. Theo tính toán của 1 nhà động vật học người Ba Lan, hiện nay số chuột sinh sống trên trái đất đã lên tới hơn 4 tỷ con, bằng khoảng 2/3 dân số con người trên trái đất. Tuy nhiên, do thiên tai, địch hoạ, do sự tiêu diệt của con người và các loài vật khác, nên chúng chỉ có khoảng 10% - 15 % sống sót.

Chuột cũng là loài có khả năng sinh sản nhiều nhất. Chuột đàn rất mắn đẻ, chuột chửa 19 - 22 ngày, mỗi năm đẻ từ 5 - 7 lứa, mỗi lứa 6 - 10 con. Chuột con sau 3 tháng đã lại sinh sản. Một đôi vợ chồng chuột nếu sinh đẻ mẹ tròn con vuông thì chỉ sau 3 năm, cả con, cháu chút chít của chúng sẽ phát triển khoảng trên 20 triệu con. Nếu con người và các loài mèo, rắn, diều hâu, chồn, cáo không tích cực diệt chuột thì chẳng mấy chốc chuột sẽ sinh sôi nảy nở chật kín của trái đất.

Người nông dân có lẽ là những người ghét chuột nhất vì chúng là loài phá hoại mùa màng nặng nhất. Hàng năm, họ hàng nhà chuột trên thế giới phá hoại 42,5 triệu tấn lương thực. Số lương thực này bằng tổng sản lượng lương thực của 25 nước nghèo nhất trên thế giới cộng lại.

Chuột là loài có vú thông minh chỉ sau con người và hắc tinh tinh. Khả năng tiếp nhận thông tin của chuột cho thấy thần kinh chúng rất tinh tế. Ví dụ một loại thuốc diệt chuột mới được đặt ở đường cống Paris, chỉ trong vài giờ tin tức đã loan truyền qua cộng đồng chuột hữu hiệu đến nỗi không con chuột nào chịu ăn thức ăn có thuốc đó.

Các nhà khoa học còn khám phá thêm rằng chuột còn có các phương tiện tự vệ phức tạp hơn nhiều. Đối với các loại thuốc đời mới, mạnh, chuột nhanh chóng khám phá ra một vũ khí mới mà các nhà hoá học chỉ biết đến cách nay vài thập niên cuối thế kỉ 20. Đó là vitamin K dùng như thuốc giải độc. Để tự miễn dịch, chúng tìm kiếm và ăn những chất có chứa vitamin K. Một trong những phát hiện đáng lo ngại nhất là chuột có thể truyền kiến thức tự vệ cho nhiều thế hệ.

Những nghiên cứu, thử nghiệm của nhiều nhà khoa học cho thấy, chuột cũng có cảm xúc. Chuột tỏ ra dễ chịu, thích thú khi được vuốt ve. Qua mùi nước tiểu, chuột xác định được đồng loại của mình già hay trẻ để quyết định chọn bạn tình. Các nhà khoa học còn cho rằng, loài chuột hiểu được khi hoạt động tình dục thì tác động tốt xấu đến sức khoẻ như thế nào. Chuột cũng bị nghiện khi người ta cho nó sử dụng chất gây nghiện và trong cơn mơ, có con còn tự tử vì... buồn tình chuyện gì đấy.

Những sản phẩm hàng hoá nổi tiếng mang tên chuột

Sau 2 năm nghiên cứu, chuột máy tính chào đời vào một ngày cuối năm 1968. Cha đẻ của nó là nhà phát minh người Mỹ - Tiến sĩ Douglas Engelbart. Biệt danh đầu tiên của nó là bọ nhưng rồi hình ảnh đoạn dây cáp nối liền nó với máy tính trông giống như cái đuôi của loài gặm nhấm đã khiến nó được gán cho biệt danh là chuột: Chuột máy tính.

Sau 40 năm tuổi, càng “già” chuột máy tính càng đẹp, càng tiện ích hơn. Công nghệ chuột được cải thiện về chất lượng và tính năng như: nhẹ, đẹp, rẻ, hình dáng nhỏ gọn vừa lòng bàn tay, có loại đặc biệt cho người thuận tay trái, độc đáo theo sở thích và thời trang. Về tính năng chuột cũng nhạy hơn, chính xác hơn.

Qua gần 80 năm, hình ảnh chuột Mickey đã xuất hiện trong khoảng 150 bộ phim, hàng ngàn truyện tranh và nhiều đồ lưu niệm. Hình ảnh chuột Mickey còn là đề tài ưa thích của các họa sĩ, nhà thiết kế tem thư trên thế giới. Đối với lĩnh vực điện ảnh, tên tuổi của chú chuột Mickey còn được sánh ngang với các nghệ sĩ lớn như Sác lơ. Từ năm 1935, cùng vói hàng ngàn vị thần nổi tiếng khác, chuột Mickey đã có mặt trên bệ thời của 1 đền thờ của Ấn Độ giáo. Tên tuổi của chú chuột Mickey cũng nổi tiếng đến mức bộ Từ điển Bách Khoa Larousse sánh ngang Mickey với những danh nhân trên thế giới, với định nghĩa: Con chuột nhắt được nhân cách hóa, một nhân vật hỗn hợp không là người mà cũng không phải thú, nhưng ranh mãnh, năng động và gan dạ.

Hy vọng rằng năm Mậu Tý, hình ảnh chú chuột huyền thoại Mickey sẽ tiếp tục được các họa sĩ, đạo diễn sáng tạo trong những tác phẩm hấp dẫn, làm mê đắm tâm hồn trẻ thơ.

Tác giả : Kim Hải
( Nguồn www.vtv.vn)

Cảm xúc tức thì ngày 1 Tết Mậu Tý.

