Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Nhớ về thời sinh viên trên đất bạn !
Hôm qua, Anh Đỉnh bạn ở cùng phòng 119, nhà 3 (căminul 3) với tôi hồi còn là Sinh viên ở Tp Cluj- Napoca (Ru Ma Ni) có gửi cho tôi một tấm ảnh quý do anh ấy tự chụp cách đây 45 năm trong kho tư liệu của anh ấy !
Nhìn lại tấm ảnh của thời sinh viên, những kỷ niệm về ngôi trường, về nơi mình học và bạn bè lại trở lại trong tôi ! Thời sinh viên sao mà sống vô tư thế ! Tấm ảnh này chụp lúc tôi mới sang Ru Ma Ni được 2 năm thì phải. Địa diểm chụp là trên ngọn đồi thấp sau trường của tôi học. Nhìn tấm ảnh lúc mới sang thì tôi là người gấy nhất. Nó phản ánh đúng kinh tế của mỗi vùng trên đất nước ta lúc bấy giờ. Dân Nghệ đói ăn nên "da vàng như nghệ" mà ! Anh Đỉnh người cửa ngõ thủ đô ( Hà Tây) nên trông có da có thịt hơn tôi nhiều.
Mới đó mà thấm thoắt 45 năm đã trôi qua và chúng tôi đã đi gần hết vòng đời nghiệt ngã của mình rồi nhưng vẫn không quên được những năm tháng tuổi trẻ sống trên đất bạn ! Thời sinh viên với tuổi trẻ, với sự vô tư và tràn ắp kỷ niệm !
Xin cảm ơn anh Đỉnh đã gửi cho tôi bức ảnh quý giá này ! Xin tặng lại anh video nhạc "KỶ NIỆM MÁI TRƯỜNG" do tôi chèn lời !
Vă multumesc mult, Domnul Dinh - prietenul meu ! (Cảm ơn rất nhiều anh bạn của tôi Bùi Trọng Đỉnh !)
Trong video lúc nhập tên tác giả của ca khúc tôi nhập là Mai Phương, đúng ra là của Minh Phương. Xin thứ lỗi !
Đôi điều nhân Ngày giỗ Anh đồng hao
Bài này tôi đăng không tham khảo ý kiến bà xã vì thấy không cần thiết phải làm điều đó. Nội dung bài đăng có gì chưa ổn, mong mọi người liên quan lượng thứ cho tôi .
Cô Phương - vợ tôi không dính dáng gì đến bài đăng này cả !
Hôm trước (6-2-2015, tức 18-12 AL ) Vợ, con và Các Em của Anh tổ chức giỗ Anh. Thời gian trôi qua quá nhanh. Mới ngày nào đó mà Anh đã trở về cõi vĩnh hằng đã hơn 8 năm rồi !
Em có mấy dòng tâm sự gửi đến Anh theo cách của riêng mình thay cho sự tưởng niệm về Anh.
Thực lòng mà nói Anh và Em tính cách rất khác nhau. Anh thì khéo léo, quán xuyến và lo xa…còn Em thì vụng về , không thích lo lắng nhiều. Tuy vậy chúng ta đều có thể tự hào là những người con rể không làm cho Bố mẹ vợ phải phiền lòng. Gia đình hai bên của chúng ta, con cái Anh đều đã có công ăn việc làm còn con Em đang dần ổn định về gia đình và công việc. Các cháu của Anh đều khỏe mạnh, ngoan và học giỏi. Không giúp gì được cho bố mẹ vợ nhưng không làm ông bà phải bận tâm, phiền lòng cũng là một cố gắng của anh em chúng ta. Phải chăng đây là một yếu tố để bố mẹ vợ chúng ta vượt qua và xấp xỉ tuổi 90 ! Tuổi thọ cao như vậy là niềm ao ược của bao người !
Thực lòng mà nói Anh và Em tính cách rất khác nhau. Anh thì khéo léo, quán xuyến và lo xa…còn Em thì vụng về , không thích lo lắng nhiều. Tuy vậy chúng ta đều có thể tự hào là những người con rể không làm cho Bố mẹ vợ phải phiền lòng. Gia đình hai bên của chúng ta, con cái Anh đều đã có công ăn việc làm còn con Em đang dần ổn định về gia đình và công việc. Các cháu của Anh đều khỏe mạnh, ngoan và học giỏi. Không giúp gì được cho bố mẹ vợ nhưng không làm ông bà phải bận tâm, phiền lòng cũng là một cố gắng của anh em chúng ta. Phải chăng đây là một yếu tố để bố mẹ vợ chúng ta vượt qua và xấp xỉ tuổi 90 ! Tuổi thọ cao như vậy là niềm ao ược của bao người !
