Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Bình luận văn học

Bình luận văn học
Lời nói đầu : Bình luận và phê bình văn học là món "ăn " không thể thiếu được trong sinh hoạt văn học, hai thể loại trên giúp cho người đọc nâng cao kiến thức văn học và hướng đạo cho người đọc tiến tới chân, thiện, mỹ. Rất tiếc mấy chục năm gần đây thể loại này ít được đăng tải. Bài viết được sưu tầm duới đây thể hiện rõ điều muốn nói :

Bãng ch÷
                                                                    *
Chia xa råi anh míi thÊy em
                   Nh   ư  mét thêi th¬ thiÕu nhá
 Em vÒ t¨ng ®Çy cong khung nhí
                             M­ua mÊy mïa,  y mÊy ®é thu
                Vu­ên thøc mét mïi hoa ®i v¾ng
                      Em vÉn ®©y mµ em ë ®©u           
                                  ChiÒu ¢u L©u
                                       bãng ch÷ ®éng ch©n cÇu
                                                   Lª §¹t 
             Khúc xạ của công phu chữ nghĩa – Lời bình của Phạm Minh Trị :
            Hình như nhip điệu của từng câu thơ cuốn người đọc đi theo cách dùng câu chữ. Chưa kịp hiểu ngữ nghĩa đã bị cái bóng ma mị của chữ dẫn dụ. Người đọc có cảm giác, tác giả có nén cái công phu trong một cái lo xo cảm xúc
            Câu mở đầu : Chia xa rồi anh mới thấy bóng em, nghiêng về sự thức nhận, đánh giá, mang nét sắc sảo của tư duy nhưng lại nhẹ về cảm xúc. Nếu có độ lùi cần thiết – chia xa – sẽ nhận thấy rõ ràng, chính xác hơn – mới thây . Những vẻ đẹp của em ngày chưa chia xa vẫn hiện hữu sao anh chưa nhận thấy, chi khi cách xa ta mới thấy vẻ đẹp thánh thiện, tinh khiết cuả em – như một thời thơ thiếu nhỏ. Một hoán dụ mới lạ được tác giả kết dính hài hòa cùng phụ âm đầu được lập lại ba lần ( thời thơ thiếu ) vừa gợi sự suy tư, vừa tạo dòng nhạc tình rất hay và độc đáo
            Thời quá khứ nhập chồng thời hiện tại, cái hiện tại soi tỏ cái đã qua. Sự chia xa ở đây đâu cứ phải là sự chia xa của một thời ly loạn. Vì thế em về mới : Trăng đầy cong khung nhớ . Tác giả dùng từ rất lạ đã đầy rồi lại cong mà cong trong khung nữa -  Khung nhớ… Nỗi nhớ được tác giả cô đặc , tác giả dùng biện pháp chuyển đổi tính chất đặc trưng của sự vật. Các tính từ Đầy, Cong tạo cảm giác viêm mãn, khêu gợi, xui khiễn người đọc tưởng tượng. Đặc biệt nét cong mong tròn, mỡ màng, mướt mát được ướp ủ trong khung nhớ, được bọc bởi  một màng ánh trăng vàng Em về đem đến cho anh trọn vẹn đủ đầy. Bởi em đã xa : Mưa mấy mùa, mây mấy độ thu rồi  Phụ âm mờ-m được lặp năm lần trong một câu thơ bảy chữ. Rất giầu tính nhạc. Đằng sau sự giầu có về nhạc điệu kia là tầng tầng lớp lớp nỗi nhớ cứ chồng xếp lên nhau, theo thời gian, theo mùa , theo thời tiết. Bởi thế khi em về mới sung mãn căng tràn, ăm ắp đủ đầy, khơi gợi mà thanh khiết lại lùng . Khiến cho : Vường thức dù mùa hoa đi vắng. Em thật quả không thể thiếu trong anh, trong không gian, thời gian trong cỏ cây hoa lá, trong cuộc đời này, Vì sao vườn lại thức được khi vắng mùi hương của hoa nở ? Bởi vì em là hương, sự tinh khiết được chắt lọc của đất trời nắng mưa. Chỉ có về vườn mới thực sự thức – em là linh hồn là sự sống
            Em mơ hồ mờ mờ ảo ảo như làn hương, ánh trăng cảm nhận thấy mà khó nắm bắt em vẫn về đây mà em ở đâu. Từ nỗi nhớ  tác giả nâng thành nỗi khát khoa ước vọng. Em chính là hồn quê, hồn đất là nét đẹp của cội nguồn văn hóa : Chiều Âu Lâu bóng chữ động chân cầu
          “ Bóng chữ “ một bài thơ bảng lảng khói sương, ám ảnh người đọc bằng sự khúc xạ của công phu chữ nghĩa