Tiếng pháo giao thừa bùm bup nổ ngoài của sổ phía Hồ Tây, báo hiệu thời khắc thiêng liêng chuyển giao năm Đinh Hợi và Mậu Tý đã điểm.
Trong phút giao thừa nhận những lời chúc từ muôn phương đến, lòng cảm thấy xốn sang. Cuộc đời sao đẹp vậy. Vẫn biết vào những giờ phút thiêng liêng như thế nguời ta thường dành cho nhau những lời vàng ngọc thiết tha, nào ai nỡ….Lời chúc nào cũng đẹp thật nhiều cảm xúc, từ Mátxcơva cháu Tuấn Thúy viết “ cháu mong chú Thắng luôn luôn là cầu nối giữa các thế hệ trong gia đình…để được biết thêm nhiều hơn nữa, đặc biệt là thế hệ chúng cháu lấy đó làm định hướng giáo dục con cái mình…”, rồi từ Nunnberg CHLB Đức, Phạm Ngọc Cường gửi lời chúc “cô chú luôn manh khỏe, hạnh phúc”. Các bạn tôi từ mấy tỉnh ở CHLB Đức, Hà Nội, Bắc Giang…đều chung một lời chúc sức khỏe, giàu sang.
Ngay giờ phút Giao thừa vừa điểm chuông điện thoại réo liên hồi hối hả, nhận mấy lời chúc gửi đến từ hai bác Di Chi ở TP.HCM, bác Nhu,…lời chúc Tết của chú Tiến đặc biệt hơn một chút tính từng ngày từng năm, từng phút niềm vui của năm Mậu Tý tới.
Sáng nay ngày 1 Tết vừa tỉnh giấc sau một đêm giao thừa thức gần trắng đêm, mở hòm thư E.Mail nhận được thư chúc mừng của ông bà Lê Thục Chi từ Pháp gửi về cho riêng một địa chỉ hòm thư của tôi, thật cảm động. Rồi chuông điện thoại lại réo vang liên hồi, lời chúc rỉ rả thân tình của ông bạn đồng nghiệp hơn tuổi, nguyên Đại sứ nhiều năm ở mấy nước cũng một lời chúc hạnh phúc giàu sang.
Ngày đầu năm nhiều cảm xúc nhớ tới ông bà bố mẹ, nhớ bác cả Phạm Kim Thoa, bác Phạm Vĩnh Hải, cháu rể Tô Quang Việt, bà Phạm Thị Hoài những thành viên của gia đình ta vừa ra đi trong năm vừa rồi. Tôi kính cẩn thắp một nén hương cầu nguyện, thầm mong ước những người đã khuất phù hộ cho con cháu một năm mới nhiều tài lộc, nhiều niềm vui.
Ước gì cả cuộc đời này chỉ toàn điều chúc mừng may mắn, hạnh phúc như thế thay vì cho sự hận thù, đố kị, ghen ghét nhỏ nhoi.
Liệu có thể được như thế không nhỉ”?.

Phạm Toàn

THƯ CHÚC MỪNG TẾT TỪ PARIS


Gia đình Anh Chị Ro&Chi (con trai Ông Bà Lê Tài Trường&Phạm Thị Hài) từ Paris vừa mail chúc Tết họ Phạm nhà ta ở trong nước :
Xin chuc Câu Hanh, cac anh chi cung tât ca gia dinh luc nào cung duoc moi su vui long, phôn thinh, binh an.
Ro, Chi và cac chau.

LÊ THỨC CHI



THĂM VÀ CHÚC TẾT CỤ OANH



Ngày 5/2/2008 chúng tôi ( Ông Bà Phạm Vĩnh Di&Đỗ Thị Kim Chi) đã tới thăm và chúc Tết cụ Bà Phạm Thị Oanh ( em ruột cụ Phạm thị Yến) Tuy chưa đứng lên đi lại được nhưng Cụ đã tỉnh táo hơn trước và nói chuyện vui vẻ