Cuộc sống của một đời người không dài. Trong gần 60 năm ở dương thế Anh đã làm được nhiều việc và điều làm Anh yên lòng là con cái đã yên bề gia thất và rất giỏi giang ! Em chỉ mong hoàn thành được một vài phần việc ít hơn Anh nhiều trước lúc trở về CÁT BỤI và HƯ VÔ !
Xuất thân từ mảnh đất miền Trung khô cằn với gió Lào và nắng cháy nên đối với Em vật chất, tiện nghi của cuộc sống không phải là vấn đề Em đặt trọng tâm. Quan điểm của Em là sống không chật vật là được rồi. Suy cho cùng có ai mang được của cải, tiền bạc và danh vọng…sang thế giới bên kia được đâu!
Giành dật, lao tâm khổ tứ với đồng tiền là sở thích, niềm vui của một số người nhưng đối với Em thì không. Đồng tiền có hai mặt : tích cực và tiêu cực. Chẳng thế mà mà ông cha ta gọi là TIỀN BẠC mà. Đồng tiền bao giờ cũng đi với sự bạc bẽo.
Một ưu điểm lớn của Anh là quan hệ rộng, giữ quan hệ tốt với họ hàng. Anh sống bao giờ cũng phấn đấu để trở thành con người tốt, hoàn thiện - còn Em, mình sinh ra như thế nào thi sống trần trụi như thế. Em không phấn đấu để sống tốt hơn trong lúc thấy mình KHÓ đặt được đến điều đó. Tóm lại tính cách của Em xấu, tốt như thế nào thì Em sống như vậy. Em không thích “phấn đấu” để được mọi người đánh giá tốt hơn. Vì cứ phải gồng mình lên suốt cuộc đời để đạt được điều đó thì thần kinh căng thẳng quá. Em không thể làm được. Thôi mình đạt được đến đâu thì mọi người “chấm điểm” đến đó. Cứ "phấn đấu "để mọi người cho mình là tốt trong lúc tính cách mình chưa được vậy, Em ngượng lắm ! Duy có một điều Em thấy mình phải gắng để đạt đến là sống phải BIẾT ĐIỀU. Tuy vậy để thực hiện được 2 chữ đó mà Em thấy mình đã phải GẮNG rồi nhưng đâu được trọn vẹn !
Em tự nhận thấy mình có một ưu điểm nhỏ là không lợi dụng gia đình vợ để mưu cầu vật chất cho mình.
Có nhà ở riêng cho gia đình mình, cho mình là Em thấy đủ rồi. Em đã từng nói với vợ mình là Em sẽ không bao giờ nhận một chút vật chất gì từ gia đinh vợ. Điều đó làm Em thanh thản, không bận lòng về những tính toán thiệt hơn. Và điều nữa không ai có thể nói được mình lợi dụng gia đình vợ. Em đã vào nhà bố mẹ vợ với hai bàn tay trắng thì lúc ra ở riêng Em chỉ có quyền mang theo trắng hai bàn tay mà thôi ! Như vậy Em thấy lòng mình thanh thản biết bao! Tiếng Nga, nơi vợ em học có ba từ mà trai gái lúc yêu nhau thường nói là : я люблю тебя ! Dịch đùa là : “Anh yêu trên em” , có nghĩa là không phải anh yêu em mà yêu bố mẹ em cơ. Em thì không vậy chỉ yêu em chứ không phải vì bố mẹ em mà yêu em.
Cuộc sống là vậy. Mỗi người mỗi tính cách, mỗi quan niệm sống...Có điều chúng ta dù khôn ngoan đến mấy cũng không thể tính toán được với số phận và những gì Ông Trời đã sắp xếp cho chúng ta. Hơi duy tâm một tý, tiêu cực một tý nhưng đó là sự thật ! Cũng như con cái đâu có quyền chọn bố mẹ cho mình. Làm con ai cũng ước có bố mẹ giàu, khéo léo… nhưng nào có được. Nếu được vậy chắc Mai Anh nhà em đã chọn Anh và chị Vinh làm bố mẹ chứ không phải chọn Em và Phương.