           

NGÀY ẤY - BÂY GIỜ

                               
                                        ( Chỉ tiếc không có ảnh riêng của David & Gia Minh )        


                                     

Sưu tầm

 Sưu tầm

Bài thơ từ tên 63 ca khúc của Trịnh Công Sơn gây xôn xao

(GDVN) - Nhân kỷ niệm 13 năm ngày mất của Trịnh Công Sơn, TS Lê Thống Nhất đã sáng tác một bài thơ tưởng nhớ đến vị nhạc sĩ tài hoa từ tên 63 ca khúc của ông.



"Bạc phơ Hạ trắng tái tê
Để cho Biển nhớ gọi về tên  Anh
Tình sầu nào có trôi nhanh
Tình xa xin vẫn để dành cho nhau
Tôi ru em ngủ cho mau
Tự dưng thấy - Trong nỗi đau tình cờ
Nắng thuỷ tinh cũng ngẩn ngơ
Rừng xưa đã khép tiếng tơ vẫn còn
Vết lăn trầm mãi chẳng tròn
Ướt mi chi để héo hon cho người
Biệt ly Vẫn nhớ cuộc đời
Dù rằng Xa dấu mặt trời bao năm
Khi nào Tôi sẽ đi thăm
Để người xin chớ Tưởng rằng đã quên
Ru tình mong chút nhân duyên
Một ngày như mọi ngày nên lại buồn
Này em có nhớ mưa tuôn
Cơn Mưa mùa hạ ngọn nguồn từ đâu 
Người về bỗng nhớ
 nhịp cầu
Nối vòng tay lớn nguyện cầu cho ai
Nguyệt ca - Như tiếng thở dài
Tuổi đá buồn
 gửi u hoài đi theo
Quỳnh hương đưa giữa xóm nghèo
Hai mươi mùa nắng lạ vèo trôi qua
Kìa Đôi mắt nào mở ra
Cho ai được thấy Đoá hoa vô thường
Giọt nước mắt cho quê hương
Trong tim Có những con đường lá rơi
Chỉ có ta trong cuộc đời
Biển nghìn thu ở lại nơi bến nào
Bống không là Bống dưới ao
Này em có nhớ gọi chào Bống không ?
Ru em từng ngón xuân nồng
Nghẹn như Lời của dòng sông thu tàn
Huyền thoại Mẹ mãi chứa chan
Sóng về đâu để non ngàn đắng cay ?
Còn Ta thấy gì đêm nay ?


Ai đi Như cánh vạc bay cuối chiều…
Lời thiên thu gọi phiêu diêu
Phúc Âm buồn gợi những điều trong tim
Thương một người mải đi tìm
Hoa vàng mấy độ lặng im khóc thầm
Tạ ơn thắp nén hương trầm
Đã thôi Ở trọ cõi trần rồi ư ?
Cát bụi là thực hay hư
Ra đồng giữa ngọ
 mà như về nhà
Một lần thoáng có rồi xa
Để ai đếm - Từng ngày qua não nề
Hẹn chi  Một cõi đi về
Diễm xưa nay đã yên bề sau mưa
Mang Em đến từ nghìn xưa
Mà như Cỏ xót xa đưa tháng ngày
Mình ai Lặng lẽ nơi này
Chẳng buồn theo để Níu tay nghìn trùng
Rừng xanh xanh mãi không cùng
Vườn xưa xơ xác giữa vùng xác xơ
Thương ai đã Hãy cố chờ
Vàng phai trước ngõ thẫn thờ cuối xuân
Ai ngoài cánh cửa tần ngần
Bên đời hiu quạnh  những lần lệ rơi
Để gió cuốn đi  cuối trời
Ru đời đi nhé!  Mong đời ngủ say..."

Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn sinh ngày 28 tháng 2 năm 1939 mất ngày 1 tháng 4 năm 2001, hưởng thọ 63 tuổi.
Ông được coi như một trong những nhạc sĩ lớn nhất của Tân nhạc Việt Nam với nhiều tác phẩm rất phổ biến. Hiện nay chưa có thống kê về số tác phẩm để lại của ông (ước đoán con số không dưới 600 ca khúc), phần lớn là tình ca. Tuy nhiên số ca khúc của ông được biết đến rộng rãi là 236 ca khúc (cả lời và nhạc). Ngoài ra, ông còn được xem là một nhà thơ, một họa sĩ không chuyên.