Kì 5 và hết: Thay cho lời chúc ngày Tết Mậu Tý

THỬ BÌNH CHỌN 12 SỰ KIỆN NỔI BẬT NHẤT TRONG NĂM ĐINH HỢI CỦA GIA ĐÌNH CỤ PHẠM VĨNH QUANG.
Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là năm Đinh Hợi (2007) sẽ qua, năm Mậu Tý (2008) sẽ đến, tôi xin thử bình chọn 12 sự kiện nổi bật nhất của gia đình ta trong năm Đinh Hợi (không tính chuyện buồn) nhằm góp thêm niềm vui cho Tết Mậu Tý.
12 sự kiện nổi bật nhất trong năm Đinh Hợi của gia đình cụ Quang.
1.Sự kiện được bình chọn là nổi bật nhất, hứa hẹn nhiều hy vọng nhất trong năm "con lợn vàng" là hai thành viên mới của gia đình đã được sinh ra. Đó là “hoàng tử” Phan Thế Minh sinh 25.3.2007 tại Đài Bắc, nặng 3kg và “công chúa” Nguyễn Minh Khuê sinh ngày 19.12.2007 tại Hà Nội, nặng 3,8kg.
2.Dưới sự chủ trì của ông Phạm Vĩnh Ngọc, theo sự báo mộng của cụ bà Phạm Thị Yến (đấy là theo lời ông kể lại) anh em ngoài Hà Nội đã hoàn thành việc xây “ngôi nhà mới” cho cụ ngoại Trương Thị Hảo tại nghĩa trang Yên Kỳ, Sơn Tây kịp đón tết Nguyên đán Mậu Tý.
3
.Bức ảnh “Thắp một ngọn nến tưởng nhớ những nạn nhân vụ sập cầu Cần Thơ” được đăng tải trên Blog 53 thể hiện tinh thần trách nhiệm, sự đồng cảm của các thành viên gia đình đối với nỗi đau của đồng loại.
4.
Thống kê cho thấy gia đình ta có tất cả là 11 người đã và đang là nhà giáo và nhiều vị là “nhà giáo không chuyên” đã tham gia vào lĩnh vực “trồng người”, được coi là tổng kết có ý nghĩa khẳng định nền tảng đạo đức của gia tộc họ Phạm (Vĩnh Quang).
5
.Quyết định của hai bác Di Chi dọn về căn hộ mới ở khu chung cư Phú Mỹ Hưng, thành phố Hồ Chí Minh được coi là quyết định sáng suốt nhất trong năm. Với quyết định này hai bác đã hoàn thành xuất sắc kế hoạch ấp ủ từ 70 năm nay, là vừa có nơi ở mới khang trang vui dưỡng tuổi già, lại vừa là nơi để bác trai có điều kiện thuận lợi vững tay điều hành Blog.53.
6.Bác Kim Nhu xấp sỉ 70 tuổi (1939), nêu gương cho con cháu đội mũ bảo hiểm đi xe máy trước nhiều ngày khi Quyết định 32 của Chính Phủ bắt buộc đội mũ bảo hiểm trên mọi tuyến đường, mọi thời gian chính thức được thực thi.
7
.Chưa năm nào con cháu cụ Phạm Vĩnh Quang lại có những cuộc dã ngoại tập thể mang nhiếu ý nghĩa như năm 2007 (Khu tản cư thời kháng chiến chống Pháp Thạch Thành Thanh Hóa, Hữu Vĩnh Hà Đông. Khu du lịch Hồ Núi Cốc Thái Nguyên, Thanh Thủy Phú Thọ, Suối Kênh Gà Ninh Bình. Khu di tích lịch sử Hoa Lư, chùa Dâu Keo Thái Bình, Thành nhà Hồ Thanh Hóa, Đền Thánh Gióng Sóc Sơn, Vườn quốc gia Ba Vì…)
8.
Năm Đinh Hợi (2007) cũng là năm đạt kỉ lục về số người có ngày kỉ niệm sinh nhật chẵn: Dương Xuân Huy (10), Phương Anh (20), Bạch Hoa (40), Nguyễn Thị Phương Thúy (40), Phạm Minh Phượng (50), bác cả trai Phạm Vĩnh Di (70), bác Phạm Kim Thoa (80) và bác Đoàn Hưng Nông (90). Tất cả là 8 người.
9.Năm có nhiều sự kiện cặp đôi, cặp ba giống nhau về mục đích, thời gian của các thành viên con cháu cụ Quang Yến (Có hai chuyến đi nước ngoài của bà Nhu và bà Phi với cùng mục đích thăm con, gần như cùng thời gian xuất hành và trở về. Lại có hai cuộc về phép ở Việt Nam của Phạm Ngọc Cừờng và Vũ Anh Tuấn với cùng một mục đích, cùng đem về những thứ có giá trị giống nhau và cùng trong tháng 12.2007.
Bác Nhu và cô em dâu áp chót Quang Minh cùng bị tai nạn với cùng một nguyên nhân, vào cùng một ngón chân ở cùng bàn chân trái, cùng đi khám ở một bệnh viện vào cùng một ngày và cùng một kết luận "không nguy hiểm đến bàn chân đã cùng quá 2 phần 3 DATE xử dụng"…và còn nhiều điều giống nhau nữa của các quí vị mà tôi chưa kể hết.
10.Cuộc hội ngộ của 5 tiến sĩ (Phong, Hồng, Di, Chi,Tiến) và một nữ doanh nhân (Minh Phượng) tại trang trại ở TP.Hồ Chí Minh của GS.TS Ngô Thành Phong và PGS.TS Phạm Ánh Hồng vào “ngày vàng” 7.7.2007 đươc bình chọn là cuộc gặp mặt mở đầu của 5 “vĩ nhân’ trong số hàng chục “vĩ nhân” là trí thức, doanh nhân tài danh là con cháu cụ Phạm Vĩnh Bảo và Phạm Vĩnh Quang.
11.Công trình được ghi nhận là hoành tráng nhất, đẹp nhất từ xưa tới nay chưa từng có đối với con cháu nhà Phạm Vĩnh Quang là “khu vườn yên tĩnh” của ông bà Tiến Phượng, với nhiều cây xanh và đèn trang trí vừa khánh thành vào tháng 11 năm 2007 tại tư gia.
12.Ngày kỉ niệm được đánh giá là hoành tráng nhất trong năm là kỉ niệm 71 năm ngày sinh của bà Phạm Kim Anh với nhiều kỉ lục nhất: về số người chúc mừng nhiều nhất, về lời chúc được gửi tới từ nhiều địa phương trong Nam ngoài Bắc tới cả châu Âu, nhiều hình thức chúc mừng nhất (theo thống kê sơ bộ ban đầu đã có tất cả là 15 loại hình bao gồm: liên hoan bí mật chỉ có riêng hai ông bà, liên hoan ẩm thực nội bộ có thêm con cháu của ông bà, chúc mừng trực tiếp, thư, thơ, văn xuôi, hồi ức, nhật kí, qua điện thoại cố định, điện thoại di động, nhắn tin, E.mail, Foto, Blog và có cả “hoa tươi, soài vườn và...dép mới”(*).
Trên đây là 12 sự kiện được bình chọn, cũng là góp một phần để Tết Nguyên đán Mậu Tý của nhà ta năm nay sẽ thật sự chỉ có vui.

Phạm Vĩnh Thắng
(*)
Thơ Đoàn Đình Hải

CHỢ HOA XUÂN TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

CHỢ HOA XUÂN TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Chợ Hoa Xuân năm nay Tp HCM tổ chức rất hòanh tráng trên đường Nguyễn Huệ, do điều kiện ở xa giao thông chưa thuận tiện, nên tối qua chúng tôi chưa có điều kiện tham dự buổi khai mạc mà đề dành trong dịp Tết sẽ tham quan.
Hôm nay trên báo Thanh niên có tường thuật về buồi lễ khai mạc trên, mời quí vị cùng xem :

Tưng bừng khai mạc đường hoa Nguyễn Huệ
22:33:00, 05/02/2008

Hàng chục ngàn người đổ về đường hoa Nguyễn Huệ - Ảnh: Diệp Đức Minh

(TNO) Mặc dù lễ khai mạc đường hoa Nguyễn Huệ (TP.HCM) chính thức bắt đầu lúc 20h30 tối nay (5.2 - tức 29 tháng Chạp) nhưng mới 19h, hàng chục ngàn người dân thành phố đã đổ về khu vực trung tâm để tham quan đường hoa.

>> Bấm vào đây xem video clip

Dòng người dày đặc chen chúc trên đường Lê Lợi (đoạn từ Pasteur đến trước UBND TP.HCM) và suốt tuyến đường Nguyễn Huệ, từ vòng xoay trước UBND TP.HCM đến đường Tôn Đức Thắng. Hòa vào dòng người đông đúc, chị Nguyễn Thị Hoa, nhà ở quận Bình Tân đưa cả gia đình đi tham quan đường hoa Nguyễn Huệ ngay trong đêm khai mạc cho biết: "Nghe nói đường hoa Nguyễn Huệ năm nay thiết kế với những nét cổ xưa, bụi tre, cây cầu khỉ... nên tôi dắt mấy cháu đi cho biết".