Mấy lời bộc bạch trước tiên với Anh và sau là với mọi người. Mong rằng ở cõi âm Anh sẽ thông cảm và hiểu Em hơn. Những cái gì Em chưa làm Anh bằng lòng ở dương thế thì mong Anh gắng tha thứ cho Em ở cõi Âm - một nơi người ta không muốn gặp, muốn đến nhưng nào có tránh được ! 
Anh luôn làm để là tấm gương cho mọi người noi theo. Còn Em thì không gắng và cũng không muốn làm điều đó. Vì con người Em như thế nào Em chỉ thích được sống như thế thôi !
Cầu mong cho linh hồn Anh được thanh thoát!
Vài dòng tâm sự về Hà Nội
Thế là tôi đã sống ở Hà Nội gầnn 40 năm rồi ! Hà Nội không phải là nơi tôi sinh ra nhưng tôi xem nó là quê hương thứ 2 của mình. Hà Nội là nơi tôi đã làm việc, đã sống những năm tuổi trẻ và cũng có thể là nơi tôi gửi tấm thân của mình lúc trở về cát bụi theo quy luật của kiếp người !
Gần cả cuộc đời sống ở Hà Nội tôi khá hiểu về mảnh đất và con người nơi đây (con người nơi đây tôi đề cập đến là những người đã sống ba đời ở mảnh đất này) ! Mặc dầu đã gần 40 năm sống ở Hà Nội nhưng tôi không dám nhận mình là người Hà Nội vì rằng bản chất "quê choa" vẫn chưa đồng hóa được và tôi cứ cảm thấy mình còn thiếu một cái gì đó chưa xứng là người Hà Nội ! Điều này cũng đúng với một số người Hà Nội gốc nhưng chưa thật xứng với mảnh đất ngàn năm văn hiến này !
Có điều Hà Nội chẳng những là nổi nhớ, niềm thương cho những người Hà Nội gốc mà còn những người ở địa phương khác sống ở Hà Nội lâu năm. Vì vậy đọc những dòng tâm sự của Cậu Di (người Hà Nội gốc) hiện sống ở Tp HCM trong dịp 60 năm giải phóng Thủ đô tôi thấy thấm thía và rất hiểu tâm trạng của người xa xứ như Cậu.
Hà Nội không ồn ào mà sâu lắng và bao giờ cũng đáng yêu với mùa thu "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ". Mùa thu Hà Nội đẹp và nên thơ. Không ồn ào mà sâu lắng như con người Hà Nội vậy !
Chắc cũng chính gắn bó và TRÓT YÊU với đất Hà Thành này rồi nên có người khuyên tôi chuyển đi sống ở nơi khác tôi đã nhất quyết không đi ! Ở ĐÂU QUEN ĐÓ mất rồi ! Thú thực là có ai đó mời tôi sang sống ở Âu-Mỹ tôi cũng chẳng muốn đi huống hồ là chuyển đến sống ở nơi khác trên đất nước mình !
Chắc cũng chính gắn bó và TRÓT YÊU với đất Hà Thành này rồi nên có người khuyên tôi chuyển đi sống ở nơi khác tôi đã nhất quyết không đi ! Ở ĐÂU QUEN ĐÓ mất rồi ! Thú thực là có ai đó mời tôi sang sống ở Âu-Mỹ tôi cũng chẳng muốn đi huống hồ là chuyển đến sống ở nơi khác trên đất nước mình !
Hà Nội có nhiều món ăn ngon như phở, bún ốc, bún thang, bánh cuốn Thanh Trì, đậu phụ Chợ Mơ, cốm làng Vòng...Hà Nội mùa nào thức nấy. Đặc biệt rau Hà Nội thì phong phú vô cùng mặc dầu hiện tại về an toàn của rau không còn được duy trì như những năm trước. Mùa hè nóng bức mà có đĩa rau muống luộc với bát nước dầm sấu ăn với cà muối thì cái oi bức hầu như biến mất ! Bình dân vậy mà thanh tao !