Dưới đây là một số hình ảnh về đường hoa Nguyễn Huệ trong buổi tối khai mạc:


Hàng chục ngàn người chen chúc trên đường hoa Nguyễn Huệ

Các bạn trẻ nước ngoài thích thú với cào cào và chim đan từ lá dừa
Các bạn học sinh lớp 11 trường PTTH Gia Định rủ nhau ra tham quan
đường hoa Nguyễn Huệ


Khách ngoại quốc và người dân TP.HCM thích thú với cây cầu khỉ


Khu vực trưng bày hoa lan thu hút rất đông khách tham quan

Ngọc Hậu - Diệp Đức Minh(thực hiện)

(Nguồn www.thanhnien.com.vn)

Chuc mừng

CHÚC CÁC BÁC, CÁC CÔ CHÚ, CÁC CHÁU VÀ ANH CHỊ EM THÀNH VIÊN GIA ĐÌNH TA MỘT NĂM MỚI-TẾT MẬU TÝ GIÀU MẠNH VÀ HẠNH PHÚC.

Ảnh chụp lúc 15h hôm nay ngày 30 Tết, tại nhà bà Nhu.

CẢM NGHĨ CỦA NGƯỜI NƯỚC NGÒAI VE TẾT VN

CẢM NGHĨ CỦA NGƯỜI NƯỚC NGÒAI VE TẾT VN
Mặc dầu cuộc sống hiện nay còn nhiều khó khăn, nhưng đất nước VN ngày càng phát triển và đời sống tinh thần, vật chất của người dân ngày càng được cải thiện và nâng cao. Trong không khí cả nước và từng gia đình háo hức chào đón giao thừa của xuân Mậu Tý, chúng ta không thể quên những Tết xưa trong thời kỳ đất nước còn vô vàn khó khăn, để thấy được và trân trọng những thành quả có được ngày nay. Mời các thành viên trong dòng họ xem bài trích đăng dưới đây cảm nghĩ của một số du khách nước ngòai về Tết VN :

Tết Việt trong mắt bạn bè

Tết Việt ra sao trong mắt bạn? Và đây là câu trả lời của những người bạn nước ngoài bằng những tấm ảnh họ chụp được. Gắn với mỗi tấm ảnh là một kỷ niệm, một cảm nhận, một hoài niệm.

Tết ngày ấy, những năm 1980-1982 là thời điểm khó khăn ở VN. Hầu hết mọi người đều nghèo, phải nhọc công tìm kiếm cái ăn mỗi ngày. Các gia đình phải tiết kiệm tiền cả năm để đến mấy ngày tết trong nhà có cành đào, chiếc áo mới, ít bánh trái và rượu. Lúc đó tôi chưa được phép nói chuyện với người Việt thoải mái như bây giờ, chụp ảnh cũng phải chụp từ đằng xa, những tấm ảnh màu hồi đó là xa xỉ.

Những tấm ảnh này chụp vào những ngày cận Tết Tân Dậu 1981 ở Hà Nội. Mọi người phải xếp hàng ở cửa hàng bách hóa mua một ít hàng tết bằng tem phiếu, mua một câu đối hay những tranh vẽ vui tươi để treo trong nhà “lấy hên” cho năm mới. Tôi thích nhất câu đối ngày ấy: “Non nước mừng Xuân ngày đổi mới. Nhà ta đón Tết mọi người vui”. Nét vất vả trên khuôn mặt mỗi người đều chuyển thành vui vẻ khi mua xong hàng, đặc biệt là những ngày đón tết.
Bây giờ mọi thứ đã khác. Người Việt đã ăn ngon mặc đẹp thay vì ăn no mặc ấm như ngày trước. Mỗi lần tôi mang những tấm ảnh màu này đi triển lãm hay cho bạn bè xem, mọi người đều rất thích thú, nhớ về kỷ niệm một thời. Tôi đã có 15 lần ăn tết tại VN, năm lần ở miền Bắc và mười lần ở miền Nam. Tết mỗi năm một khác. Nhưng có một điều không hề thay đổi bao năm qua: dù khó khăn thế nào, vào ngày tết, trên khuôn mặt mỗi người đều có nụ cười vui tươi.

Eva Lindskog (Thụy Điển, nhà xã hội học)

Ước mơ đầu năm

Sáng mồng một Tết Giáp Thân 2004, ở quảng trường chính của Sa Pa, hai em bé Mông vừa đi lễ nhà thờ xong liền chạy đến bên cây đào. Các em gắn những mẩu giấy màu lên cành đào, cẩn thận từng tí một. Hỏi ra mới biết gắn một mẩu giấy là các em đặt một ước mơ đầu năm vào đó.

Tôi cũng gắn một mẩu giấy màu lên cây và gửi vào đó một ước mơ. Tôi không biết các em ước mơ điều gì, còn tôi ước các em sẽ có tương lai tươi sáng.

Nick Gray (Anh, giáo viên tiếng Anh)

Chiều 30

Chiều 30 tết, một mình tôi lang thang trong một con hẻm ở Sài Gòn. Không gian lúc này thật lắng, có lẽ mọi người đang chờ đến giây phút giao thừa. Ở một số nhà, tôi thấy họ bày bàn ra cúng cuối năm. Thật ấm cúng và thiêng liêng. Mâm cúng chiều 30 tết làm bất cứ kẻ tha phương nào như tôi cũng phải xao lòng.

Tết ở Việt Nam thật đặc biệt với khoảnh khắc giao thừa. Chỉ trải qua một cái tết, nét đẹp văn hóa Việt Nam đã quyến luyến tôi khi rời xa.

Norikazu Shimpo (Nhật, kỹ sư công nghệ thông tin)

Ðỏ và vàng

Tấm ảnh này tôi chụp trên phố Hàng Mã (Hà Nội) trong một buổi chiều trước Tết Đinh Hợi 2007. Một người mẹ đang ăn vội bát phở buổi trưa nhân lúc cửa hàng vắng khách, vì cả ngày không lúc nào ngơi nghỉ với dòng người đi sắm tết. Xung quanh người phụ nữ ấy tràn ngập màu đỏ và vàng của những đồ dùng trang trí ngày tết.

Không khí, con người Việt Nam trong những ngày trước tết thật chộn rộn. Để rồi đến ngày đầu năm mới, mọi thứ trở nên tinh tươm, sạch sẽ và thanh bình.

Peter Garnhum (Canada, giáo viên Anh văn)

Hướng thiện

Mồng một tết là ngày rất quan trọng vì mọi người cho rằng bất cứ điều gì xảy ra trong ngày này đều ảnh hưởng đến cả năm. Sáng mồng một, rất nhiều gia đình đi chùa, thắp những nén hương, thành kính cầu nguyện. Như người phụ nữ trong ảnh này ở Đồ Sơn (Hải Phòng), chị cho biết không cầu mong tiền tài hay vật chất, mà chỉ mong sức khỏe tốt, hạnh phúc và ấm no đến với gia đình.

Đón tết ở Việt Nam, gặp những người khác, những nét văn hóa khác, những suy nghĩ khác, song tôi rất tôn trọng nền văn hóa ấy. Bởi với tất cả mọi người Việt, tết là dịp để làm những điều thiện và hướng đến những điều thiện cho cả năm.

Pieter Janssen (Hà Lan, nhiếp ảnh gia)

Ở đường hoa

Ở đại lộ Nguyễn Huệ (TP.HCM) vào dịp tết, người ta gọi là đường hoa. Ở đâu cũng có hoa và nụ cười. Tôi rất thích thú khi thấy các cô gái Việt Nam mặc áo dài và đội khăn đóng xuất hiện trong khung cảnh ngập tràn tươi vui này.

Phát hiện thú vị nhất của tôi với tết ở VN là sự khác biệt trong cách đón tết giữa hai miền Nam - Bắc, thế nhưng ở đâu cũng háo hức, đầy hoa và con người đều rất thân thiện. Với tôi, tết đã là một từ thân quen, không cần dịch nghĩa.

Daniel Noll (Mỹ, nhiếp ảnh gia)

Bữa tiệc giao thừa

Giao thừa Tết Bính Tuất 2006, tôi hòa vào dòng người đi đón giao thừa ở trung tâm TP.HCM. Đây là cái tết đầu tiên của tôi ở VN. Một diễn viên hát bội trong trang phục truyền thống bất ngờ xuất hiện giữa đoàn người đông kín, tựa như một bức tượng trở nên sống động và đi lại trên đường phố, vẫy tay chào, xung quanh là hàng nghìn người đang vô cùng hạnh phúc. Đó là một bữa tiệc giao thừa lớn nhất mà tôi từng thấy.

Tôi chắc rằng sẽ không bao giờ quên và sẽ tham dự bữa tiệc này một lần nữa. Tôi ở đây và sẵn sàng cho năm mới Mậu Tý 2008.

FRANCOIS OLIVER (Pháp, họa sĩ)

( Nguồn VNexpress.net)

Những mùa xuân thời chống Pháp















Quê hương, đón xuân Mậu Tý

Mùa xuân Mậu Tý cách đây 60 năm (2008 – 1948)