Hà Nội không chỉ có cảnh đẹp, thức ăn ngon mà Hà Nội còn là Tp Hòa Bình, Tp Anh hùng với Điện Biên Phủ trên không. Với Điện Biên Phủ trên không là đòn điểm huyệt để đế quốc Mỹ phải gục ngã như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tiên đoán lúc sinh thời
Hà Nôi là vậy ! Đã sống ở Hà Nội rồi mà xa thì nhớ lắm ! Chẳng thế mà nhạc sỹ Phú Quang đã vào sống ở Tp Hồ Chí Minh mấy năm rồi mà cuối đời lai quay lại Hà Nội ! Ông đã có nhiều bài hát về Hà Nội quá hay, sâu lắng bởi mang tâm hồn của người Hà Nội.
Nhân dịp 60 năm giải phóng Thủ đô ông được tặng Danh hiệu là công dân ưu tú của Thủ đô sáng nay. Ông quá xứng đáng với danh hiệu đó !
Nhân dịp 60 năm giải phóng Thủ đô ông được tặng Danh hiệu là công dân ưu tú của Thủ đô sáng nay. Ông quá xứng đáng với danh hiệu đó !
Nhân dịp 60 năm giải phóng Thủ đô tôi có mấy dòng tâm sự mộc mạc mang tính chất "quê choa". Âu đây cũng là lời tri ân về Hà Nội - mảnh đất tôi đã sống, làm việc những năm tuổi trẻ. Mảnh đất đã cho tôi gia đình, bạn bè, người thân và đã cưu mang người con Xứ Nghệ này những năm đầu một thân một mình lạc lõng nơi đây !
Source from (Nguồn bài đăng):
minh lương và mọi người
Người già cô đơn !
Càng có tuổi càng cảm thấy cô đơn. Cô đơn vì mất đi bạn bè, người thân trong lúc khó phát triển thêm được các mối quan hệ khác ! Sức khỏe, lý trí cũng theo năm tháng xuống dần. Cũng đừng trách cơ thể mình vì cơ thể chúng ta như một cỗ máy. Nó đã hoạt động đến 60 năm trở lên thì làm sao còn có thể tốt, hoàn hảo được nữa ? Cũng như một chiếc xe máy dầu tốt đến đâu cũng không thể tốt đến khoảng thời gian 60 năm trời được. Oái ăm ở chỗ là xe máy còn có phụ tùng thay thế còn cổ máy con người hầu như không có để thay thế mà chỉ có thể vá víu và sữa chữa. Mà đã vá víu và sữa chữa thì được cái này lại hỏng cái kia vì cổ máy không còn đồng bộ nữa, trừ khi các vị thay toàn bộ cổ máy của mình. Điều này là không tưởng !

Quỹ thời gian của người già không còn nhiều nên phải biết quý khoảng thời gian còn lại. Các vị hãy sống theo sở thích của mình ! Ăn uống được cái gì thì ăn chứ đã sau "vô cùng thương tiếc báo tin" rồi thì con cháu các vị dầu có làm mâm cao cỗ đầy cũng chỉ để đãi người đang sống thôi mà.
Các vị nên gia nhập những hội của người có tuổi để tham gia đi đây đi đó và vui với bạn bè cùng trang lứa. Chúng ta lo cho con cháu cả đời rồi và không thể lo hơn được nũa. Hãy để cho chúng nó lo tiếp phần còn lại ! Không nên ôm đồm lo mãi thì các vị còn đâu thời gian dành cho mình ! Những vị còn có đôi thì nên quan tâm đến nhau hơn nữa. Đây là vốn quý mà cuộc đời còn để lại cho các vị đó. "Con chăm Cha không bằng Bà chăm Ông" mà ! Ngần ấy năm với nhau, họ biết tính nhau và biết sở thích ăn uống.. của nhau và cũng chỉ có họ mới đủ kiên trì và tình thương để chiều được nhau thôi. Không ai có thể quan tâm đến các vị bằng người bạn đời của mình mặc dầu trước đây có vị đào hoa có rất nhiều phụ nữ bao quanh mình thì lúc ốm đau, sức khỏe yếu sẽ chẳng thấy bóng dáng họ đâu nữa các vị ạ !
Kích vào nút tam giac để xem ảnh
Nguồn bài đăng: minh lương và mọi người
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