Năm 1948, gia đình tôi đón xuân Mậu Tý ở thôn Phú Sơn Huyện Thạch Thành Tỉnh Thanh Hoá, Tết năm ấy có mấy sự kiện đặc biệt :
a/ Kể từ ngày toàn quốc kháng chiên chống Pháp,19 tháng 12 năm 1946, xuân Mậu Tý là tết thứ 2 nhưng là tết đầu tiên gia đình tôi đoàn tụ đón Tết Đinh Hợi, ô Quang và Bác Thoa không ăn tết cùng gia đình
b/ Bác Đoàn Hưng Nông con rể đầu, lần đầu tiên ra mắt gia đình nhà vợ và cùng ăn tết ( hai bác làm lễ thành hôn vào tháng 10 năm 1947 khi đó bác Nông là Trưởng ban Tổ chức tỉnh uỷ tỉnh Hà Đông, bác Thoa là trưởng ban Tuyên huấn Huyện uỷ Huyện Hoài Đức – Hà Đông )
c/ Ngoài bánh chưng truyền thống, các anh chị em chúng tôi lần đầu tiên được thưởng thức bánh mật
d/ Và cũng là lần đầu, một số nguời trong gia đình được ăn tết với bà con dân tộc Mường, bà con người Mường ở vùng này có móm thịt kho tầu rất đặc biệt :
* Điệu múa “ Tiên múa ca “ lần đầu tiên ra mắt bà con ở thị trấn Kim Tân ( Huyện lỵ huyện Thạch Thành ) do “ Biên đạo “ múa Kim Anh hướng dẫn và trình diễn vào dịp Tết Mậu Tý
Nói đến nhũng ngày ở đất Thanh, làm sao quyên đuợc nhũng kỷ niệm thủa thơ ấu, nhiều điều mới lạ, lần đầu được tiếp xúc
* Lần đầu tiên được đi dò dọc dài ngày : Cuộc hành trình từ làng Phú Khê huyện Bình Giang tỉnh Hải dương ( Đây là quê hương của cụ Đỗ Long Giang- chồng cụ Trương thị Vinh – em gái cụ Trương thị Hảo – bà ngoại của chúng tôi ) chúng tôi hành quân bộ ra sông Luộc xuống thuyền vào buổi chiều gần tối, đêm đầu tiên được ngủ dưới thuyền, vuợt sông Hồng tiến về Phủ Lý, sang thuyền để tiếp tục đi trên sông Đáy, qua Quể, Quyển đi tiếp và rẽ theo sông Hoàng Long , đi cả đêm, ăn trên thuyền , được chứng kiến cảnh họp chợ trên thuyền, tấp nập đông vui, sáng hôm sau đến làng Láo (thuộc địa phận Tam điệp ngày nay - Kho – Láo - Đầm Đùn là khu căn cứ của Việt Minh trước Cách mạng tháng tám năm 45 do tứong Trần tủ Bình chỉ huy, bà Hà Quế cũng ở chiến khu này ) , vào khoảng 3h chiều Bác Anh đang bế Thắng, thì ô Quang về còn hỏi “ Con bế con nhà ai đấy “ Sau đấy chúng tôi được phổ biến chuẩn bị mọi điều kiện để ngày mai hành quân vào Thạch Thành bằng phuơng tiện “ Căng hải “ Hai cẳng = đi bộ
* Hành trình từ Riạ - Kim Tân ≥ 20 km ? : Đoàn quân lên đường gồm có : Bà ngoại, dì Oanh, bố mẹ và 7 anh chị em, ngoài ra còn chị Ất, U Thắng, Thắng thì được thay nhau bế, cõng . Hải – Liên ngồi trong thúng có người gánh . Hành trình tuy xa nhưng cảnh vật xung quanh đều mới lạ, thoả sức ngắm cảnh, lần đầu tiên được thấy nhà sàn, trâu đeo mõ, chó leo thang dọc hai bên đường là rừng lim xanh cao vút, đôi chỗ còn có suối uốn luợn chảy qua, khoảng 17h chúng tôi đến ở nhà ông Điền, ăn cơm xong là ngủ 1 mạch đến sáng hôm sau . Lúc này hai chân xung to đi lại rất khó, phải đốt lá náng chườm nhiều lần mới đi lại được ( Cũng phải mất 1 ngày ) Sau đó chúng tôi chuyển xuống ở nhà anh Cò Khanh là con trai cả ông Điền, tên thật của “ Anh cò Khanh “ Phạm Kiên trước khi nghỉ hưu Ô là Phó Vụ truởng vụ Tổ chức cán bộ Bộ GTVT, nay đã mất ( Họ Phạm này có 1 chi đến sinh sống ở Đông Ngạc Từ Liêm Hà Nội đã được mấy đời) theo phong tục của địa phương vợ chồng sinh con đầu lòng là trai, bố mẹ đứa bé được gọ là “ Anh đỏ, chị đỏ “, nếu là gái thì gọi là " Anh hĩm, chị hĩm “. Sau khi con có tên, bố mẹ gọi theo tên của con, có kèm theo giới tính vì vậy Ô Kiên mới có tên là “ Cò Khanh". Cò Khanh sinh năm 1947 là Kỹ sư Đường Thuỷ làm việc ở VIện Thiết Kế bộ GTVT nay đã nghỉ hưu
* Sống ở đất Thanh lần đầu chúng tôi được :
- Tiếp xúc với tiếng địa phương : Mô, tê, răng rứa, cái đọi = Cái bát, quả hổng = Đu đủ, Đi củn túi tùn tun mới viền = Đi củi, tối mịt mới về, được tiếp xúc với người Mường, Ti no = Đi đâu , Ti thảm = Đi tắm, tu rỏn = Đi chơi . .
- Được tiêu tiền xu Khải Định, một đồng cụ Hồ đổi được 7 đồng xu
- Được ăn chè Lam, đặc sản của đất Thanh, 1 đồng cụ Hồ mua được 1 bánh chè Lam 8 x 12 cm, nếu muốn bẻ, chỉ có cách kê vào 1 điểm tựa, đâp mạnh. Tôi đi từ Thạch Thành đến thành Nhà Hồ = 12km, loay hoay mãi chỉ gậm được có 1/10, cũng vào dụp tết năm đó, bà Lợi một người quen buôn bán ở chợ Kim Tâm mới phổ biến cách ăn bánh chè Lam tiện ích nhất là nướng qua lửa, được ăn thịt Vịt Tràng Nhật, là loại vịt nổi tiếng, thịt thơm ngon, béo không hôi, làm lông rễ như làm gà, bố tôi là người vốn dĩ không ăn thịt vịt, nhưng giạo đó cụ cũng dùng, Mít Thanh Hóa là loại mít rất ngon, múi mít giai trong mỗi múi Mít đều có mật, lần đầu chúng tôi ăn sáng bằng sắn chấm muối vừng … Ôi còn bao điều nhớ mãi !!
- Lần đâu được chúng kiến cảnh lụt lộị, 60 năm sau, trận lụt năm 2007 Kim Tân hứng chịu trận lụt khủng khiếp, cũng từ sông Bưởi gây ra
- Được tham dự buổi tập trận của quân dân Quân khu 4 do tuớng Nguyễn Sơn chủ trì ở Huyện Vĩnh Lộc gần thành nhà Hồ
Chúng tôi rời Thanh Hoá vào khoảng tháng ba hay bốn năm 1948, u Thắng đã lập gia đình với người bà con với Ô Điền, chúng tôi lại đi bộ về Rịa, xuống thuyền đi về sông Đáy, không vượt sông Hồng mà từ Quế, Quyển đi nguợc về chùa Hương lưu lại làng Hữu Vĩnh - Úng Hoà - Hà tây

Kì 4: Ngày Tết kể chuyện “Ước gì”.

Kì 4: Ngày Tết kể chuyện “Ước gì”.
Ngày Tết mở TV thấy cô ca sĩ xinh đẹp tóc nâu, môi trầm, đôi mắt lúng liếng đong đưa, cái miệng cuời rất tươi cất lên câu hát “Ước gì, uớc gì…” tôi lại nhớ tới những điều “uớc gì”lẩm cẩm của mình.
Nhớ những năm từ 1953 đến 1957 thời còn học trường tiểu học Trần Nhật Duật, tôi hay theo đám bạn nhảy nhót trên mấy cái bè nứa bập bềnh sóng nước sông Hồng giữa mùa nước lũ đang lên. Cứ mỗi lần như thế tôi lại dại dột “ước gì” có một thằng bạn hụt hơi đang chới với chìm nghỉm giữa dòng sông, để tôi (chưa biết bơi) lao xuống dòng nước cuồn cuộn đỏ ngầu phù xa, xốc nó lên bờ cho rõ ta đây cũng bậc anh hùng hảo hán lắm.
Từ ngày nghỉ hưu lẩn thẩn thế nào mà tôi lại hay “ước gì”, mà toàn những điều viển vông khó tin. Này nhé cứ nhìn cái đám cầu thủ U.23 bạc nhược đá mãi không thủng lưới U.23 Singapo, tôi lại “ước gì” mình được xỏ giày vào sân tả xung hữu đột đá tan nát mành lưới chúng ra trăm mảnh cho hả dạ.
Thế rồi độ hơn năm nay tôi phát hiện ra quanh nhà phải, trái, trước, sau hằng ngày cứ lanh lảnh tiếng đàn Piano lúc thì chập chờn, ngắc ngứ, lúc thì róc rách như suối reo, lúc thì dồn dập ào ào như sóng gầm thác đổ. Ngày lại qua ngày nghe mãi thành mê, mê rồi tôi lại đâm ra “ước gì” được giống như cô giáo Thiều Hương nhà bác Lan Nguyên si mê cây đàn đến nỗi chỉ cần một phút (vâng chỉ một phút thôi) rời xa nó, là ruột gan cứ cồn cào như bị sát muối ớt…chỉ thiên.
Tôi còn nhiều điều “ước gì” hay nữa, như “ước gì” giống Phạm Vĩnh Minh Trang con gái ông Tiến bà Phuợng, nói được “tiếng Tây, giống như Tây”(*) thay cho vài câu hỏi đường, xin ăn cụt lủn của tôi. Hay như tôi lại “uớc gì” căn hộ cao cấp ở Mỹ Đình của Đoàn Ngọc Khanh và Hoàng Thu Hà bỗng dưng lại rơi vào tay tôi mà không mất một xu..v..v...
Nhờ thời trai trẻ đã trong quân ngũ gần 20 năm, quen cái nếp cứ sau mỗi việc dù to dù nhỏ, dù thắng hay bại bao giờ cũng phải rút kinh nghiệm tìm nguyên nhân. Mà đã là nguyên nhân thì ắt phải có chính có phụ, cơ bản và thứ yếu. Vậy thế tôi mới nghĩ nên chăng phải tìm ra một điều “ứớc gì” nào đó là cơ bản chi phối tất cả, để chỉ cần có nó là mọi điều “uớc gì” lẩm cẩm kia coi như đã xong.
Theo mạch logic như thế tôi liền nghĩ ra một điều rất chi là lẩm cẩm, “ước gì” thời gian lùi lại 50 năm. Không, chính xác hơn là 53 năm khi đó tôi vừa 10 tuổi để tôi lại “cầy ải” nghiêm túc từ đầu, rồi bắt đầu từ đó cộng thêm 53 năm sau đúng bằng tuổi tôi bây giờ, mọi “ước gì” nêu trên xá chi mà không thành sự thật, đâu còn là điều lẩm cẩm, viển vông nữa.

Phạm Lê
(*)Lời cụ Phạm Quang Trúc, ngày tôi vào thăm tại viện 108.

THƯ CHÚC MỪNG TẾT TỪ BÊN PHÁP

Chị Lê thị Tố Tâm, trưởng nữ của Ông Bà Lê tài Trường&Phạm Thị Hài từ Foulayronnes miền Trung nước Pháp gửi thiếp và thư chúc tết Mậu Tý cho họ hàng trong nước qua địa chỉ của Ô. Phạm Vĩnh Di và Phạm vĩnh Ngọc. Xem hình scan dưới đây:






Kì 3: Món ăn đêm 30 Tết.

Kì 3: Món ăn đêm 30 Tết.
Lời nói đầu: Thưa quí vị vào những ngày Tết chúng ta thường cầu mong nhiều tài lộc, may mắn, bớt rủi ro, bớt hận thù, tăng niềm vui cho lòng thanh thản.
Một năm đã qua mỗi người mỗi cảnh, có biết bao miềm vui, nỗi buồn, bao nỗi vất vả làm ta bận tâm. Ngày Tết tôi xin giới thiệu với qúi vị một món ăn đêm 30 Tết, món ăn này sẽ giúp chúng ta cả năm vui vẻ, không có “sốc”.
Xin được thưa bài này không phải của tôi, đây chỉ là bài đọc được trên mạng. Nhưng vì sơ xuất nên tôi quên mất tên tác giả, nguồn xuất sứ của bài này. Xin thành
thật cáo lỗi tác giả và giới thiệu cùng các thành viên gia đình ta để tham khảo.
“CÔNG THỨC NẤU MÓN ĂN ĐÊM 30 TẾT”

1) Lấy 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán...rồi để cho ráo nước
2) Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30, hay 31 phần.
3) Trộn đều với : - Một chút tin yêu - Một chút kiên nhẫn - Một chút can đảm - Một chút cố gắng - Một chút hy vọng - Một chút trung thành
4) Ướp thêm gia vị: lạc quan, tự tin và hài hước
5) Đem ngâm một lát trong dung dịch "Những điều tâm niệm của mình"
6) Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào "Nồi yêu thương" và nấu với lửa "Vui mừng"
7) Đem ra ăn với "Nụ cười" trong chén "Bao dung" và gắp MỘT NĂM MỚI ĐẦY YÊU THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC!
Phạm Lê
(sưu tầm)

Kì 2: Ngày Tết, lại nói chuyện đào, quất.

Kì 2: Ngày Tết, lại nói chuyện đào, quất.
Nhớ lúc sinh thời cụ Quang vẫn cho rằng “ngày Tết không có cành đào, coi như không có Tết”. Ngày ông Táo chầu trời 23 tháng chạp Đinh Hợi, buổi sáng tôi phóng vội ra đầu đường Lạc Long Quân rinh về một cành đào con, đặt lên bàn thờ các cụ để thỏa lòng những người đã khuất.
Trên đầu bài tôi viết “lại”vì mấy hôm nay ngày giáp Tết đào, quất ngày nào cũng lên đài, lên báo. Nay tôi xin nói tới đề tài này ở một lĩnh vực khác, có vẻ mê tín một chút. Nhưng tôi cũng phải nói truớc với quí vị, đây cũng chỉ là câu chuyện tầm phào vào loại “chuyện hằng ngày ở xóm”, có phần hư cấu một ít và chẳng có gì là to tát. Cũng chỉ là một cách buôn chuyện ngày Tết cho vui, thế thôi.
Số là cách đây dễ chừng đến gần 15 năm, khi đó tôi chưa nghỉ hưu. Gần đến ngày Tết cánh thuộc hạ ở cơ quan rủ nhau đem một cành đào đến tặng Xếp đồng hương, chả là Xếp sắp phải đi công tác xa đúng mấy ngày Tết. Thời tiết năm đó không thuận trời mùa đông hẳn hoi mà nắng chang chang, cánh hoa đào cứ thay nhau bay tả tơi như lá “rụng mùa thu” đầy phòng khách. Báo hại giữa năm đó Xếp “dính chưởng” trắc trở không ít công việc. Xếp bà ngồi nhẩm tìm nguyên nhân, quả quyết chỉ tại cái cành đào ấy, rồi truy tìm tác giả của nó (tội nghiệp).
Chuyện xa là thế còn chuyện gần là Tết Đinh Hợi vừa rồi, đang ngồi cùng ô tô với tôi bon bon trên đường Láng Hòa Lạc, bỗng chuông điện thoại bác Kim Nhu réo liên hồi. Lát sau bác hể hả báo tin bạn cháu Tuấn tặng bác một cây quất cực đẹp, giá cũng phải chăng. Mà quả đúng là cây này đẹp thật, quả to căng mọng chĩu cành và có nhiều nụ. Nói như bịa cây quất ấy đặt ở phòng khách nhà bác cứ rực rỡ một mầu vàng tươi roi rói, hắt lên ánh ửng vàng trên gương mặt khách (!!!). Hôm vừa rồi cháu Tuấn từ Nga về thăm nhà cho biết, đến bây giờ cây quất nhà cháu vẫn còn quả, thảo nào mà năm qua nhà bác Nhu hái được nhiều lộc như quí vị đã biết.
Hiên tôi vẫn đang bí mật tiến hành kiểm chứng thông tin cũng vào dịp Tết, cháu dâu Bạch Hoa từ TP.Hồ Chí Minh có ý định đặt một cành đào thắm Hà Nội. Đào đâu chưa thấy mà cuối năm Đinh Hợi vừa rồi, bác Di đã có niềm vui dọn về căn hộ mới, rồi ung dung bước vào tuổi 70 mạnh khỏe, minh mẫn vững tay chèo lái Blog.53.
Bây giờ là chuyện của chính tôi, đó là một kỉ niệm buồn về cành đào (đâu có được may mắn như các vị). Số là sáng mồng 3 Tết năm 2001, cánh cơ quan đến chơi trong một phút cao hứng vô tình làm đổ vỡ tan lọ hoa đào, cánh hoa bay tơi tả, nát vụn dưới sàn nhà. Cuối năm đó bà xã tôi đang khỏe mạnh bỗng đâu lâm bệnh phải nằm viện phẫu thuật, cộng với điều dưỡng tại gia mất đứt gần hai tháng trời.
Câu chuyện đào, quất của tôi chỉ có ngần ấy quí vị có tin hay không thì tùy. Còn tôi thì đúng là như thế.

Phạm Lê

Chùm bài đón Tết

Kì 1:Sự cố ngày giáp Tết?
Trưa ngày 23 Tháng chạp Đinh Hợi, Bác Nhu cưỡi xe máy đến nhà tôi dự lễ tiễn ông Táo chầu trời. Tiện thể giao nhiệm vụ tìm mua cho bác một cành đào to, một cành nhỏ để bàn thờ.
Tan tiệc trời tối mưa gió rét lại đường xa, ngày Tết xe cộ chen lấn, sợ tai nạn giao thông bà xã tôi nhất quyết bắt để xe máy của bác lại và tình nguyện đưa bác về.
Vẫn biết là đào quất năm nay gặp thời tiết lạnh giá, khó kiếm được cành đào ưng ý. Hơn nữa tôi biết nhà bác Nhu đã có qui định bất thành văn, phải là toàn hàng xịn và đẹp mới được vào nhà. Thông cảm bà chị một mình ăn Tết, tôi nhận lời mà lo khó hoàn thành. Mấy ngày vừa qua mặc cho giá rét, mưa gió tê tái cứ rỗi rãi là tôi lại làm một vòng nào Lạc Long Quân, Yên Phụ, Hoàng Hoa Thám đảo mắt tìm đào. Cũng gọi là khảo sát thị trường, ưng ý là mua ngay.
14h00 hôm nay 26 tháng chạp Đinh Hợi, tôi phóng chiếc xe máy của bác lên đường Lạc Long Quân, đến vùng Xuân La gặp hai vợ chồng người bán đào quần áo còn bê bết bùn đất niềm nở chào hỏi, còn khoe là người chính gốc làng đào Nhật Tân. Tôi chọn hai cành theo đúng tiêu chuẩn của bác Nhu đặt ra, cả hai đều là đào xịn chính hiệu Nhật Tân (không phải đào rởm), đủ cành to và nhỏ.
Xong việc tôi hể hả chuẩn bị lên đường, nhưng khi tra chìa khóa vào ổ điện, xoay mãi vẫn không được. Chùm chìa khóa có đến 3 chiếc, tôi thử hai chiếc mà hình dáng của nó theo thông lệ nhất định phải là chìa khóa xe máy, còn cái thứ ba bé hơn nhiều nên tôi không để ý tới. Xoay mãi mấy lần không được, chiếc xe vẫn nằm in tại chỗ không động đậy.
Thế rồi đành lòng tôi phải dắt bộ một đoạn, tìm đến cửa hàng sửa chữa xe máy để thay ổ khóa mới. Mất hơn một giờ đồng hồ mới xong, len lỏi giữa rừng ngườivà xe trên chợ hoa Nhật Tân, Yên Phụ tôi phóng thẳng đến nhà bác Nhu. Giao lại cho bác cái ổ khóa cũ, chưa kịp lấy lại sức thì bác bảo cái chìa khóa con mới là khóa điện, rồi thử cho vào cái ổ cũ quay một lần là được ngay.
Tôi đứng như trời trồng và chợt buồn cho mình, về một tình huống ngớ ngẩn như thế đã sảy ra. Công sức thì tôi chẳng tiếc nhưng trên đường trở về nhà, ngồi sau bác tài xe ôm tôi cứ luẩn quẩn vói một ý nghĩ nếu là khi còn trẻ, chắc chắn là sự cố này sẽ không bao giờ sảy ra.

Phạm Lê
(Ảnh chụp tại nhà bác Nhu lúc 16h30 hôm nay, 26 Tết.)